12/6/13

Mấy hôm nay mưa...






khoảng sân lầy lội

con chuồn cánh mỏng đậu trên khóm hải đường

hòn đá cuội phủ rêu nằm lăn lóc

những tháng năm ngày hai buổi học

gặp mưa rồi lại ngẩn ngẩn ngơ ngơ...







11/6/13

Viết thư tay




  • Sói ơi, viết thư tay điiiiii  *năn nỉ*
  • ?  *thắc mắc* 
  • Bữa nọ lên tumblr thấy có bạn tạo project rủ rê người ta viết thư tay đó!  *ghen tị* 
  • Ừ, được rồi, thì viết!  *cười*  Thế bé viết cho tớ hở? 
  • *hồ hởi hồ hởi*  Ừm, giờ đi viết, khi nào gửi bé nhắn tin báo cho nhá! 
  • *nghĩ ngợi*  À... nhưng mà giờ chưa về HN, bé gửi ra nước ngoài thì hơi lâu đấy! 
  • Thì chuyển phát nhanh được không? 
  • Chuyển phát nhanh qua đây tốn nhiều tiền của bé, lại dễ mất nữa, không được. 
  • Thế phải như nào?  *hơi mếu* 
  • Thì để tớ viết cho bé trước, okey? 
  • Ừ, cũng được..... nhưng nếu tớ muốn trả lời thì phải làm sao?  *mếu* 
  • Ờm... đợi qua tháng 7 tớ về... được không? 
  • Khôngggggggggg, lâu lắmmmmmmmmmmmmm  *mếu nặng* 
  • *hoảng hồn*  Rồi rồi, thế này nhé, bé cứ viết đi, rồi..... scan lá thư, gửi ảnh qua đây, tớ thấy nét chữ của bé cũng gần giống... đọc thư. Vậy được chưa? 
  • *ngẫm ngẫm nghĩ nghĩ* Cũng được. Vậy nhe!!!  *sướng rơn* 
  • Ừ, giờ viết ngay, thế nhé!  *cười* 
  • Okeyyyyyyy!!!










9/6/13

.






"Cuộc đời tôi chấm dứt ở tuổi hai mươi. Từ đó trở đi nó chỉ là một chuỗi bất tận những hồi tưởng, một cái hành lang tối mịt ngoằn ngoèo chẳng dẫn tới đâu cả. Mặc dù thế tôi vẫn phải sống tiếp, lay lắt từng ngày trống rỗng, tiễn từng ngày trống rỗng ra đi. Trong những ngày đó, tôi phạm biết bao sai lầm. Không, nói vậy chưa đúng - đôi khi tôi có cảm giác là mình chỉ làm độc có một việc: phạm sai lầm. Tôi cảm thấy như mình đang sống dưới đáy một cái giếng sâu, hoàn toàn khép kín trong bản thân mình, nguyền rủa số phận, căm ghét mọi thứ ở bên ngoài. Thỉnh thoảng tôi mạo hiểm ra khỏi cái giếng, ra cái điều ta đây còn sống. Chấp nhận bất kỳ cái gì đến, đi qua dòng đời một cách vô cảm." 
(Kafka bên bờ biển - Haruki Murakami)






7/6/13

[Bookshelf] Wuthering Heights




Sách gối đầu giường, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. 
Sách bìa cứng, dày dặn, dài rộng vừa đủ, gối đầu rất chi là sướng. Những khi nằm ngủ dưới sàn nhà, tôi hay gối lên cuốn này hoặc cuốn Biên niên ký chim vặn dây cót, hoặc mấy cuốn lịch sử văn học  =.=
Cuốn này đương nhiên là hay, không để đầu giường thì quá uổng. Những tối mưa gió quần thảo bên ngoài mà có Đồi gió hú để nhâm nhi thì chẳng gì vui thú hơn (tôi thích gọi là Đồi gió hú hơn là Đỉnh gió hú, mặc dù "Đồi gió hú" có vẻ không chuẩn lắm). 
Đại khái Đồi gió hú kể về chuyện tình giữa nhân vật nam Heathcliff và nhân vật nữ Cathy từ khi họ còn nhỏ cho đến lúc trưởng thành. Tất nhiên họ không đến được với nhau, Heathcliff bỏ đi biệt xứ, Cathy lấy một ông chồng quý tộc, vài năm sau Heathcliff trở về... phá đám khiến cho "những người bạn cũ" của mình sống không bằng chết, hờ hờ... Theo bản tính mê dzai của mình, tôi đương nhiên là thích nhân vật nam chính Heathcliff, mặc dù không thuộc nhóm những mỹ nam long lanh, cũng chẳng phải dạng bạch mã hoàng tử, anh ta thô bạo, hung hãn như con thú hoang nhưng cách anh ta thể hiện thứ tình cảm cuồng dại của mình với Cathy khiến tôi ấn tượng rất sâu sắc. Một số người bạn của tôi có quan điểm rằng tình yêu của Heathcliff và Cathy quá ích kỷ, khiến cho mọi thứ đang yên ổn bỗng nhiên bị xới tung lên, cuối cùng dẫn đến kết cục bi thảm. Tôi thì không nghĩ vậy, tôi quá chán cái kiểu sống đặt đạo đức và niềm vui của người khác lên hàng đầu rồi, thành thử tôi lại đặc biệt thích Heathcliff và Cathy như thuốc súng và mồi lửa, đến với nhau một lần rồi tất cả đều tan nát, như vậy còn hơn...
Chậc, về chuyển thể phim của tác phẩm này, tôi có xem được bốn bản phim, theo sở thích cá nhân tôi đánh giá bản Đồi gió hú năm 1992 cao hơn cả. Diễn viên Ralph Fiennes vào vai Heathcliff cực kỳ hợp ý tôi (ông này đóng Chúa tể hắc ám trong Harry Potter), âm nhạc và cảnh vật khá tuyệt  (─‿‿─). 

Tôi đọc Đồi gió hú từ ngày còn bé tí, hồi ấy học cấp một chỉ đọc bản truyện tranh (ngày đó bé nên khi nhìn cái tên truyện lại cứ nghĩ là truyện kinh dị  =.= ), đến khi sang cấp hai mới bắt đầu ôm quyển tiểu thuyết dày cộm toàn chữ là chữ. Chính vì thế, tôi thuộc rất nhiều đoạn, thấu hiểu được từng tiết tấu trong câu từ, cảm giác của nhân vật như ngấm vào bản thân, ngay cả mùi giấy lúc nào cũng chờn vờn nơi đầu mũi. Mỗi năm tôi đọc Đồi gió hú vài lần, đọc đi đọc lại không hề cảm thấy chán, tôi nghĩ, cuốn sách này đối với tôi còn hơn cả đặc biệt, nó giống như đám hồng cầu đang chạy ào ào trong cơ thể mình vậy, không thể xa rời!





6/6/13

.




ba thường bảo em

là ngôi sao nhỏ xinh

ba đã để dành

chỉ riêng tặng mẹ thôi

mẹ cười bảo em

là ngôi sao mẹ tìm

bao tháng ngày dài sưởi ấm cho gia đình...








5/6/13

Chuyện tum-bờ-lờ-rờ




Cái này lụm được bên tumblr của bạn red-umbrella
Không đọc được thì Ctrl + lên mà đọc  :))


Anh có cái tài khoản tumblr nhưng chả mấy khi dùng. Hôm qua rảnh rỗi ngồi ngáp xéo cả mỏ nên mới mò vào gia nhập Hội những em gái nói chuyện tình yêu của em Tuli. 

Anh: Các cô sao không thấy học hành gì, suốt ngày cứ túm tụm trên này thế hử?
Tuli: Bên này đang giờ ngủ bà cô ơi!
Susi: Tranh thủ lão nhà chị đi làm nên lướt tí  :">
Tuli: Này các vị, cho hỏi tiêu chuẩn người yêu của các vị như nào?
Susi: Đợi hỏi lão chồng chị đã =))
Tuli: Mấy bà đã đeo gông thì mời ngồi qua một bên, miễn xen vào  =.=
Cu gáy gọi mưa: ta là ta thích những anh ga-lăng ưa nhìn, hài hước duyên dáng, thấu hiểu nội tâm.
Susi: cô cukcu tiêu chuẩn cao quá!
Tuli: đề nghị cô cukcu mua ngôn tình về tiếp tục giác ngộ, những thằng đấy chỉ có trong ngôn tình thôi. Còn chị đại sờ-nờ-tờ thì thế nào?
Anh: Đơn giản lắm, chỉ 4 từ thôi yêu anh suốt đời!  :">  tất nhiên kèm theo thông minh nữa mới pơ-fếch!
Susi:  =))))))))))))))))))))))))
Tuli: ắc ắc, khai mau, con cukcu nó mới nhồi cho chị đại mấy cuốn ngôn tình đúng không???
Cu gáy gọi mưa: ầy, tầm bậy nha, đừng có khinh tiểu thuyết ngôn tình của anh, chị đại bắt đầu thấu hiểu nhân tình thế thái rồi đó  :x
Anh: hí hí, thú thật lâu nay anh cũng có đọc mấy truyện ngôn tình của Tàu Lá, nhưng anh đọc đều có chọn lựa cả, bạn anh giới thiệu cái nào hay, rating trên 4.5 anh mới ngó đến. Đọc xong lần nào cũng chảy máu mũi xém nhập viện  =))
Susi: cô sờ-nờ-tờ giới thiệu vài cái tên cho chị với!!!
Cu gáy gọi mưa: để em để em, có sẵn link đây, em chép cho.
Anh: nhưng nãy con Tuli hỏi chị như thế là có ý gì thế hở?  =.=
Tuli: Chị đại ơi, nói cho mà nghe, chị hạ thấp cái tiêu chuẩn của chị xuống dùm cái đi, dạng yêu chị suốt đời lại thông minh đó tuyệt chủng từ lâu rồi!!
Anh: Thật hử? Đừng làm anh vỡ mộng  =((
Tuli: chứ gì nữa! thông minh thì chả đứa nào yêu chị suốt đời, còn nếu nó yêu được chị cả đời thì em đảm bảo IQ nó chỉ có 1 chữ số  =))
Anh: con Tuli im ngay! anh vặt trụi đầu cô bây giờ!  =.=
Susi: =)))))))))))))  sờ-nờ-tờ ơi, thằng G.lia nó đang bảo là thông minh và yêu em trên đời này chỉ còn mình nó thôi, em không còn lựa chọn nào khác nữa đâu, đừng có đứng trên đầu núi ngóng mưa rơi phía xa nữa  =)))))
Cu gáy gọi mưa: G.lia ới chị yêu emmmmmmmm  :x
Anh: bà Susi, kiếm ngay cái guốc giúp em chọi vào đầu thằng nhóc hư đốn cái  =.=  
Susi: bé à, em yêu chị nhất trên đời!
Anh: G.lia CÚTTTTTTTTTTTTTTTT!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


p/s: Lẽ nào chuyện tình yêu của anh hoàn toàn trở thành điệp vụ bất khả thi sao?  :(





4/6/13

Perfect man



Image from Pride and Prejudice

Nếu điều kiện gia đình anh ta quá kém, anh ta khao khát thành công, một khi có cơ hội, anh ta sẽ vì tiền tài, vì thành công mà bất chấp tất cả. Hơn nữa, chờ đến khi anh ta có tiền, được người khác tôn trọng, anh ta thường dễ đánh mất bản thân. 
Phụ nữ nếu lấy chồng nhất định phải cưới một người đàn ông có hoàn cảnh gia đình tốt, không phải vì tiền mà vì con người. Bởi vì hoàn cảnh gia đình tốt thì người đàn ông sẽ có được giáo dục tốt, biết cách xử sự, thậm chí có nhân cách tốt.
(Mãi mãi là bao xa - Diệp Lạc Vô Tâm) 





3/6/13

Miễn phí



Nhớ hồi xưa có cái cậu kia rủ anh đi ăn trên KFC. Nói thật anh chúa ghét mấy thứ đồ ăn nhanh, nhưng tự dưng nửa ngày nửa buổi được ăn miễn phí, lẽ nào anh từ bỏ, thế là anh cũng gật rồi vác mông đi theo.
Anh tuy không phải người cá tính, tài giỏi hay sâu xa gì cho cam, nhưng đã làm việc gì thì cũng khá chuyên chú, cho nên cậu kia vừa bê đồ ăn đặt trước mặt, anh ngay lập tức tập trung vào chuyên môn, chẳng nói chẳng rằng. Không ngờ cậu kia lại chẳng hề biết đạo lý, người ta nói "trời đánh còn tránh bữa ăn", anh chỉ vừa xiên miếng thịt gà thứ hai lên miệng, cậu ta đã buông nĩa ngồi nhìn anh chằm chằm. Anh cũng có hơi khó hiểu nhưng trước nay vẫn có chủ trương không bao giờ can thiệp vào quyết định của người khác nên anh tiếp tục thản nhiên nhai nuốt, cậu ta thích nhìn hơn thích ăn thì tùy thôi. Ấy vậy mà cậu kia sau khi đã nhìn anh muốn thủng trán lại còn hỏi "thế cậu ta là gì đối với anh"! Anh nghe xong liền cả kinh, suốt từ thuở sinh ra cho tới lúc ấy anh chưa từng nghe ai hỏi một câu ngu như vậy (!). Tất nhiên đó là anh chỉ nghĩ trong đầu thôi, theo phép lịch sự thì khi có người hỏi, anh nhất định sẽ trả lời. Anh tạm ngừng ăn, đoạn đưa mắt nhìn cậu ta một lượt từ đầu tới chân, rồi lại một lượt nữa từ chân lên tới đầu, xong anh gật gù đáp:
- Ờ, cậu trong mắt tôi ngoài là người ra thì tôi cũng không nghĩ còn có thể là gì khác!
Anh khá tự hào một điều về bản thân là anh không thích vòng vo tam quốc, ai hỏi gì anh trả lời nấy, rất vào trọng tâm. Nhưng câu trả lời của anh lại không hề khiến cậu kia nhấc được cái bộ mặt xệ như chó bull xuống, trái lại cậu ta cứng cả người, thần sắc mỗi lúc một giống mấy con pitbull hơn. Cậu ta gằn giọng bảo anh: "Làm ơn nghiêm túc được không!". Hờ hờ... đúng là đời người sinh ra đã làm dâu trăm họ, sống thế đếch nào cũng có đứa mếch lòng, khi mình nghiêm túc thì có đứa sẽ chê mình vừa khô vừa già, khi mình hồn nhiên thì lại có đứa bảo mình giống con điên. Anh xem chừng cái cậu ngồi trước mặt rõ ràng chẳng biết gì về "nguyên tắc nể mặt" của anh cả, thế nên anh phẩy tay cho qua, tiếp tục xiên toàn bộ chỗ gà cho hết vào miệng, tiếp đó lại găm hết một lượt rau diếp, dưa leo, cà chua rồi chiêu thêm một ít coke để nuốt cho trôi. Đoạn anh đứng dậy khỏi ghế, phủi mông đi về chẳng thèm nói câu nào. Anh thề là anh không muốn nghiêm túc nhưng cậu ta cứ bắt anh nghiêm túc đấy nhé!
Sau này có dịp gặp lại, cậu ta thừa nhận không ngờ ngày trước anh lại đáng ghét đến thế, cố tình làm bẽ mặt cậu ta. Riêng anh thì chỉ đúc kết được một kinh nghiệm: Chẳng có thứ gì trên đời là miễn phí, kể cả khi nó chỉ là một đĩa đồ ăn nhanh èo uột từ một đứa thích mình, nếu đã động vào rồi thì ắt sẽ phải trả bằng cái giá nào đó, vấn đề là giá đắt hay giá rẻ thôi! Aizzz....
:))




1/6/13

( ̄▿ ̄)




Ai bảo con Ariel suy nghĩ không thấu đáo!  =))





Ah, JUNE!