27/1/12

Giấc mơ đại dương







Tôi mở tấm bản đồ cũ kỹ giữ từ ngày còn răng sún

Chỉ cho em hải trình mà chuyến tàu trong mơ của tôi sẽ đi qua…


Em đừng nhìn tôi lạ lùng như thế
Khi tôi kể cho em nghe về ngày cũ tuổi mình
Ai cũng có những ngày thơ bé
Giấc mơ nào xanh như lá non tơ
Tôi ước sẽ đi một vòng thế giới
Trên chiếc thuyền con, và chỉ có một mình
Tôi mơ về những đêm chỉ có mình tôi và biển
Với bầu trời tinh tú lung linh.


Tôi lớn lên không đi hết con đường
Trở thành một kẻ - bình - thường chán ngắt
Hải trình xưa như giấc mơ trầm mặc
Tôi đã xếp vào ngăn ký ức lặng câm.


Nhưng từ em, những giấc mộng âm thầm
Cứ thi nhau tìm về em ạ.
Tôi lại bắt đầu mơ về biển cả
Mơ về hải trình mà chiếc thuyền trong mơ sẽ đi qua
Nhưng duy chỉ có một điều khác trước
Là tôi cần một người để chia sẻ đường xa.


Em sẽ đi đến cuối cùng tôi chứ?
Tháng ngày qua như biển sóng dập dềnh
Em sẽ đi đến cuối cùng tôi chứ?
Đón mặt trời trên biển sớm mai lên.


Thơ Nguyễn Thiên Ngân




25/1/12

Vài câu thơ buồn...







... của Lưu Quang Vũ.

Muốn lên tàu đi đâu thật xa
Nhưng nhà ga đã sụp
Ngã tư mưa nhớ em
Vừa thương vừa trách giận
Sao chân em dẫm đạp
Lên những gì tôi yêu?


Nghĩ lại, bản thân tôi lắm lúc thật lạ lùng. Hễ có chút thời gian thì lại nghĩ về những điều đã qua, để rồi lòng không khỏi thương nhớ.....





19/11/11

Listen to the morning







Phong này, 

Sáng nay tớ đã ra khỏi giường thật sớm, mở toang cửa đón cơn gió đầu đông se lạnh hiếm hoi của buổi sáng Sài Gòn. Tớ vừa nhìn đám quần áo trắng tinh khẽ lay động trên dây phơi, vừa nhún nhảy trên khoảng sân lác đác lá khô, cảm giác đó, cậu biết không, tuyệt lắm đó Phong à.... 

Sáng nay, tớ đã đi bộ một đoạn thật xa để mua bữa sáng. Tớ còn mua cả một chai sữa đậu nành nóng, là lần thứ hai trong đời tớ uống loại sữa đậu nành mua bên ngoài, toàn bột là bột..... bỗng thèm sữa đậu nành mẹ làm ghê gớm. Nhưng nắng đẹp thế này, và cô bé bán hàng có nụ cười quá đáng yêu thì vẫn thú vị chán, Phong nhỉ!  

Sáng nay, trên đường về, tớ rảo bước theo sau một cô nhóc bé tí teo, tóc cột đuôi ngựa dỏng cao, cứ tung tăng nhảy chân sáo và miệng ríu rít như con chim non. Nhìn theo con bé, tớ bỗng thấy mình lớn thật rồi..... 

Sáng nay, tớ đã nhớ thật nhiều điều. Nhớ con đường quanh co của những buổi sáng mùa hè. Nhớ mùi bánh rán thơm ngậy mẹ làm. Nhớ những bước đi lẫm chẫm của bé Đậu, và cả đôi lúm đồng tiền xinh xinh...  

Muốn chạy ào về nhà. 

Thật tình là muốn vậy đó Phong ơi...!  : )






15/11/11

Bao giờ cho đến tháng Mười Hai







Khi thoáng nghe tiếng xào xạc và nhìn thấy những mảnh lá vàng rơi cuối sân,
trong lòng tôi đã bắt đầu ngân lên chậm rãi giai điệu của Gabriel.

Không còn lâu nữa đâu, tháng 12 à.....


không còn lâu nữa đâu...








6/11/11

Người số 2







"Khi bạn thấy một chiếc váy màu vàng sorbet lướt qua trên phố, thì chưa hẳn người mặc nó hoàn toàn là một cô gái. Hãy cứ tin là như thế."




Vào một ngày thời tiết âm u với những đám mây xám ngắt ì ạch, và đầu tôi cũng âm u bởi những ý tưởng cụt lủn cho môn Typo, tôi bỗng dưng muốn viết một ít về Lou - người gió lạnh lùng. 
Tôi hầu như chưa bao giờ nhắc gì về Lou, ngoại trừ với những người đã là bạn của cả hai, vì Lou không thích thế. Không thích nghĩa là tuyệt đối không được làm, đối với Lou là như vậy. Ngay cả chuyện viết một entry thế này cũng không phải là bất chợt nữa, tôi vừa có được sự đồng ý của cô nàng cách đây ít phút. 
Ok! Đó là một cô nàng cao, mảnh khảnh. Mái tóc ngắn xô lệch và nổi loạn. Có gout thời trang tinh tế. Yêu màu vàng sorbet. Thích búng tay tanh tách và nháy mắt điệu nghệ. Tóm lại thì Lou đẹp trai. : ) 
Thời gian chúng tôi quen biết nhau được tính bằng năm, đủ để tôi bắt đầu hiểu vài điều về người bạn của mình. Lou yêu chuộng tự do và có niềm đam mê không ai ngăn cản được. Bởi thế, trong khi tôi còn mải mê theo khóa thiết kế đồ họa này thì cô ấy đã là một freelancer rất chuyên nghiệp rồi.  
Đôi khi, với Lou, xã hội cứ trôi đều theo một bản nhạc khiến người ta buồn ngủ đến không chịu được. Lou từng nói với tôi, hãy cố gắng tìm cho mình một lối đi riêng biệt, đừng sợ hãi khi ai đó phàn nàn rằng mình sẽ chẳng đi tới đâu, chí ít thì cũng nên biết cách mở một con đường là như thế nào.  
Quãng thời gian trước, Lou thường buồn phiền về mối tình nhỏ của mình nên viết cho tôi luôn. Người cũ là một tiểu thư đáng yêu và đỏng đảnh. Nhưng mối tình ấy cứ như một cầu vồng thiếu sắc chàm, ngập nắng nhưng chẳng có tí chiều sâu nào cả. Cuối cùng, Lou cười, tự nhận mình quá cầu toàn, rồi chia tay. Với khá nhiều tổn thương... 
Lou. Là một cánh chim cô đơn, giữa bầu trời lộng gió cô đơn. Có điều, tôi cảm nhận được cánh chim ấy luôn bay về hướng mặt trời.


Cho Lou của tôi, đang ở một nơi nào đó giữa lòng thành Vienna thơ mộng.



p/s: Bức vẽ của bạn laphet. Tôi đã rất sung sướng khi tình cờ thấy nó trên naver.com. Cảm ơn laphet vì những biểu cảm tuyệt vời thể hiện trong bức vẽ ấy : )



22/10/11

Viết cho "tôi 20"






Khi đã 20, 
Tôi quá chán cảnh ngày ngày phải lê mông trên những giảng đường của Đại học Kinh tế - Luật và khoác lên người cái áo đồng phục xanh nhợt nhạt theo kiểu "người con dâu của Chúa", thế nên một ngày nọ tôi tự nói với mình: "Vậy là quá đủ rồi!". Mặc kệ cho ai phản đối đi nữa, tôi quyết định theo đuổi ước mơ thiết kế. Tôi muốn trở về đúng khả năng của tôi. 
Tôi không nghĩ về số bằng cấp mà tôi cần có cho bằng chúng bạn. Tôi nghĩ về những trải nghiệm mình sẽ có được khi sống với những điều mình muốn làm. 
Tôi không sợ mình đi lạc, mà tôi sợ phải mòn mỏi đi trên những con đường đã vạch sẵn cho mình.


Khi đã 20, 
Tôi bắt đầu quan tâm đến vấn đề sức khỏe mỗi khi gọi điện về cho bố hoặc mẹ.
Tôi thấy cay cay sống mũi khi thỉnh thoảng có dịp về nhà, quét dọn nhà cửa và thấy những mảng tơ nhện cũ kỹ giăng ở góc cửa và gầm giường. Hai đứa con đi cả, nhà chỉ còn hai người lặng lẽ lo toan... 
Tôi sẽ thoáng buồn nếu bắt gặp nhiều tóc bạc quanh chỗ mẹ tôi hay đứng chải đầu, hoặc sẽ không mấy vui nếu khuya gọi điện mà biết thằng em lại đang gặm mỳ tôm.


Khi đã 20, 
Tôi thích giao du với những người vui tính, và trò chuyện với những người biết lắng nghe. 
Tôi hay chơi với con trai, và thích ngắm con gái thông minh duyên dáng. 
Tôi thường hay bông đùa, chọc ghẹo, ít khi nghĩ đến chuyện yêu đương. Nhưng nếu quen ai thì nghiêm túc, chấm dứt rồi cũng sẽ tuyệt đối không có những "restart", "return" hay một "re-n" nào đó.


Khi đã 20, 
Tôi ngầm hoạch định cho mình những chuyến du lịch, khi tự kiếm ra tiền rồi tôi sẽ vác ba-lô đi ngay. 
Tôi không ưa lắm những thứ trang sức bằng vàng. Tôi chỉ đeo một bông tai bên trái, đeo nhẫn ở ngón cái và ngón trỏ. 
Tôi thích thời trang lịch lãm như người Ý, và lạ lùng như người Nhật. Nếu không đẹp thì cũng nên có dấu ấn của riêng mình, sao tôi cũng có thể chấp nhận được, ngoại trừ nhàm chán hoặc vì sợ cái nhìn khắt khe của người khác mà không dám thử. 
Tôi là mọt sách, không phải mọt học. :]] 
Tôi không lo người ta chê mình xấu xí, tôi chỉ sợ nếu tôi bắt đầu luôn nghĩ mình xấu xí mỗi khi soi gương. :]] 
Tôi không chấp nhận một cuộc đời đơn điệu và bị áp đặt.


Khi đã 20, 
Còn rất nhiều việc tôi chưa làm được. Tôi không hứa là sẽ thực hiện được hết mọi kế hoạch, nhưng chắc chắn tôi sẽ hoàn thành tốt một vài trong số đó.


Khi đã 20, 
Tôi hiểu rằng, quá khứ là món quà ta nên trân trọng cất giữ, hiện tại là món quà ta đang được sử dụng, và tương lai sẽ là món quà đang chờ đợi ta.


Khi đã 20, 
Tôi muốn nói lời cảm ơn gia đình và những người bạn tuyệt vời của tôi. Cảm ơn tất cả. Rất nhiều. : )





4/10/11

...













1/10/11

Vintage October






. Tôi đổi blog nhé. Đổi cả avatar này. Vì hôm trước (hôm nào thì không nhớ, dưng mà nó là hôm trước chứ nhất định không phải hôm nay =]] ), tôi tình cờ thấy cái blog để avatar tôi để, và đặt cái tên blog mà tôi đặt, lại vờ không biết tôi. Chậc, thế thì thôi vậy, tôi làm cái khác, vì không có hứng với cái cũ nữa rồi. Đừng bắt chước theo tôi.. : )


. Có một cô bạn đoán rằng tôi thích ngủ gật (chắc vào blog tôi thấy dễ ngủ :]] ). Cũng phải, tôi thích nhất là lim dim ở một góc yên tĩnh, khi bên tai văng vẳng tiếng piano chậm rãi, dịu dàng. Dịu dàng. Tôi thích như vậy. Dù tôi tự thấy mình chẳng dịu dàng gì cho cam :")


. Hôm chat webcam, bạn Phước còi khen tôi dạo này dễ thương nhé! :]] Biết là bạn Phước hay khen đểu, cơ mà nghe vẫn thấy vui, tôi là con gái mà, không yêu bằng tai chứ nghe khen nhất định là phải bằng tai rồi! :]] Bạn Phước ngoan thật đấy... :")


. CKey nhớ tôi. Sói nhớ tôi. Nick nhớ tôi. Nem cũng nhớ tôi. Còn tôi thì nhớ tất cả mọi người...


. Tôi đã từng học may. Cặm cụi bên cái máy may cơ, đạp chậm rãi mà ngắm từng đường chỉ. Hôm nay ngồi nhớ lại bàn may cũ kỹ, rỉ sét, tôi lại thấy quãng thời gian đó khó mà trở lại được. Dẫu có đánh đổi một quãng đời thì tôi cũng chỉ được nhìn lại khoảnh khắc yên tịnh đó mà thôi..


. Hơi kỳ lạ, nhưng khi gõ những dòng chữ này tôi cảm thấy thanh thản như một bà lão đang ngồi trong vườn, cạnh tuổi già bình yên của mình vậy...


. Thỉnh thoảng, tôi thấy, tôi thật sự già cả quá! Ha ha....! : |





24/9/11

Gió lớn






Sài Gòn, gió điên cuồng thổi.

Vòng xe buýt sáng nay đẫm mưa, những hạt nước cứ lao vào ô cửa kính đến vỡ vụn. Buồn bã vô cùng.

Ngay cái khoảnh khắc chống cằm nhìn dòng xe ướt đầm lặng lẽ trên xa lộ, tớ đã ngộ ra một điều, Ph ạ, tớ ngộ ra rằng trái tim này đang run rẩy và cô đơn biết bao...! Tớ thấy mình như một con diều tung tẩy vút bay, đến khi mưa gió mới nhận ra mình đã đứt dây tự bao giờ. Chao đảo mãi thế này rồi rã nát, liệu còn lâu lắm không Ph?

Thỉnh thoảng tớ vẫn nhận ra trong bầu không khí quanh tớ một mùi vị quen thuộc, từ cậu. Thỉnh thoảng tớ vẫn mơ thấy một bàn tay lạnh buốt xòe ra rồi lặng lẽ nắm lại, là cậu. Tớ thấy cậu đang rất cô độc. Tớ sợ. Sợ rằng cậu đang một mình, và cũng sợ rằng tớ đã quá cô đơn...

Ph à, có những lúc buồn như thế đấy. Giữa vô số thiên hà và tinh tú, Trái Đất vẫn phải mình nó quay trong lặng lẽ. Vậy thì giữa 7 tỉ người này, một hơi thở hay một giọt nước mắt của mình có là gì đâu...





1/8/11

Sự trưởng thành của tôi






Tôi, đối với sự trưởng thành của mình, thật không có nhiều hứng thú. 
Sự trưởng thành như một cơn đau tinh thần mỗi ngày vậy, ở đó những vết thương liên tục bị chấn động, bị chà xát. Lành, rồi lại đau, rồi lại lành. Cứ luân phiên những đau và choáng váng, đến khi hoàn hồn thì cơn đau tinh thần đó đã trở thành những vết sẹo tinh thần lúc nào tôi cũng chẳng hay. Sự trưởng thành mỗi ngày đắp cho tôi một lớp vỏ vững chắc, lớp vỏ làm từ những chai sạn ngày một dày lên đã bảo vệ cho tôi phần nào trước vô số nỗi đau thuần cảm tính, nhưng kèm theo đó nó cũng dần dần cách ly tôi khỏi cảm xúc yêu thương. Tôi đồ rằng như thế. 
Vào ngày hôm qua, tôi đã không còn mấy cảm động trước một câu chuyện tình cảm của người khác, chỉ đại khái hiểu rằng giữa hai người họ có những trắc trở về khoảng cách, về thời gian và những điều tương tự, song họ vẫn có rất nhiều niềm tin vào tương lai của mình. Đại khái vậy. Chỉ có vậy thôi. Nhưng rõ ràng khi nghe về những thứ kiểu như "niềm tin vào tương lai tươi sáng" thì một cảm giác gì đó gần như là nỗi bực dọc đã len lén trườn vào đầu tôi. Lạnh lẽo và ẩm ướt như một con rắn, nó làm phiền tâm trí tôi cả ngày hôm ấy. 
Không phải là tôi tuyệt không có niềm tin hay hy vọng vào bất cứ chuyện gì, nhưng một bức tranh được tô độc những màu sáng thì luôn làm tôi chói mắt. Bởi tôi đã bắt đầu hiếm có những khi ngắm nghía một bức tranh bằng tâm hồn của một đứa trẻ, bởi tôi là kẻ trưởng thành, nên mọi thứ trong mắt tôi đều tự nảy sinh những quy luật nhất định. Tôi bắt đầu nhìn thấy nhiều hơn bằng sự trưởng thành của mình. Và cũng có ngần ấy thứ dần rơi vào điểm mù cũng với sự trưởng thành đó.

Vài người có động viên tôi rằng, một khi bạn đã lớn, bạn sẽ có những suy nghĩ chín chắn hơn, và cái chín chắn ấy thể hiện ở chỗ bạn luôn tin vào cuộc đời này, bạn luôn sống một cách tích cực sao cho tươi sáng nhất, v.v... và v.v..... Không, tôi không nghĩ như vậy. Đừng có ai nói rằng tôi còn bé. Tôi trưởng thành, nhưng tôi không yêu đời đến thế, và thậm chí còn cảm thấy buồn cười trước những câu cổ súy mang đầy màu sắc xã hội chủ nghĩa đó. Tôi chưa hề bi quan, hẳn rồi, nhưng trước một tâm trí ngày càng phức tạp lên, tôi chỉ muốn những thứ còn lại trong bản thể của mình phải được giản lược đến mức tối thiểu để thích nghi với cái cuộc sống không mấy dễ chịu này. Là như vậy. 
Thỉnh thoảng, tôi rất nhớ thời niên thiếu. Đầy những chuyện ngây ngô, thú vị và ngu ngốc, kiểu như mấy con ruồi trông cũng đến là diễm lệ theo một cách nào đó của riêng nó, hoặc tôi sẽ yêu ngay một người nào đó nếu người ấy gọi được đúng cái tên mà tôi đã bí mật đặt cho mình. Anyway, nothing lasts forever! Tôi chỉ có thể sẵn sàng đấu tranh để những yêu thương đó ở lại với tôi thêm chút nữa mà thôi. 
Kiểu gì đi nữa, một ngày nào đó sự trưởng thành cũng sẽ đến bên bạn, vỗ vai và nói: "Này cậu, chúng ta bắt đầu phải đi với nhau rồi đây, quên cái anh chàng niên thiếu kia đi nhé!". Lúc đó, dù muốn cũng không thể bẻ ngược kim đồng hồ nữa rồi...!