![]() |
Illustrator: Sonata |
Một bức vẽ cũ, chưa có lúc nào lên màu.
Minh họa cô nàng Minowa Sui trong N.P : )
1. Tội nghiệp cô gái. Hôm nọ bám theo thằng em đi ra tiệm tạp hóa đầu ngõ. Nó mua chai nước tương, thuận miệng bảo còn dư tiền cho cô gái mua bim bim ăn. Cô gái hồ hởi lắm, chạy lon ton vào tiệm cắp lấy ngay hai gói bim bim bí đỏ to phồng. Lát sau thằng em ra, chép miệng bảo nhớ nhầm, tiền mua chai nước tương đủ rồi, không còn dư ra đồng nào nữa. Cô gái nghe mà tiu nghỉu, chẳng còn cách nào khác, đành ì ạch đặt hai gói bim bim mập ú lên kệ, xong quệt miệng ấm ức đi về. Ôi, tội nghiệp cô gái...!
2. Tôi vẫn cho rằng cuộc sống này tương đối công bằng. Nhưng tôi đã nhầm! Có những phim ngóng cả năm mới phun ra được vỏn vẹn 10 tập, chớp nhoáng đến nỗi người xem thậm chí còn chưa kịp hoàn hồn bởi cái độ hay hoàn hảo của nó thì nó đã hết. Còn có những phim giẻ rách lại dài những 1800 tập, được sản xuất ra chỉ với một mục đích duy nhất là thách thức tuổi thọ của người xem. Đời thật vô lý quá...
3. Gần đây có một bữa xuống phố với tâm trạng ngổn ngang. Lúc đi qua một gift shop nhỏ, nghĩ nghĩ thế nào tôi lại tạt vào và mua được hai em hoa tai nhỏ xinh cùng một đôi tất ngắn. Đeo xong hoa tai, ngắm mình trong gương, tự nhiên tôi thấy nhẹ lòng hẳn. Đúng vậy, có lúc cái tôi cần chính là những thứ nhỏ bé đơn giản như tất chân và hai chiếc hoa tai này.
4. Cả tuần rồi thành phố ngập trong mưa gió lạnh lẽo. Thiếu chút nữa tôi đã quên béng mình vừa mới được ngắm nhìn bình minh xinh đẹp này. Rực rỡ và tươi đẹp quá.
5. Tôi khua khua cuốn Hồ trước màn hình chat:
- Xem đi, nếu chúng ta cứ sống thế này rồi thể nào cũng sẽ sa vào tiểu thuyết của Banana Yoshimoto mất thôi.
Sói cười tít mắt:
- Cũng đến lúc nên có một kết thúc bình yên như vậy rồi. Hay bọn mình tiến hành y như cuốn đó đi!
- Xê ra khỏi đời tôi mau. Cậu thật quá sức biến thái!
Hồi ba tuổi, tôi chỉ là một con bé cực kỳ nhút nhát, thích nhất là được thu mình vào một góc và lật sách để ngắm những bức tranh đầy màu sắc mà mình không hiểu gì lắm. Đến năm năm tuổi thì tôi đã được đưa đi học lớp 1. Thành ra tôi chỉ có duy nhất một năm học ở trường mẫu giáo, lớp bốn tuổi. Đó là lúc tôi biết chắc rằng, mình rất ghét đến trường, vô cùng ghét.
Ở lớp mẫu giáo năm ấy, tôi hết sức trầm lặng. Điều này không có nghĩa là tôi ngốc nghếch không theo kịp các bạn, trái lại, tôi hiểu hết mọi điều cô giáo nói, nhưng tôi lại rất ghét phải chơi cùng lũ trẻ. Tất cả những gì tôi muốn là được ôm một cuốn sách tranh và chìm vào trong nó mà không phải tương tác với bất kỳ ai. Chính vì vậy, cô giáo không quan tâm đến tôi cho lắm, những đứa trẻ khác cũng thế. Tuy nhiên, có hai đứa bé gái thường xuyên bí mật bắt nạt tôi. Tức là lúc không có ai để ý, chúng sẽ cấu thật mạnh vào cổ tay tôi, đôi khi sẽ siết cho đến khi cổ tay tôi đỏ tấy lên, hoặc cào những đường thật dài ở những chỗ mà chúng biết không ai nhìn thấy được dưới ống tay áo. Tôi lúc đó nhỏ xíu nên không chống trả được hai đứa bé mập mạp to con như vậy, mà tôi cũng chẳng buồn cầu cứu ai, thật khó lý giải, nhưng hồi ấy tôi chỉ biết rằng mình không được khóc khi bị hai đứa nó bắt nạt. Cứ như vậy, chẳng ai biết đến những vết rách ngang dọc ở hai cánh tay của tôi, vì năm bốn tuổi tôi đã biết tự làm vệ sinh cá nhân rồi. Mãi đến khi người mẹ bận rộn tội nghiệp của tôi phát hiện ra chuyện này thì tôi cũng đã thôi không đến trường mẫu giáo nữa. Khi mẹ hỏi tôi: "Không biết sợ cũng không biết đau hả con?", tôi chỉ im lặng lắc đầu.
Kỳ thực tôi đau chứ, và chỉ cần nghĩ đến việc mỗi sáng lại phải đến lớp là ngực tôi đã nặng trĩu rồi. Nhưng so với nỗi sợ bị cào cấu bắt nạt đó, tôi còn lo hơn nếu để mẹ biết chuyện và khiến mẹ phải lo lắng thay cho mình. Mẹ tôi năm ấy đã phải rất vất vả để nuôi gia đình, đến cả một đứa bé như tôi cũng có thể cảm nhận được những mệt mỏi của bà, nên cứ mỗi lần bị cào đau, tôi lại hít một hơi thật sâu và tự nhủ: "Không sao hết. Không được khóc."
Sau này, khi đã trưởng thành, tôi cũng cứ dùng cái tâm thế đó để mà sống, như một thói quen khó bỏ. Ngay cả khi sự ra đi của ông ngoại và một người bạn khiến tôi quỵ ngã, hay khi những người tôi quý mến vì mệt mỏi với tôi mà bỏ đi, tôi vẫn không ngừng tự nhủ với mình: "Không sao hết, mình đừng khóc.". Đó không phải can đảm hay dũng cảm gì hết, chỉ vì tôi, bằng tất cả lòng kiêu hãnh nhỏ tí của mình, hiểu rằng sẽ chẳng có ai lo lắng cho mình mãi được, và nếu có thể, mình nhất định đừng trở thành gánh nặng của người ta. Thế thôi.
Có điều, tôi cũng là người như ai, cũng da đấy thịt đấy, nên làm sao tôi không biết buồn biết khóc cho được, làm sao mà tôi không cần an ủi cho được. Có điều, người ta cứ nghĩ tôi mình đồng da sắt đấy thôi...
Tôi diễn vai người hùng của câu chuyện rất đạt đúng không? Nhưng người hùng cũng có lúc cần được nâng dậy mà...
Đang ngồi ăn với ba trong tầng hầm Vincom, thèm thuốc lá, lội lên mặt đất. Mưa, rồi, xong. Trời ráo tìm thuốc quanh đó còn khó huống gì mưa. Nhưng nhạy bén vốn sẵn tính trời nên sà tới chú xe ôm đang đứng co ro ngay góc trung tâm, đối diện toà thị chính, cười hiền lành:
- Chú ơi, cho con hỏi quanh đây có chỗ nào bán thuốc lá hôn chú?
- Bình thường thì có mấy bà bán nước, bữa nay mưa quá nên họ nghỉ hết rồi.
- Dạ con cám ơn chú.
Vừa quay lưng đi vài bước, chú gọi vói theo:
- Con ơi, hút "Con Mèo" được hôn, chú có nè.
- Dạ, "Con Chó" con cũng hút chú ơi, cám ơn chú nhiều lắm, cho con xin một điếu nhe.
Chú rút điếu thuốc rồi khum khum quẹt mồi cho mình, như mấy bạn phục vụ quán bar vậy. Rút ví ra, nhét vội tờ tiền vào tay chú:
- Chú cho con gởi cái này, coi như con đi cuốc xe hoặc gởi chú mua gói thuốc khác vậy đó.
- Cất vô đi con, mầy đưa là chú giận à. Nghèo thì nghèo bạc triệu chứ ai nghèo điếu thuốc hả con?
(From vitalk.vn)
1. Tuần rồi, Sói và Kyu lục đục chuyển về Melbourne ở một thời gian. Hai bố con nhà này đi trốn dịch mà vẫn vi vu như đi hội vậy. Hồi cuối tuần trước, nghe đâu Kyu sụt sịt nóng sốt, Sói lo đến phát rồ lên vì nghĩ nó có thể đã nhiễm MERS mất rồi. Quen biết bao năm, hiếm khi tôi thấy cậu ta lo lắng và quyến luyến một người nào đến vậy, thành ra tôi đoán cậu ta hẳn là yêu mến thằng bé thật lòng. Nói đúng hơn, Sói có lẽ đã phải lòng cái không khí gia đình ấm áp giữa cậu ấy và Kyu. Có một loại tình cảm như vậy đấy, cứ thong thả và mềm mại tựa làn nước mát chảy qua khe đá thôi, nhưng vẫn chậm rãi từng chút một mà ngấm vào lòng mình thật sâu. Đối với loại tình cảm này, người ta khó lòng dứt bỏ được.
2. Tôi nhớ có một dạo, một ông bạn ở chung xóm trọ vui miệng bình luận rằng tôi có vẻ như là một đứa vô tâm vô tư, vì thấy tôi chia tay người yêu mà mặt vẫn cứ tỉnh bơ như không, vẫn còn tâm trạng mà ăn ngủ cười đùa... đại khái vậy. Nàng Bệnh lúc đó đã phản bác ông bạn kia mấy câu, kiểu đâu phải cứ đóng chặt cửa khóc sướt mướt mới gọi là buồn, anh có phải người ta đâu mà biết người ta như nào... bala bolo... Tôi lúc ấy hồn nhiên nhìn hai người anh một câu em một câu mà lý luận, nghĩ bụng: "Hay mình tỏ ra buồn chút cho mọi người vui ta!".
Từ đó, tôi phát hiện ra, buồn không hẳn là khi mình đau lòng muốn khóc, mà có khi còn là lúc mình đang ngồi thiệt vui, bỗng một người vỗ vai bảo: "Cười chi vậy, khóc đi cho vơi lòng, khóc đi...".
Và mình nghe mà ngây ngẩn tới tận mấy ngày sau.
3. Tôi tò mò về những người luôn muốn hiểu hết một ai đó. Tại sao họ nghĩ rằng họ có thể làm được điều đó nhỉ? Không đâu, cái mà họ hiểu được chỉ là những gì mà người ta muốn thể hiện cho họ hiểu thôi. Ai cũng có một số thứ được giấu kín để vĩnh viễn không ai khác hiểu được. Thật đấy!
4. Trong 1Q84, cuốn 1, trang 280, có một đoạn thế này:
"Không nghi ngờ gì cả, cô đã làm một việc đúng đắn. Nhưng không nên làm việc không công. Cô biết tại sao không? Bởi vì cô không phải thiên sứ, cũng không phải Thượng đế. Tôi hiểu rất rõ, hành động của cô phát xuất từ tình cảm thuần túy, và cũng hiểu được tâm trạng không muốn nhận tiền của cô. Nhưng tình cảm thuần khiết không tì vết thực ra là một thứ rất nguy hiểm. Muốn sống với thứ ấy không phải chuyện dễ dàng chút nào. Vì vậy cô phải ghim chặt tình cảm này của mình xuống mặt đất, chắc như là mắc neo cho khinh khí cầu ấy. Chính là vì mục đích này. Không phải chỉ cần mục đích đúng đắn, chỉ cần tình cảm thuần khiết là muốn làm gì thì làm được đâu."
Đôi khi, tôi cảm thấy yên tâm với loại thỏa thuận dựa trên những ràng buộc rõ ràng thực tế hơn là phải tin vào một thứ tình cảm mà đối phương nói là thuần khiết không vụ lợi. Đôi khi là thế.
5. Sáng nay là tết Đoan Ngọ nhỉ. Lúc mới ngủ dậy, mẹ nhét vào tay tôi món rượu nếp cẩm đựng trong một cái ly nhựa có nắp đậy, loại ly hay đựng trà sữa của bọn nhỏ bây giờ ấy. Tự nhiên tôi nhớ nôn nao cái màu trắng của mấy viên men mà ngày xưa mẹ vẫn mua về để làm rượu nếp giết sâu bọ, nhớ cả chiếc nia bằng tre mộc mạc và mấy tàu lá chuối xanh ủ cơm nếp thơm. Tự nhiên tôi thấy cái ly nhựa trong tay mình trở nên lạc lõng quá sức. Tự nhiên thấy vậy thôi...