23/2/12

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa







Thơ của Lưu Quang Vũ 

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa 
Xoá nhoà hết những điều em hứa 
Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa 
Nắng không trong như nắng buổi ban đầu. 
Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu 
Xoá cả dấu chân em về buổi ấy 
Gối phai nhạt mùi hương bối rối 
Lá trên cành khô tan tác bay. 
Mưa cướp đi ánh sáng của ngày 
Đường chập choạng trăm mối lo khó gỡ 
Thức chẳng yên dở dang giấc ngủ 
Hạnh phúc con người mong manh mưa sa. 
Bản nhạc ngày xưa khúc hát ngày xưa 
Tuổi thơ ta là nơi hiền hậu nhất 
Dẫu đường đời lắm đổi thay mệt nhọc 
Tựa đầu ta nghe tiếng hát ru nhau. 
Riêng lòng anh anh không quên đâu 
Chỉ sợ trời mưa đổi mùa theo gió 
Cây lá với người kia thay đổi cả 
Em không còn màu mắt xưa. 
Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa 
Thương vườn cũ gẫy cành và rụng trái 
Áo em ướt để anh buồn khóc mãi 
Ngày mai chúng mình ra sao em ơi... ?




5/2/12

Đọc






Tôi đang bắt đầu đọc lại một số truyện của Murakami.
Thỉnh thoảng, việc chuyên tâm vào những trang sách đem lại cho tôi cảm giác gì đó, 
... gần như là một sự ổn thỏa trong lòng.

SG - Vẫn là tháng 2






31/1/12

Những điều đã rất lâu chưa làm




 


. Lang thang dưới mưa. 
. Viết một bài thơ, một truyện ngắn. 
. Đọc một cuốn sách trên 1500 trang. 
. Mua một đĩa nhạc pop từ thời còn Westlife. 
. Yêu cầu một bài hát qua radio. 
. Hôn một người, vì cảm mến, không phải vì là người yêu. 
. Đội mũ tán rộng, thả tóc dài bay bay... 
. Tự may một chiếc áo. 
. Khóc, thật to trước mặt ai đó. 

Viết khi đang ngồi ngẩn người ngắm cơn mưa phố núi. Tự hỏi mình đã đánh mất những điều phía trên ở đâu rồi...






30/1/12

Phiêu du









Sợ gì nữa những chuyến du hành,

khi chúng ta rồi cũng sẽ trở về bên nhau...










28/1/12

=.='



1. Tôi không thể nghe nổi cái bài Cám ơn tình yêu (bài này đâu như do cái cô Uyên Linh hát thì phải). Thỉnh thoảng đi karaoke mà phải nghe đứa nào hát là tôi phát khiếp cả người.


2. Tôi ghét cay ghét đắng món măng tươi. Trừ thịt chó nấu măng (ăn được ít), còn thì ghét tất tần tật các thể loại măng xào, măng kho, măng hầm, và bất kỳ kiểu chế biến măng nào khác.


3. Nếu định đi ra ngoài, tôi luôn chuẩn bị trang phục từ ngày hôm trước, là ủi những thứ cần mặc và treo lên thẳng thớm. Không thể nào chấp nhận được cái cảnh ngủ dậy rồi lục tung đồ đạc lên mà vẫn không biết phải mặc gì.


4. Ăn bất cứ cái gì xong tôi cũng phải đánh răng ngay. Một ngày đánh răng nhiều lần =.= 


5. Thích giày cao gót.


6. Luôn mang theo bút kẻ mắt và son môi khi đi ra ngoài.


7. Không thể ngủ ngon nếu dưới chân giường tối mù.


8. Có ác cảm với những ai đi lê chân xèn xẹt.





27/1/12

Giấc mơ đại dương







Tôi mở tấm bản đồ cũ kỹ giữ từ ngày còn răng sún

Chỉ cho em hải trình mà chuyến tàu trong mơ của tôi sẽ đi qua…


Em đừng nhìn tôi lạ lùng như thế
Khi tôi kể cho em nghe về ngày cũ tuổi mình
Ai cũng có những ngày thơ bé
Giấc mơ nào xanh như lá non tơ
Tôi ước sẽ đi một vòng thế giới
Trên chiếc thuyền con, và chỉ có một mình
Tôi mơ về những đêm chỉ có mình tôi và biển
Với bầu trời tinh tú lung linh.


Tôi lớn lên không đi hết con đường
Trở thành một kẻ - bình - thường chán ngắt
Hải trình xưa như giấc mơ trầm mặc
Tôi đã xếp vào ngăn ký ức lặng câm.


Nhưng từ em, những giấc mộng âm thầm
Cứ thi nhau tìm về em ạ.
Tôi lại bắt đầu mơ về biển cả
Mơ về hải trình mà chiếc thuyền trong mơ sẽ đi qua
Nhưng duy chỉ có một điều khác trước
Là tôi cần một người để chia sẻ đường xa.


Em sẽ đi đến cuối cùng tôi chứ?
Tháng ngày qua như biển sóng dập dềnh
Em sẽ đi đến cuối cùng tôi chứ?
Đón mặt trời trên biển sớm mai lên.


Thơ Nguyễn Thiên Ngân




25/1/12

Vài câu thơ buồn...







... của Lưu Quang Vũ.

Muốn lên tàu đi đâu thật xa
Nhưng nhà ga đã sụp
Ngã tư mưa nhớ em
Vừa thương vừa trách giận
Sao chân em dẫm đạp
Lên những gì tôi yêu?


Nghĩ lại, bản thân tôi lắm lúc thật lạ lùng. Hễ có chút thời gian thì lại nghĩ về những điều đã qua, để rồi lòng không khỏi thương nhớ.....





19/11/11

Listen to the morning







Phong này, 

Sáng nay tớ đã ra khỏi giường thật sớm, mở toang cửa đón cơn gió đầu đông se lạnh hiếm hoi của buổi sáng Sài Gòn. Tớ vừa nhìn đám quần áo trắng tinh khẽ lay động trên dây phơi, vừa nhún nhảy trên khoảng sân lác đác lá khô, cảm giác đó, cậu biết không, tuyệt lắm đó Phong à.... 

Sáng nay, tớ đã đi bộ một đoạn thật xa để mua bữa sáng. Tớ còn mua cả một chai sữa đậu nành nóng, là lần thứ hai trong đời tớ uống loại sữa đậu nành mua bên ngoài, toàn bột là bột..... bỗng thèm sữa đậu nành mẹ làm ghê gớm. Nhưng nắng đẹp thế này, và cô bé bán hàng có nụ cười quá đáng yêu thì vẫn thú vị chán, Phong nhỉ!  

Sáng nay, trên đường về, tớ rảo bước theo sau một cô nhóc bé tí teo, tóc cột đuôi ngựa dỏng cao, cứ tung tăng nhảy chân sáo và miệng ríu rít như con chim non. Nhìn theo con bé, tớ bỗng thấy mình lớn thật rồi..... 

Sáng nay, tớ đã nhớ thật nhiều điều. Nhớ con đường quanh co của những buổi sáng mùa hè. Nhớ mùi bánh rán thơm ngậy mẹ làm. Nhớ những bước đi lẫm chẫm của bé Đậu, và cả đôi lúm đồng tiền xinh xinh...  

Muốn chạy ào về nhà. 

Thật tình là muốn vậy đó Phong ơi...!  : )






15/11/11

Bao giờ cho đến tháng Mười Hai







Khi thoáng nghe tiếng xào xạc và nhìn thấy những mảnh lá vàng rơi cuối sân,
trong lòng tôi đã bắt đầu ngân lên chậm rãi giai điệu của Gabriel.

Không còn lâu nữa đâu, tháng 12 à.....


không còn lâu nữa đâu...








6/11/11

Người số 2







"Khi bạn thấy một chiếc váy màu vàng sorbet lướt qua trên phố, thì chưa hẳn người mặc nó hoàn toàn là một cô gái. Hãy cứ tin là như thế."




Vào một ngày thời tiết âm u với những đám mây xám ngắt ì ạch, và đầu tôi cũng âm u bởi những ý tưởng cụt lủn cho môn Typo, tôi bỗng dưng muốn viết một ít về Lou - người gió lạnh lùng. 
Tôi hầu như chưa bao giờ nhắc gì về Lou, ngoại trừ với những người đã là bạn của cả hai, vì Lou không thích thế. Không thích nghĩa là tuyệt đối không được làm, đối với Lou là như vậy. Ngay cả chuyện viết một entry thế này cũng không phải là bất chợt nữa, tôi vừa có được sự đồng ý của cô nàng cách đây ít phút. 
Ok! Đó là một cô nàng cao, mảnh khảnh. Mái tóc ngắn xô lệch và nổi loạn. Có gout thời trang tinh tế. Yêu màu vàng sorbet. Thích búng tay tanh tách và nháy mắt điệu nghệ. Tóm lại thì Lou đẹp trai. : ) 
Thời gian chúng tôi quen biết nhau được tính bằng năm, đủ để tôi bắt đầu hiểu vài điều về người bạn của mình. Lou yêu chuộng tự do và có niềm đam mê không ai ngăn cản được. Bởi thế, trong khi tôi còn mải mê theo khóa thiết kế đồ họa này thì cô ấy đã là một freelancer rất chuyên nghiệp rồi.  
Đôi khi, với Lou, xã hội cứ trôi đều theo một bản nhạc khiến người ta buồn ngủ đến không chịu được. Lou từng nói với tôi, hãy cố gắng tìm cho mình một lối đi riêng biệt, đừng sợ hãi khi ai đó phàn nàn rằng mình sẽ chẳng đi tới đâu, chí ít thì cũng nên biết cách mở một con đường là như thế nào.  
Quãng thời gian trước, Lou thường buồn phiền về mối tình nhỏ của mình nên viết cho tôi luôn. Người cũ là một tiểu thư đáng yêu và đỏng đảnh. Nhưng mối tình ấy cứ như một cầu vồng thiếu sắc chàm, ngập nắng nhưng chẳng có tí chiều sâu nào cả. Cuối cùng, Lou cười, tự nhận mình quá cầu toàn, rồi chia tay. Với khá nhiều tổn thương... 
Lou. Là một cánh chim cô đơn, giữa bầu trời lộng gió cô đơn. Có điều, tôi cảm nhận được cánh chim ấy luôn bay về hướng mặt trời.


Cho Lou của tôi, đang ở một nơi nào đó giữa lòng thành Vienna thơ mộng.



p/s: Bức vẽ của bạn laphet. Tôi đã rất sung sướng khi tình cờ thấy nó trên naver.com. Cảm ơn laphet vì những biểu cảm tuyệt vời thể hiện trong bức vẽ ấy : )