8/3/14
Kandagawa (Sông Kanda)
Có lẽ em đã quên mất rồi
Ngày ấy chúng ta cùng đi nhà tắm công cộng trong một con hẻm nhỏ.
Dùng chiếc khăn tắm màu đỏ choàng ấm cổ.
Em nói: “Mình ra cùng lúc nhé!”
Nhưng lúc nào anh cũng phải đợi em.
Mái tóc ướt đông cứng trong gió lạnh.
Miếng xà bông nhỏ sột soạt trong tay anh.
Rồi em sẽ ôm chầm lấy anh và nói:
“Sao anh lại lạnh ngắt thế này?”
Khi chúng ta còn trẻ, anh không sợ gì hết
Mà chỉ sợ sự dịu dàng của em.
Có lẽ em đã ném đi rồi
Bức tranh anh em từng vẽ
Bằng hộp chì sáp hai mưới bốn màu em mua.
Anh nói “Đẹp lắm!”
Dù trông có giống anh đâu.
Anh nhìn ra sông Kanda xa xa ngoài cửa sổ
Từ căn phòng trọ rộng 3 chiếu tatami.
Em cúi xuống nhìn những đầu ngón tay anh và hỏi
“Anh đang buồn phải không?”
Khi chúng ta còn trẻ, anh không sợ gì hết
Mà chỉ sợ sự dịu dàng của em.
3/3/14
26/2/14
...
Mọi thứ bỗng trở nên vô cùng tịch mịch.
Tôi đã nghĩ rằng, sẽ không bao giờ, không bao giờ tôi còn có thể viết được những dòng chữ hiền hòa đến cô đơn như ba năm về trước. Tôi sẽ không còn viết về biển, về nắng, về Banana Yoshimoto, về cuộc sống một mình trong căn phòng trọ nhỏ ọp ẹp, về những mối quan hệ khi gần khi xa như những giai điệu phát ra từ một chiếc radio cũ kỹ...
Mỗi ngày, khi ngẩng đầu nhìn bầu trời trong suốt lấp lánh qua cửa sổ, tôi liền cảm thấy không gian quanh tôi vừa đẹp vừa trống rỗng một cách kỳ lạ. Tôi chép miệng thở ra một hơi, chán thật, những nguyên liệu để tôi có thể viết đều đã mất hết. Kỳ thực, tôi biết, thứ nguyên liệu để viết ấy chính là nỗi buồn. Ngay cả nỗi buồn nhỏ bé nhất tôi cũng không còn.
Đó chính là một loại chán nản đến cùng cực.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)










