Sài Gòn, gió điên cuồng thổi.Vòng xe buýt sáng nay đẫm mưa, những hạt nước cứ lao vào ô cửa kính đến vỡ vụn. Buồn bã vô cùng.Ngay cái khoảnh khắc chống cằm nhìn dòng xe ướt đầm lặng lẽ trên xa lộ, tớ đã ngộ ra một điều, Ph ạ, tớ ngộ ra rằng trái tim này đang run rẩy và cô đơn biết bao...! Tớ thấy mình như một con diều tung tẩy vút bay, đến khi mưa gió mới nhận ra mình đã đứt dây tự bao giờ. Chao đảo mãi thế này rồi rã nát, liệu còn lâu lắm không Ph?Thỉnh thoảng tớ vẫn nhận ra trong bầu không khí quanh tớ một mùi vị quen thuộc, từ cậu. Thỉnh thoảng tớ vẫn mơ thấy một bàn tay lạnh buốt xòe ra rồi lặng lẽ nắm lại, là cậu. Tớ thấy cậu đang rất cô độc. Tớ sợ. Sợ rằng cậu đang một mình, và cũng sợ rằng tớ đã quá cô đơn...Ph à, có những lúc buồn như thế đấy. Giữa vô số thiên hà và tinh tú, Trái Đất vẫn phải mình nó quay trong lặng lẽ. Vậy thì giữa 7 tỉ người này, một hơi thở hay một giọt nước mắt của mình có là gì đâu...
24/9/11
Gió lớn
1/8/11
Sự trưởng thành của tôi
Tôi, đối với sự trưởng thành của mình, thật không có nhiều hứng thú.
Sự trưởng thành như một cơn đau tinh thần mỗi ngày vậy, ở đó những vết thương liên tục bị chấn động, bị chà xát. Lành, rồi lại đau, rồi lại lành. Cứ luân phiên những đau và choáng váng, đến khi hoàn hồn thì cơn đau tinh thần đó đã trở thành những vết sẹo tinh thần lúc nào tôi cũng chẳng hay. Sự trưởng thành mỗi ngày đắp cho tôi một lớp vỏ vững chắc, lớp vỏ làm từ những chai sạn ngày một dày lên đã bảo vệ cho tôi phần nào trước vô số nỗi đau thuần cảm tính, nhưng kèm theo đó nó cũng dần dần cách ly tôi khỏi cảm xúc yêu thương. Tôi đồ rằng như thế.
Vào ngày hôm qua, tôi đã không còn mấy cảm động trước một câu chuyện tình cảm của người khác, chỉ đại khái hiểu rằng giữa hai người họ có những trắc trở về khoảng cách, về thời gian và những điều tương tự, song họ vẫn có rất nhiều niềm tin vào tương lai của mình. Đại khái vậy. Chỉ có vậy thôi. Nhưng rõ ràng khi nghe về những thứ kiểu như "niềm tin vào tương lai tươi sáng" thì một cảm giác gì đó gần như là nỗi bực dọc đã len lén trườn vào đầu tôi. Lạnh lẽo và ẩm ướt như một con rắn, nó làm phiền tâm trí tôi cả ngày hôm ấy.
Không phải là tôi tuyệt không có niềm tin hay hy vọng vào bất cứ chuyện gì, nhưng một bức tranh được tô độc những màu sáng thì luôn làm tôi chói mắt. Bởi tôi đã bắt đầu hiếm có những khi ngắm nghía một bức tranh bằng tâm hồn của một đứa trẻ, bởi tôi là kẻ trưởng thành, nên mọi thứ trong mắt tôi đều tự nảy sinh những quy luật nhất định. Tôi bắt đầu nhìn thấy nhiều hơn bằng sự trưởng thành của mình. Và cũng có ngần ấy thứ dần rơi vào điểm mù cũng với sự trưởng thành đó.Vài người có động viên tôi rằng, một khi bạn đã lớn, bạn sẽ có những suy nghĩ chín chắn hơn, và cái chín chắn ấy thể hiện ở chỗ bạn luôn tin vào cuộc đời này, bạn luôn sống một cách tích cực sao cho tươi sáng nhất, v.v... và v.v..... Không, tôi không nghĩ như vậy. Đừng có ai nói rằng tôi còn bé. Tôi trưởng thành, nhưng tôi không yêu đời đến thế, và thậm chí còn cảm thấy buồn cười trước những câu cổ súy mang đầy màu sắc xã hội chủ nghĩa đó. Tôi chưa hề bi quan, hẳn rồi, nhưng trước một tâm trí ngày càng phức tạp lên, tôi chỉ muốn những thứ còn lại trong bản thể của mình phải được giản lược đến mức tối thiểu để thích nghi với cái cuộc sống không mấy dễ chịu này. Là như vậy.
Thỉnh thoảng, tôi rất nhớ thời niên thiếu. Đầy những chuyện ngây ngô, thú vị và ngu ngốc, kiểu như mấy con ruồi trông cũng đến là diễm lệ theo một cách nào đó của riêng nó, hoặc tôi sẽ yêu ngay một người nào đó nếu người ấy gọi được đúng cái tên mà tôi đã bí mật đặt cho mình. Anyway, nothing lasts forever! Tôi chỉ có thể sẵn sàng đấu tranh để những yêu thương đó ở lại với tôi thêm chút nữa mà thôi.
Kiểu gì đi nữa, một ngày nào đó sự trưởng thành cũng sẽ đến bên bạn, vỗ vai và nói: "Này cậu, chúng ta bắt đầu phải đi với nhau rồi đây, quên cái anh chàng niên thiếu kia đi nhé!". Lúc đó, dù muốn cũng không thể bẻ ngược kim đồng hồ nữa rồi...!
30/7/11
Bánh mì thịt nguội và Bão
Tôi bắt đầu ngày thứ bảy bằng một cái bánh mì thịt nguội.Trong lúc ngồi gặm bánh mì, tôi chợt nhận ra một buổi sáng yên ả cũng có thể là thế này đây. Là sau một đêm với những giấc mơ toàn đánh đấm máu me, sáng ra tắm một phát rồi ra phố mua cho mình một cái bánh mì thịt nguội. Không có nem chua và bỏ nhiều sốt bơ.Cũng khá lâu rồi tôi không ăn bánh mì buổi sáng. Tự dưng hôm nay vừa bước chân xuống giường, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ: "À há, lát đi mua bánh mì ăn!". Thú thật, bánh mì thịt nguội ở khu tôi ở cũng chả phải đặc sản gì, nhưng nếu buộc lòng phải đem so sánh với vài món gọi là đồ ăn sáng khác thì đây quả là lựa chọn không đến nỗi tồi. Ít nhất là vào những khi ta đói, và bỗng dưng muốn ăn....!Giá vàng và lạm phát đã khiến bánh mì thịt nguội của tôi hôm nay tăng lên vài nghìn, chất lượng thì hơi giảm xuống một hoặc hai level. Cũng chả sao. Có bánh mì mà ăn vốn đã là sướng lắm rồi.À, đang có bão! Cơn bão gì đó gọi là Nock-ten. Nghe cứ như Nocturne ấy. Bão thì chẳng hay ho gì, nhưng nếu thời tiết cứ thế này thì thích quá. Gió thổi ù ù làm cho Sài Gòn hạ xuống vài độ, đi học có thể tự tin thả tóc mà không sợ nóng, còn ở nhà có thể thoải mái quấn chăn mà không sợ bị gọi là hâm. Và một buổi sáng mát mẻ gặm bánh mì thì luôn sướng hơn ăn trong cảnh nóng hầm hập thường nhật.Bánh mì thật ra không phải thứ hấp dẫn. Bão thì lại càng không. Nhưng nếu xếp chung hai thứ không hay ho ấy vào cùng một ngày thì có lẽ nó mang lại niềm vui nho nhỏ cho một vài người. Dẫu những lý do để mà vui hoàn toàn khác nhau.- Sài Gòn. Ngày có bão -
26/7/11
Khi nhìn tấm hình này, tôi đã cảm giác rằng...
nỗi nhớ đến nghẹt thở dường như vỡ òa.
Tự mình lẩm nhẩm,
Dẫu là theo cách này hay cách khác...
thì mọi thứ đến thế này là hết.
Có phải chỉ cần anh tiến nhanh hơn và tôi bước chậm lại
là có thể gặp nhau ở cuối con đường?
Ừm... lẽ ra đã phải là một con đường khác,
và vào một ngày rất khác. Tôi nghĩ vậy! :-)
Ngày thế này,
chỉ muốn ăn một quả nho đen.
22/7/11
Chuyện yêu ghét
Em hậm hực hỏi tôi: "Sao cứ thích làm người khác ghét thế? Vậy mới hả dạ à?"
Tôi cười xòa: "Người khác là ai? Là em à? Thế em cứ ghét tôi đi. Ưu tiên cho em đấy!"
Lại cười. Tôi và em cùng cười. Ở đầu dây bên kia, có lẽ em đã quên mất là cần phải "ghét cho tôi biết mặt". :-)
Em thường hay làm mặt giận với tôi. Rất đỏng đảnh. Tôi biết, vì em là một cô nhóc mạnh mẽ, và vì em cô độc quá.
Tôi thường tỏ ý không quan tâm tới em. Nhiều khi em cứ thao thao chuyện này chuyện nọ, tôi lại chỉ ừ hữ những câu vô thưởng vô phạt. Em hờn dỗi, nhưng một lát sẽ quên ngay. Hình như em hiểu thế giới của tôi cũng cô độc lắm. Có lẽ.
Một lần, em bảo thế này, rằng em chả quan tâm đến cái sự thờ ơ của tôi, cũng chẳng thèm để ý đến cái giọng cộc lốc của tôi, em chỉ nghĩ rằng tôi khờ lắm, vì khiến em ghét tôi là một trò vô ích, và em lo sẽ có những người không hiểu tôi được như em ( ^^' ). Không biết nên buồn hay nên vui vì những lời "bà cụ non" ấy. Nhưng hình như nó xoáy nhẹ vào đâu đó gần tim tôi, một cảm giác không phải là đau, rất khó tả.
Em ạ, đừng quá nghĩ cho tôi như thế :-) Tôi có thể làm một người không ưa tôi, khiến thêm vài người ghét tôi, nhưng không thể biến hơn 7 tỉ người thành kẻ thù được đâu :-) Có một vài người, tôi quý mến họ lắm. Như em ấy. Nhưng tôi lại thấy ngột ngạt và mụ mẫm quá khi niềm vui như cái bóng khổng lồ trùm lên. Lúc đó tôi lại ước giá họ ở xa xa tôi một chút. Đủ để tôi yên tâm trong thế giới của mình mà quan sát được họ. Tôi biết, tôi biết, em lại định nói tôi sao mà khờ khạo quá đi. Nhưng tôi chỉ có thể sống khi tôi là chính tôi. Không phải sao?
Nói em nghe điều này, lắm lúc tôi phát giận, và tôi bảo đi tức là phải biến đi. Nhưng tôi vẫn chạy theo sau em, lo em khóc. Tôi mừng vì em là cô bé thông minh, quẹt đi những ấm ức rồi em cũng quẹt đi luôn cả những hờn ghét tôi. Thế đấy em à, ghét một người dễ lắm, và nhanh lắm. Yêu một người khó hơn nhiều, vì yêu được những điều đáng ghét nhất ở người đó mới thật sự là yêu... :-)
Mà, em biết chưa nhỉ, tôi cũng yêu quý nhiều người lắm, không chỉ một mình em đâu. Đừng giận tôi vì điều đó nhé! :))
16/7/11
I am me one more!
Tôi năm nay 19 tuổi, 8 tháng, 12 ngày.
Có nghĩa là tôi đã trưởng thành rồi. Vì nghe đồn 18 tuổi là người trưởng thành.Tôi sau khi được chấp nhận là người trưởng thành cũng chẳng khác trước đó là mấy. Vẫn thích gì làm nấy thôi. Có điều nếu có hậu quả thì tôi tự chịu trách nhiệm lấy. Không như lúc còn bé, nếu làm sai có thể tìm cách đổ lỗi cho đứa khác (lúc bé sao hèn thế nhỉ!? =]] ). Thật ra người lớn đầy đứa còn hèn hơn trẻ con, nhưng có lẽ tôi tự thấy đã là người lớn thì nên dám làm dám chịu, không thì lớn làm cái gì, thế nên...... chậc...!Tuyệt nhiên tôi không phải mẫu người khiến người khác thích thú bắt chuyện. Mà tôi cũng không mấy khi bắt chuyện với ai. Rất hiếm. Lý do chủ quan là vì tôi không thích. Còn về khách quan mà nói thì sẽ ít người ưa tôi, vì tôi thường nói mà không có chủ ngữ hay vị ngữ, chỉ có động từ thôi. Cộc lắm. Tất nhiên lý do thì còn nhiều, không tiện nói ra.Tính tôi nó vậy. Nhưng nói gì thì nói, không phải lúc nào tôi cũng thể hiện như thế (nếu không tôi đã vào phòng phẫu thuật, khoa chấn thương chỉnh hình lâu rồi :]] ). Tôi vẫn thường trưng ra bộ mặt hơi tươi một ít, miệng hơi cười một ít để cho ra một người có thiện chí. Khi cần, tôi có thể chẳng thua kém gì dân Ăng-lê. Nghĩa là trong người tôi vẫn tồn tại những phép lịch sự nhất định. :))Nhân nói luôn, nhiều người không ưa tôi lắm. Cũng chẳng có gì đáng để buồn phiền về điều đó. Vì không thể khiến ai cũng yêu mình như bản thân họ được :)) Mà tôi thì hầu như chưa bao giờ nghĩ đến chiến dịch cải tạo mình cho vừa lòng quần chúng. Tôi có phải người của quần chúng quái đâu! :))Tính ra cũng buồn vì thật khó để tìm được một người hiểu mình. Chả phải ai cũng có thời gian mà tìm hiểu một kẻ chẳng liên quan mấy đến đời họ như tôi. Chả bận gì mà làm thế. Tôi từ lâu cũng không còn băn khoăn xem ai đang nghĩ gì về mình nữa. Khi quan tâm đến ai, tôi im lặng quan sát để hiểu họ. Hẳn rồi, tôi có cách của riêng tôi.Với những hiểu lầm, tôi sẽ học cách lờ đi mà sống. :-)
7/7/11
Like a wind
Tôi trở về nhà vào một ngày mùa mưa.
Con ngõ đi qua trước nhà chuẩn bị được làm lại, người ta mở rộng ra hai bên, thành thử sân nhà tôi phải lùi vào mất một đoạn. Mẹ tôi đành phá bỏ hàng rào hoa ti-gôn rực rỡ, và để mất một gốc bằng lăng lớn đang nở hoa tím ngát vào tay cánh thợ làm đường. Mẹ tôi tiếc cây bằng lăng lắm, thỉnh thoảng lại chép miệng thở dài. Tôi thì chẳng tiếc đến thế, nhưng cứ bước ra sân nhìn hàng lưới mắt cáo xám lạnh là tôi lại ngẩn ngơ. Trước đây có một người bạn qua nhà từng nói với tôi: "Hoa ti-gôn nhà cậu đẹp lắm, đẹp thế này nhưng có điều không giữ được lâu...". Sao cậu ấy biết nhỉ? Tôi thầm nghĩ về bức tường hoa giờ đây đã không còn, ngôi nhà tôi ở cũng vì thế mà đâm có phần trống vắng.
Dạo này ngày nào cũng mưa. Những cơn gió lạnh buốt phảng phất hương ngọc lan cứ từ vườn ùa vào khắp nhà. Tôi thường co ro trong chiếc áo bông đỏ rực rồi đi lang thang trong vườn, mân mê những chiếc lá xanh đen trông đến là buồn bã, thỉnh thoảng hái vài trái măng cụt đầu mùa để nhấm nháp. Măng cụt ngọt lịm. Ngọt và lạnh tê tái. Hầu như ngày nào tôi cũng lân la ngoài vườn, chẳng phải để trồng cây cuốc cỏ gì cho cam, tôi chỉ lặng lẽ ngắm nhìn cây cối để tìm một chút ổn thỏa trong lòng. Hình như đầu óc tôi đã trở nên quá mệt mỏi trước chuyến trở về.
Sự tĩnh lặng của tôi tạm gián đoạn vào ngày hôm qua, khi em Nguyên lù lù xuất hiện trước cổng, mang theo nào váy, nào đồ trang điểm, nào máy ảnh và cả nụ cười toe toét. Em Nguyên hôm nay khác quá, trông rất có duyên và cũng chín chắn hơn biết bao nhiêu. Trong lúc hai đứa nghịch ngợm trang điểm tôi đã nghĩ: "Được nhìn thấy sự thay đổi của một con người theo thời gian quả thật không có gì tò mò và thú vị bằng". Đúng là như vậy đấy...
Tôi ở nhà vào những ngày mùa mưa. Nắng thỉnh thoảng xuất hiện rất nhạt, và biến mất cũng rất nhanh. Những lúc thế này, tôi chỉ muốn bản thân mình cũng sớm như cơn gió lạnh buốt ngoài kia, để được tan đi thật nhanh và chẳng để lại gì ngoài chút hương ngọc lan thoang thoảng đến nao lòng...
6/7/11
Cơn mưa Hoài phố
2:04 pm
Mailbox báo có thư.
Là Aryn.
"Blog cậu đổ mưa rồi :-) Tớ vào, và như nhìn thấy mình năm đó khi về Hoài phố, ngồi chống cằm ở Hải cafe mà ngắm phố mưa loang loáng qua cặp kính 3.5 diop, thỉnh thoảng nghe lờ mờ một đoạn ca từ loại chill-out. Chill-out, nhưng lòng thì cứ trĩu những muộn phiền...
Nói thế nào về cậu nhỉ..... ừm, như là Hoài phố, "same same but different!". cười
Rất nhớ cậu đấy, nàng ạ!"
:-) Dễ đã gần 3 năm tôi không còn được nắm tay Aryn mà cảm nhận da thịt ấm áp của cô nàng đặc biệt ấy nữa. Mailbox thỉnh thoảng vẫn có thư, nhưng những bức thư ấy chỉ càng tăng thêm khoảng kỷ niệm dai dẳng giữa chúng tôi. Aryn thích cuộc sống cô đơn và chưa bao giờ dừng lại ở bất cứ nơi đâu. Đến rồi đi. Đến rồi đi....... Cô gái bé nhỏ ấy cứ mãi cô đơn giữa phố đông vội vã mà yêu đời, yêu người. Yêu một cách rất riêng.
Aryn của tôi. Tôi vào blog mà tưởng tượng ra cơn mưa Hoài phố. Và nghĩ về cậu. :-)
29/6/11
Chuyện vãn
1. Sài Gòn
Ẩm thấp và nồng nực đến phát mệt. Thỉnh thoảng mưa. Thỉnh thoảng lại rất nắng. Còn ngay lúc này, trời bỗng nhiên ì ạch kéo một đám mây xám xịt mọng nước bít kín khoảng sân phơi, nơi duy nhất ở đây mà quần áo của tôi có thể khô được. T ^ T Chẳng phải rất đáng để phun hai từ "chết tiệt" với một dấu chấm than vào mặt cái gã "hoàn cảnh" sao?! (_.___)
Sài Gòn nhiều khi là một chốn chứa đầy những thứ không thể chịu đựng nổi.
2. Viết của Marguerite Duras và Nhạc của tôi
Một tối nọ, vì quá ê ẩm nơi lưng nên tôi quyết định mở file nhạc yêu thích, đeo headphone vào rồi leo lên giường đọc sách.
Tôi đọc cuốn Viết của M.Duras. Sách thì mỏng mỏng thôi, lại là của Nhã Nam xuất bản, nói chung là sáng láng sạch đẹp, nhưng từ ngày mua về đến giờ tôi chưa lần nào đọc trọn vẹn. Nói thẳng ra là trước đó đã ba lần tôi lôi cuốn này ra, đọc đâu được tới trang thứ 3 thì úp luôn lên mặt mà lăn ra ngủ, vì tôi chả hiểu bà Duras này nói gì. Sự thật thì bà Duras rất nổi tiếng với cơ man những tác phẩm chuyển thành phim, thành kịch, rồi thì tiểu thuyết, v.v.. Nhưng sự thật một lần nữa lại chứng minh: không phải cứ nổi tiếng thì là hay! (như cái đám chợ trời HKT chẳng hạn =]] ). Tóm lại là tôi đọc cái cuốn sách ấy. Lần này là đọc đàng hoàng nhé, từ đầu đến cuối, với sự hỗ trợ nhiệt tình của âm nhạc :)) Và tôi phát hiện ra một số điều thú vị như này:
a/ Trong một chương nào đó, Duras nói về cái chết của một con ruồi trong căn nhà của bà ta. Ruồi chết thì cũng thường thôi, nhưng chả hiểu vì nỗi gì mà bà ấy lại ngồi để ngắm cho thật kỹ cảnh một con ruồi đang lên cơn hấp hối. Chính ngay cái lúc Duras tiến đến gần con ruồi mà ngắm nghía thì nhạc của bài Moves like Jagger nổi lên. Cái cảnh một nạn nhân đang thoi thóp, bên tai vang vang chất giọng tru tréo của anh Adam Lenvine thật không thể nào dị hơn! =.=' Tôi bắt đầu thấy thông cảm cho con ruồi của Duras nên quyết định đọc tiếp một chuỗi những câu từ rất khó nắm bắt được ý nghĩa. Một lúc lâu sau, khi đoạn dạo đầu hùng vĩ của bài New Devide xuất hiện thì Duras thông báo rằng "con ruồi đang bước vào cõi vĩnh hằng". Đến nước này thì tôi đần mặt ra, rồi cong người cười ngặt nghẽo.
b/ Tôi khá thích chương Cái chết của viên phi công trẻ người Anh. Có thể vì lúc đó bên tai tôi đang vang lên ca khúc Sleeping Sun tuyệt diệu. Nhưng rõ ràng là chương này Duras rất minh mẫn với ngôn từ của mình. Điều này phần nào khiến tôi có cảm giác rằng cái chết của anh phi công trẻ ngốc nghếch kia là vĩnh cửu, dù rằng trường hợp của anh này rõ ràng là chết vì ngu chứ chẳng bệnh tật gì (đương yên lành tự dưng leo lên máy bay nghịch ngợm, bắn về phía máy bay quân Đức nên chúng nó bắn trả, thế là chết! =.=) nhưng tôi không thấy ghét anh ta. Chắc bà Duras cũng như vậy.
c/ "Cô đơn luôn đi kèm điên khùng" - M.Duras đã nói thế. Lần này thì tôi hoàn toàn đồng ý với bà. Chính tôi là cái thể loại như vậy đây! =.=
d/ "Chính khi ở trong nhà là lúc người ta cảm thấy cô đơn. Và không phải ở ngoài mà là ở trong nhà. Trong công viên có chim, có mèo. Và một lần còn có cả một con sóc, một con chồn hương. Người ta không cô đơn khi ở trong công viên. Nhưng khi ở trong nhà, người ta cô đơn đến nỗi đôi khi người ta lạc lối." - Trích Viết.
Trong lúc nhàn rỗi tôi phát hiện ra, nếu khéo léo đọc đoạn này ngược từ câu cuối về câu đầu thì nó vẫn giữ được nguyên ý nghĩa như khi ta đọc bình thường. Rõ là thú vị!
(*) Dành cho những ai bị shock trước một mớ chữ tôi viết trên kia: Tôi nói thì nhiều, nhưng có một kinh nghiệm tôi rút ra là hãy luôn cố gắng đọc một cuốn sách, cho dù nó hay hoặc dở, dày hoặc mỏng, và nếu nó quá dở thì hãy dùng nó kèm với một ít loại nhạc ưa thích của bạn. (=.=)
3. Are you as crazy as I am?
Nhiều khi tôi chẳng biết mình là ai.
4/6/11
Ra đường rồi là chẳng quen ai
Ngày trước, cứ hễ nhác thấy bóng tôi ở đâu là cậu ta lại hét gọi tôi rồi vẫy tay rối rít.
Đó là cái dáng thanh mảnh, quần jeans bụi bụi, giày trắng tinh tươm. Và áo pull đặc biệt rực rỡ, lúc nào cũng phải có một cái hình quỷ quái gì đấy được in ở trên, kiểu như Marilyn Monroe mặc bikini uốn éo chẳng hạn.
Mười lần như một, cậu ta luôn vẫy tay và cười với tôi.
Mười lần như một, tôi cau có khi nghe thấy tên mình được ngân ở quãng 8 nhưng cũng quay lại và cười toe. Thấy tôi cười, cậu ta lại càng vung vít hai cánh tay dài ngoằng đến nỗi chúng như muốn rụng ra, thiếu điều cậu ta sẽ bay đến ôm siết tôi nồng hậu cho đến khi tôi nghẹt thở. Đáng yêu vậy đấy.
Thời gian ấy đối với tôi là cực vui. Vui cho đến ngày không có cậu ta để mà gọi tên tôi nữa. Sự thiếu vắng nổi lên rõ mồn một, sống động đến mức tôi cảm thấy hẫng hụt mỗi khi đi qua những đoạn đường quen. Không ai hét gọi. Không ai vẫy tay. Tôi cũng không còn cơ hội để mỉm cười.
Tôi bây giờ, mắt cận rồi, giác mạc lại yếu, ra đường thường không thấy được ai. Mười lần như một, tôi rảo những bước dài, mắt hướng thẳng về phía trước, tuyệt không chú ý đến hai bên. Nhiều lần tôi đã tự nghĩ, mình là loại người nếu không đem lòng yêu mến ai thì sẽ trở nên thờ ơ, ánh mắt luôn lảng bảng sự lãnh đạm như thế này đây. Tôi bây giờ, ra đường rồi là chẳng quen ai. Thỉnh thoảng nghe như có ai đang hét gọi mình là lòng lại quặn lên. Sao lại nhớ cái áo pull rực rỡ ngày nào đến thế...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







