26/5/13

Thể dục buổi sáng (hồi 11)



Chuyện 1:
Anh đang dành ra vài phút khởi động bằng cách đi bộ thì đằng sau có tiếng hô:
"Nào, chạy đi chứ cháu! Chạy đi!"
Anh giật nảy cả người, hóa ra là ông chú "điền kinh" đang đốc thúc mình, anh chưa kịp biện minh thì ông chú đã lao vọt đi với tốc độ mang phong cách của vận động viên. Anh thấy thế đương nhiên không dám tha thẩn nữa, cũng vội vội vàng vàng co giò bắt đầu chạy.
-> Đây chính là mặt trái của việc thích làm những-điều-đúng-đắn. Mình làm thì không ai nói gì, nhưng cứ hễ tạm ngừng một cái là có người chỉ trích ngay. Chậc chậc...


Chuyện 2:
Anh hì hục chạy được một đoạn dài lại thấy một bác béo tròn đang đi bộ phía đối diện lên tiếng:
"Gắng lên nhá cháu!" - Đồng thời bác ta còn khuyến mãi thêm một vẻ mặt tràn đầy cảm thông.
Anh vừa cười vừa mếu không biết nói sao.
-> Đây lại chính là một chút tích cực khi làm việc tốt, bạn sẽ nhận được vô số những lời động viên, mặc dù phân nửa trong số đó đều là những lời đãi bôi. Hờ hờ!


Chuyện 3:
Hôm nay ông cụ "chân ngắn chân dài" vẫn tiếp tục miệt mài đi bộ. Khác cái là mọi hôm đi còn phải chống gậy, còn hôm nay ông cụ đột nhiên vác gậy lên vai, điệu bộ hết sức anh dũng bước đi tập tễnh trên đường.
-> Những người không còn gì để mất thường vô cùng dũng cảm!


Chuyện 4:
Vẫn là hôm nay, tên "tóc nâu-giày tím" lại dắt chó đi dạo. Cả hai ướn éo rất chi là tình cảm, hễ đi ngang qua anh là cả chủ lẫn tớ liền điều chỉnh dáng điệu hết sức hiên ngang.
-> Mấy anh chàng bảnh bao (cùng với những con chó cũng rất bảnh của họ) thường chỉ thích một việc duy nhất là "làm cảnh", họ không hề thích thể thao  =.='


Chuyện 5:
Những chuyện trên kia đều là tầm vơ tầm phào cả đấy, chớ nên đọc, nếu có đọc rồi thì cũng cố mà quên đi! :))






25/5/13

Đứng yên





Tôi thấy người ta thường chê trách những người chỉ mãi đứng yên một chỗ mà chẳng tiến được đến đâu. Kỳ thực, đứng yên một chỗ thì đã làm sao? Người đứng yên một chỗ có thể ngửi hương hoa được lâu hơn, ngắm bầu trời được kỹ hơn, nghe người ta nói được rõ hơn. Thân thể đứng yên cũng không có nghĩa là đầu óc sẽ trì độn, vậy thì hơn thua nhau một bước đi cũng chẳng đáng để bận lòng. Nói cho cùng, có thử đứng yên mới biết, để đứng thẳng được mà không bị dẫm đạp lên cũng là một việc đòi hỏi không ít nỗ lực rồi...







24/5/13

(‾ - ƪ‾)



Thỉnh thoảng, buồn ngủ đếch chịu được.....










22/5/13

Thể dục buổi sáng (hồi 9)



Chào em!

Dạ.

Sáng giờ đi bộ được mấy vòng rồi, sao thấy đi nhiều thế?

Vâng. Hỏi câu ngớ ngẩn đếch muốn trả lời! Đi bộ không đi nhiều thì đi làm khỉ gì.

Em dậy lúc mấy giờ?

Dạ khoảng 5 giờ. Hỏi mấy giờ làm quái gì không biết?

Sao không thấy em chạy nữa?

Em bị đau chân ạ. Bố khỉ, theo dõi tôi từ khi nào vậy?

Ờ...

Ờ? 

Ơ này, sao em đi nhanh quá vậy?

Cái thứ chết tiệt nhà anh, tôi đi thể dục chứ không phải đi đú đởn. Lần khần nữa để nghe anh nói nhảm à!!






19/5/13

Σ( ° △ °|||)




Cậu gì ơi, ngóc đầu lên cho tôi ngắm cái... hức hức...  Lỡn mợn quớ..! _









16/5/13

Butterfly - 12 Girls Band



Là bản nhạc cực kỳ sống động mà tôi rất thích, và thường chỉ mở nghe mỗi khi tâm trạng căng thẳng. Nên nghe với một cặp loa hoặc headphone thật tốt, mở maximum nhé!  ♥









13/5/13

Cười lên rồi tính





Cậu biết đấy, cuộc sống thật cũng chẳng dễ dàng gì, 
Khi mỗi sáng thức dậy, điều đầu tiên là cậu phải lắng tai nghe xem có tiếng khóc từ ngoài phòng khách vọng vào hay không, và phải nghĩ xem nên làm trò hề gì để xoa dịu người phụ nữ với hai con mắt sưng húp đứng trước mặt mình. 
Khi cậu từ một đứa trước đây vốn lười biếng đổ đốn, nay bắt đầu với những việc nhỏ nhất là pha ngũ cốc đặt trước mặt mẹ, một ngày phải hơn ba lần nhắc bà đo huyết áp, cách một tiếng lại kiểm tra xem mặt bà có đỏ phừng phừng lên không. Rồi thì cậu phải rất ngoan ngoãn rửa chén, tưới cây, chọn một thứ rau nào đấy ngoài vườn cho bữa trưa, quét sân vườn, đảm bảo tất cả các bình nước trong nhà luôn ở trạng thái đầy ắp, và phải luôn chú ý đoán xem mẹ muốn mình làm gì để bắt tay vào ngay vì bà không thích phải cất tiếng sai bảo. 
Rồi như thỉnh thoảng đi đâu gặp người quen, cậu lại phải chuẩn bị tinh thần mỉm cười khi nghe họ hỏi dò: “Bố con đâu rồi ấy nhỉ? Lâu lắm không thấy…”. Cậu sẽ cảm tạ trời đất lắm vì mình từ bé đã quen thuộc với những cái nhìn soi mói. 
Tối tối trước khi đi ngủ, cậu sẽ phải đi một vòng kiểm tra cửa nẻo, rồi thì mở hé cửa phòng mẹ cũng như không chốt cửa phòng mình. Cậu sẽ bắt đầu có thói quen ngủ không sâu giấc để có thể canh chừng mẹ, lỡ có vấn đề gì còn phải lập tức chạy sang ngay. 
Cũng chẳng dễ gì, khi bóng điện phòng khách bị cháy nhưng ở cao quá không leo lên sửa được, khi mái nhà kho bị ngấm nước mưa, khi bình tắm nước nóng bị hỏng, khi có mấy con chồn rình rập đám gà cuối vườn, khi bọn cỏ dại mọc ùn ùn lấp kín cả hàng rào, và cả khi có những kẻ không tốt cho lắm đến gây sự… 
Nhiều lúc cậu sẽ tỉnh dậy vào nửa đêm, lắng nghe tiếng mưa đổ rào rào trên mái nhà, rồi nghĩ cái hiện tại này thật khỉ ho cò gáy. 
Nhiều lúc cậu lại giật mình khi nghe tiếng mẹ sột soạt đi ngang, vừa nhìn đồng hồ chỉ 3 giờ sáng vừa lẩm bẩm lần sau phải nhét đôi dép đi trong nhà vào chân mẹ. Vẫn không quên nguyền rủa cái hiện tại chết tiệt. 
Có những lúc cậu nổi cơn điên lên nhưng đành phải nuốt giận bằng mấy cốc nước lọc. Có những lúc cậu chán nản đến nỗi thò tay tìm một điếu thuốc mới chợt nhớ toàn bộ đã để quên dưới Sài Gòn, đành thầm chửi vài câu rồi thôi. Có những lúc cậu chỉ muốn nắm thật chặt vai mẹ mình lắc lấy lắc để rồi hét đủ điều để cho bà tỉnh ra, cậu chỉ muốn quăng hết đồ đạc, đập tan ly chén, cậu chỉ muốn đấm đứa nào đấy đến bật máu ra thì thôi. Và rồi, cũng có khi cậu chỉ muốn được nhắm mắt ngồi im… 
Mọi thứ đâu phải vui vẻ gì cho cam. Nhưng mỗi lần nhìn thấy người phụ nữ đã sồ sề ra vì mang nặng đẻ đau mình, da mặt đã sạm đi, bàn tay đã xù xì thô ráp, dáng đi đã không còn thẳng thớm nữa, thì cũng đâu khó lắm để cậu chọn lựa giữa “cười nham nhở cùng cái cuộc sống dở hơi cám hấp này” với “gào thét chửi rủa, quăng quật mọi thứ”. Chả biết cậu thế nào, chứ tôi chẳng còn cách nào khác, đành phải niềm nở dù đời rất dở thôi. Còn cười được là hạnh phúc lắm rồi.....






12/5/13

♥ My Mother ♥



My Mother, thank you, for everything!  :-)


When she was 21  ''






10/5/13

Drink drink drink



Về nhà chưa đầy 1 tháng anh đã quất sạch bình rượu nho cao nửa mét của mẹ.

Hôm nay mẹ bắt anh nhặt nho để ngâm một bình mới.

Chết thật, anh là con sâu rượu rồi sao?!