16/6/15

5 for today



1. Chuyện giữa mẹ và con gái:
- Mẹ bảo này, mai mốt mẹ có con dâu, lỡ như nó hỗn, nó bắt nạt mẹ thì biết làm thế nào bây giờ?
- Ầy, thế con đây để làm gì, mẹ chỉ cần một cú điện thoại thôi, con sẽ về nghiền nó thành bột bắp rồi pha nước cho mẹ uống tẩm bổ.
- Ờ... vậy chắc phải chọn đứa con dâu nào nó gầy yếu chút cho mày dễ hành sự.
- Thế mẹ nghĩ một đứa gầy yếu mà dám động đến mẹ sao?
- Hề hề hề, chả hiểu sao mẹ ăn gì cũng thấy ngon miệng mày ợ!
- Vâng, mẹ cứ thế cho con được nhờ!  :))

2. Hồi bé hẳn ai cũng có khoảng dăm ba ước mơ này nọ, kiểu như bọn con trai thường mơ làm phi công hay làm chú công an, đám con gái lại ước lớn lên thành cô giáo hoặc công chúa. Tôi cũng thế, từ khi còn bé tôi luôn mơ tưởng mình được trở thành một tên côn đồ cơ bắp cuồn cuộn có võ thuật siêu đỉnh. Hình tượng đáng mơ ước nhất đối với tôi là một mafia cơ bắp sáng loáng, người kín mít hình xăm của Yakuza, có khả năng bắn súng pằng pằng như găng-xtơ Mỹ và kiểu ra đòn sấm sét như Bruce Lee. 
Tôi vốn rất thích Muay Thái, và đặc biệt mê những đòn lên gối của môn này, đến nỗi hồi nhỏ toàn nằm mơ thấy mình tung người thực hiện hàng loạt chiêu lên gối cực hoàn hảo, tương nát sọ bọn ác ôn nào đấy đang vây đánh mình =))  (âu cũng là hậu quả của việc cày hết đống đĩa phim võ thuật bằng tâm hồn non nớt). Đương nhiên ước mơ này của tôi không thể trở thành hiện thực, đương nhiên là không rồi. Nhưng nó không hoàn toàn vô dụng hay ngớ ngẩn như người ta vẫn nghĩ, và tôi mỗi lần nghĩ về nó cũng chưa bao giờ thốt lên: "Sao mình toàn mơ mộng những thứ tầm phào thế nhỉ!". Ngày thơ bé tôi nào có biết rằng tôi sẽ phải trải qua thời niên thiếu tăm tối và buồn thảm nhường ấy, thế nên, sau này nghĩ lại, cái ước mơ tưởng chừng quái gở kia lại trở nên xinh đẹp như một ngôi sao nhỏ trên bầu trời của tôi, khiến tôi vững tin rằng mình cũng từng là một đứa bé hồn nhiên đến thế. 
Tôi nghĩ, đôi khi, cái khiến cho người ta cảm thấy mình được sống không hẳn phải là những mục đích lớn lao, vĩ đại hay rực rỡ nào cả. Một ngôi sao nhỏ xuất hiện đúng lúc cũng đẹp chẳng kém gì cả dải ngân hà.

3. Ở Tây Nguyên tôi, con gái Gia Lai nổi tiếng xinh đẹp. Hôm rồi thằng em tôi lên nhà đứa bạn trên Gia Lai chơi và đã được tận mục sở thị vẻ đẹp hotgirl của các em gái Gia Lai. Đến lúc về, nó hồ hởi kể tôi nghe và vỗ vai tôi động viên: "Bạn trẻ thu xếp dịp nào lên đó chơi đi, bọn mình cùng ngắm nhé!".  
Cho tôi hỏi, làm con gái mà luôn được bọn con trai rủ đi ngắm gái xinh thì liệu có phải kiếp con gái của tôi hơi thất bại rồi không? 

4. Trời ạ, ba tập cuối của Game of Thrones mùa này hay không tả được luôn! 
(屮“▔□▔)屮

5. À, bữa nọ trong cuốn Hồ của Banana Yoshimoto có đoạn này hay lắm: 
"Tôi nghĩ, quan trọng nhất không phải là đấu tranh để xóa đi sự khác biệt, mà là thấu hiểu sự khác biệt và lý do tồn tại của những người khác."



14/6/15

...







Ừ, cuộc đời đã làm sai gì đó

Chứ tụi mình đâu hẳn có gì sai. 

Duyên phận lắm mới cùng đi một đoạn

Còn so đo chi kể ngắn hay dài.


(Nguyễn Thiên Ngân)








13/6/15

5 for today



1. Tôi đang sống ở một đất nước đầy hư cấu, nơi mà bọn mực khô tẩm hóa chất còn bền hơn cả mấy sợi cáp quang.

2. Tuần này, tập 9 của Game of Thrones có một phân cảnh thật hay, đó là khi con bé công chúa Shireen bị ông bố già nhà nó thiêu sống. Lúc con bé kêu gào thảm thiết, người duy nhất mềm lòng lao ra muốn cứu lại chính là bà mẹ cuồng tín lạnh lùng và khó ưa của nó (mà chắc ai xem phim cũng luôn nghĩ rằng bà này trước giờ cư xử với con bé thật khốn nạn). Điều nên được chiêm nghiệm ở đây là gì, đôi khi, đến tận lúc kề miệng hố rồi người ta mới biết được ai là người thực sự có lòng trắc ẩn.

3. Đắng lòng tập 1: Cô gái có sếp sắp lấy vợ.
Đắng lòng tập 2: Sếp nhỏ đâu như bằng tuổi mình.
Đắng lòng tập 3: Cô gái ném cái nhìn buồn thảm về phía chiếc gối ôm bằng vải đơn điệu dành cho mình mỗi tối.
Chậc chậc...

4. Kẻ ích kỷ lãng mạn - trang 98, dành cho cô gái: 
"Điều duy nhất tệ hại hơn cả chuyện bị cho leo cây là không có ai làm cho bạn bị leo cây cả."

5. Kẻ ích kỷ lãng mạn - trang 217, dành cho bạn sếp sắp lấy vợ ở mục số 3: 
"Tôi phát hiện ra rằng, khi ta yêu, lòng chung thủy không còn là sự hi sinh nữa. Tôi nhận ra một người đàn ông đang yêu thông qua lòng chung thủy không cố ý, không lấy thế làm đắc thắng của anh ta. Tình yêu là điều làm cho lòng chung thủy trở nên tự nhiên."




12/6/15

[16.15.5.13]






          Dẫu buồn sầu, dẫu yên vui
Thì ta vẫn chỉ chọn người để yêu
Thế thôi. 
(Đỡ nghĩ gì nhiều)

                              (Ôm mỏ neo nằm mộng những chân trời - Nguyễn Thiên Ngân)








11/6/15

Mua một chút thơ






Có một lần tôi ngỡ nhìn thấy núi

nhưng cuối cùng là viền của đám mây

Từ đó tôi nghi ngại

những thứ gì biết bay...|





10/6/15

Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi



Hồi bé tuy hay rầu rĩ bí xị, nhưng trông cũng bầu bĩnh, cằm cũng hơi hơi Vline này kia đồ, cô gái thấy mình cũng xinh lắm chớ bộ (*´▽`*)  Giờ cô gái thành ra như vầy chẳng qua do xã hội và chế độ đưa đẩy thôi, thiệt đó!  ~(‾▿‾~)















7/6/15

Sự im lặng của mất mát





Bà mất. 
Mẹ tôi thông báo bằng một câu hết sức đơn giản khi chúng tôi trở về từ Sài Gòn. Mặc dù mẹ bình thản như trước nay vẫn thế, nhưng tôi biết, vào đêm hôm trước, khi nhận được cuộc gọi thông báo tin này lúc chỉ ở nhà mỗi một mình, hẳn mẹ đã vô cùng nhớ bà. Tôi chắc rằng mẹ đã khóc suốt đêm. 
Bà tôi mất khi đã 89 tuổi. Nhưng cách đây một thời gian dài bà đã bắt đầu rơi vào trạng thái đãng trí. Kể từ đó, bà luôn sống trong một khoảng ký ức mơ hồ, nơi mà người ông đã mất của tôi đang bận đi công tác trên xã, cậu út thì đi làm chưa kịp về ăn bữa cơm trưa, còn những người con khác của bà thậm chí đã rơi vào một khoảng trống rỗng nào đó mà nếu không có ai khơi gợi thì hẳn bà sẽ chẳng thể nào nhớ ra được nữa. Tuy vậy, tôi nghe nói, chỉ cần nhắc đến tên người bác cả đã hi sinh và tên mẹ tôi là bà sẽ ngồi lặng lẽ khóc thầm. 
Đối với hầu hết người già, việc được ra đi đúng lúc lại chính là sự giải thoát. Theo lẽ đó, việc bà tôi mất cũng là chuyện sớm muộn, và điều này thì ai trong gia đình cũng lường trước được. Chúng tôi đón nhận sự mất mát này một cách hết sức tĩnh lặng, cả hai chị em đều tránh nhắc đến để mẹ tôi được bình tâm, thành ra mấy hôm nay đều chẳng khác gì mọi ngày trước đây khi bà tôi vẫn còn hiện hữu trên đời. Nhưng thỉnh thoảng, khi ngồi nhìn ra khoảng không xanh mướt của những tán cây mùa hè, tôi lại chợt nghĩ: "Vậy là một thế hệ trong gia đình đã kết thúc rồi đây". Từ nay chúng tôi sẽ tiếp tục sống như thế này, thiếu vắng ông bà - những người già cả nhất, tựa như một bức tranh thiếu những màu trầm, hay một căn phòng không có góc tối. Sự thiếu vắng này khiến tôi cảm thấy hơi chông chênh, như thể vừa đánh mất thứ gì đó mà chính mình cũng không tài nào nghĩ ra được, nhưng lại dám chắc rằng đến lúc phát hiện ra thứ mình đã đánh mất là gì thì tôi hẳn sẽ phải bật khóc. 
Có lẽ việc mất đi một người đã ở cái tuổi gần đất xa trời là như vậy. Đó là một nỗi mất mát tĩnh lặng đến nỗi ta hầu như không cảm thấy đau, nhưng tôi biết, sự mất mát ấy vẫn nằm đâu đó quanh đây thôi, chỉ là nó đang im lặng để không phải làm vỡ vụn bất kỳ ai. Còn tôi, chẳng hiểu vì lẽ gì lại cứ lắng tai để nghe cho được sự tĩnh mịch buồn bã này, như thể muốn xác nhận rằng mình vẫn còn biết thế nào là mất mát.




6/6/15

...






Thứ 7 không người yêu
Không nước hoa, son phấn
Nghe nắng rót vào chiều
Nghe đêm đi rất chậm

Thứ 7 không hò hẹn
Không liếc mắt đưa tình
Miệng nửa mơ, nửa thức
Đợi chờ tận bình minh

Thứ 7 không hờn dỗi
Nằm nghe nhạc tình yêu
Nghe gió lùa cửa sổ
Nghe khan giọng tiếng mèo

Thứ 7 không xuống phố
Tóc xõa rất thơ ngây
Những tình nhân mê mải
Đi quá đêm sang ngày

[ trinhthienlam's tumblr ]





3/6/15

5 for today



1. Chuẩn bị hai, ba hôm ăn chơi tẹt ga để trả thù cho mấy ngày ốm khốn kiếp bữa nọ. Vốn muốn đi Côn Đảo nhân dịp nắng nóng này, mà không có ai đi chung được hết nên cô gái đành nuốt lại tiền dành dụm đặng chờ một cơ hội khác vào cuối năm nay. Đau ốm đã khiến cô gái mắc chứng ám ảnh cmnr. Hôm nọ còn mơ ước nếu bị buộc phải lập gia đình thì sẽ lấy một anh bác sĩ đáng yêu tốt bụng, nhưng thằng em lại dội một gáo nước lạnh bằng câu chuyện về mẹ của thằng bạn nó bị ung thư máu, và ông chồng là một bác sĩ siêu năng lực nhưng cũng đành ngồi nhìn vợ thế thôi. Giờ thì cô gái đang lo ngay ngáy cho cái tương lai cô độc èo uột tràn đầy bệnh tật của mình. Chậc chậc...

2. Đặt mua tranh của một bạn trên facebook. Thằng em thắc mắc: "Tranh này bạn trẻ cũng thừa sức vẽ được mà, sao phải mua?". Tôi nhún nhún vai, mỗi người mỗi khác, thần thái trong tranh cũng sẽ khác nhau, cái chính là tôi cảm mến bạn này (dù không quen biết gì nhau cả), nay bạn ấy thỏ thẻ rằng bạn ấy muốn bán một số tranh để gom ít tiền cho chuyến đi chơi xa mùa hè nên tôi đương nhiên sẽ ủng hộ bạn ấy. Tôi thích tranh, tôi thích người, thế nên tôi giúp, đơn giản vậy thôi.

3. Bữa trước xem phim thấy có câu này hay lắm: 
"Cái gì là thuần khiết? Người nào từng trải qua vô số chuyện nhưng vẫn giữ được bản tính của mình mới là thuần khiết thật sự." 
Chứ thuần khiết không phải là không tì vết đâu. Nha.

4. Bao nhiêu năm trôi qua, thực sự tôi vẫn là đứa trẻ có tính cách cô độc. Bất luận vẻ ngoài có thế nào, trong lòng tôi vẫn chưa từng thay đổi. 
Đằng sau vô số chiếc mặt nạ mỉm cười hớn hở và lạc quan yêu đời, việc tôi thích làm nhất và hay làm nhất vẫn là ngồi một mình trong góc khuất, lặng lẽ vẽ vòng tròn trong tim. 
Mặc dù vẫn cảm thấy ít nhiều không hợp với xã hội này nhưng cũng may, tấm áo giáp của tôi đến giờ vẫn ứng phó được. 
(Còn Có Thể Bên Người Bao Lâu Nữa | Đường Thất Công Tử)

5. Kẻ ích kỷ lãng mạn - trang 93: 
"Điều tôi oán trách ở cuộc sống nói chung là sự tồn tại của tôi nói riêng."





1/6/15

/ˈsʌmər/









Hello June! Hello Summer!
Hè rồi đó. Tuần này mò xuống Sài Gòn nóng như cái chảo rang chơi nha!