17/8/12

Lảm nhảm




Có lẽ chẳng có ai là kẻ lừa dối mình cả. 
Chỉ là mình đã dán quá nhiều kỳ vọng tốt đẹp lên người họ. 
Nhiều người và nhiều sự việc có bản chất chẳng khác nào tô cháo cá đã nguội. Vẫn cháo đấy, cá đấy, nhưng sờ vào rồi mới thấy nó lạnh ngắt, ăn vào rồi mới biết nó tanh hôi.





14/8/12

Người thợ cắt tóc của tôi




Tôi nhớ ngày tôi còn bé, thợ cắt tóc duy nhất của tôi chính là bố. Bố chả cắt kiểu cọ gì, mỗi lần thấy tóc tôi hơi dài là lại lôi ra, bắt ngồi lên cái ghế nhựa cao cao, lấy khăn bông to quấn quanh cổ, rồi lượn mấy đường kéo theo hình oval ôm trọn lấy gương mặt bầu bĩnh của tôi, xong xuôi thì cả hai bố con đều lấy làm tâm đắc lắm. Sau này khi đã lớn, tóc tôi tỉa này nọ vài tầng phức tạp hơn thì tôi bắt đầu ra tiệm cắt tóc nữ. Thỉnh thoảng bố tôi lại đùa: "Mày cứ màu mè ra đấy làm gì cho phí tiền, ở nhà bố cắt cho còn hơn khối đứa!". Những lúc ấy thì tôi thường nguây nguẩy phản đối bảo bố cắt lại hỏng hết tóc con. Thế là bố tôi cười.


Khách hàng trung thành nhất của bố có lẽ là thằng em tôi. Nó cũng thanh niên rồi đấy, nhưng chả bao giờ thèm ra tiệm cắt tóc, nó bảo chỉ cần bố cắt thôi là đúng yêu cầu nó rồi, thêm tí gel vuốt tóc nữa là đủ. Tuy đi học xa nhưng thỉnh thoảng nó lại từ Sài Gòn về để bố tôi cắt tỉa lại tóc cho.


Ngay cả bố tôi cũng có người thợ cắt tóc của riêng mình. Đó là một tiệm cắt tóc cũ kỹ nằm lọt thỏm trong một con phố toàn những khu nhà cao ngất. Ông chủ tiệm cắt tóc ở đó đã già, nghe đâu làm nghề này từ những ngày đầu giải phóng. Tôi nghĩ, duy trì được cái tiệm nhỏ ấy qua cơn bão đô thị hóa, tồn tại cho đến giờ nhờ những khách hàng quen như bố tôi, điều đó rất hiếm, và thật sự đáng nể trọng. Bố tôi là một công chức nhà nước, lẽ ra có thể đến những nơi sang trọng hơn để tóc tai trông bóng bẩy hơn, nhưng ông vẫn luôn đến đấy mỗi lần thấy tóc bạc nhiều hoặc dài ra. Chỉ đến đấy mà thôi. Có lẽ có những điều đã thành thói quen thì người ta thường không muốn bỏ, bởi bỏ rồi sẽ cảm thấy lòng dạ bất an lắm. Ở tuổi ngũ tuần như bố tôi hình như người ta có thêm những điều nho nhỏ bất an, những điều đó thường bị đám con cái bỏ lơ và quên lãng.


Tấm hình này, tôi tình cờ bắt gặp trên blog tumblr hanoisaigon. Nó gợi lại cho tôi rất nhiều những kỷ niệm cũ kỹ. Hóa ra những kỷ niệm đó chưa từng bị tôi vứt đi, nó vẫn ở đâu đó trong tâm trí tôi thôi. Bởi những điều cũ kỹ đó luôn là những điều rất đẹp.


Chiều SG. Nắng như đổ lửa.









13/8/12

Oh damn!






Đời mình là cái bánh rán thiu.

Nhưng lũ ruồi bọ thì chỗ quái nào cũng bâu vào được.









6/7/12

Sonata








- Tại sao lại là Sonata?
- Là một khúc nhạc buồn. 
- .....
 Thường là buồn, và lặng thinh. Như chính con người tôi vậy.









11/5/12

Ngày 10, tháng 5







Tôi chẳng biết viết gì.

Hình như câu chữ một ngày nọ đã rủ nhau bỏ đi đâu hết.

Còn tôi ngồi đây và nói về cái sự trống rỗng ngôn từ của mình.

Hoàn toàn chẳng biết viết gì, ấy thế mà cũng đã viết được bốn câu. Thật lạ lùng!








23/2/12

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa







Thơ của Lưu Quang Vũ 

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa 
Xoá nhoà hết những điều em hứa 
Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa 
Nắng không trong như nắng buổi ban đầu. 
Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu 
Xoá cả dấu chân em về buổi ấy 
Gối phai nhạt mùi hương bối rối 
Lá trên cành khô tan tác bay. 
Mưa cướp đi ánh sáng của ngày 
Đường chập choạng trăm mối lo khó gỡ 
Thức chẳng yên dở dang giấc ngủ 
Hạnh phúc con người mong manh mưa sa. 
Bản nhạc ngày xưa khúc hát ngày xưa 
Tuổi thơ ta là nơi hiền hậu nhất 
Dẫu đường đời lắm đổi thay mệt nhọc 
Tựa đầu ta nghe tiếng hát ru nhau. 
Riêng lòng anh anh không quên đâu 
Chỉ sợ trời mưa đổi mùa theo gió 
Cây lá với người kia thay đổi cả 
Em không còn màu mắt xưa. 
Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa 
Thương vườn cũ gẫy cành và rụng trái 
Áo em ướt để anh buồn khóc mãi 
Ngày mai chúng mình ra sao em ơi... ?




5/2/12

Đọc






Tôi đang bắt đầu đọc lại một số truyện của Murakami.
Thỉnh thoảng, việc chuyên tâm vào những trang sách đem lại cho tôi cảm giác gì đó, 
... gần như là một sự ổn thỏa trong lòng.

SG - Vẫn là tháng 2






31/1/12

Những điều đã rất lâu chưa làm




 


. Lang thang dưới mưa. 
. Viết một bài thơ, một truyện ngắn. 
. Đọc một cuốn sách trên 1500 trang. 
. Mua một đĩa nhạc pop từ thời còn Westlife. 
. Yêu cầu một bài hát qua radio. 
. Hôn một người, vì cảm mến, không phải vì là người yêu. 
. Đội mũ tán rộng, thả tóc dài bay bay... 
. Tự may một chiếc áo. 
. Khóc, thật to trước mặt ai đó. 

Viết khi đang ngồi ngẩn người ngắm cơn mưa phố núi. Tự hỏi mình đã đánh mất những điều phía trên ở đâu rồi...






30/1/12

Phiêu du









Sợ gì nữa những chuyến du hành,

khi chúng ta rồi cũng sẽ trở về bên nhau...










28/1/12

=.='



1. Tôi không thể nghe nổi cái bài Cám ơn tình yêu (bài này đâu như do cái cô Uyên Linh hát thì phải). Thỉnh thoảng đi karaoke mà phải nghe đứa nào hát là tôi phát khiếp cả người.


2. Tôi ghét cay ghét đắng món măng tươi. Trừ thịt chó nấu măng (ăn được ít), còn thì ghét tất tần tật các thể loại măng xào, măng kho, măng hầm, và bất kỳ kiểu chế biến măng nào khác.


3. Nếu định đi ra ngoài, tôi luôn chuẩn bị trang phục từ ngày hôm trước, là ủi những thứ cần mặc và treo lên thẳng thớm. Không thể nào chấp nhận được cái cảnh ngủ dậy rồi lục tung đồ đạc lên mà vẫn không biết phải mặc gì.


4. Ăn bất cứ cái gì xong tôi cũng phải đánh răng ngay. Một ngày đánh răng nhiều lần =.= 


5. Thích giày cao gót.


6. Luôn mang theo bút kẻ mắt và son môi khi đi ra ngoài.


7. Không thể ngủ ngon nếu dưới chân giường tối mù.


8. Có ác cảm với những ai đi lê chân xèn xẹt.