11/3/16

5 for today



1. Hôm qua làm việc xong thấy uể oải phiền muộn, bạn liền mò vào web ngắm mấy em xinh gái. Ngắm xong tự dưng thấy người thư thái hẳn, trong lòng như có một dòng nước mát mềm mại chảy qua. Aigoo, đời đẹp biết mấy khi người ta luôn có cái để mà ngắm... _(:3」∠)_

2. Thời tiết đểu thật. Hôm nọ nóng lột cả da. Hôm qua mưa ầm ầm như trút nước. Sáng nay lại sương mù gió rét run lập cập rồi. Sống thế mới là sống chứ. Sống tức là quá trình đi dần đến chỗ chết, và chúng ta đang tích cực cải tiến lốp xe với động cơ để đẩy cho nhanh cái quá trình này.

3. Một người đàn ông 52 tuổi làm tình với một cô nàng 15 tuổi thì chả thấy có gì không ổn, nhưng sao một thằng nhóc 15 tuổi làm tình với một bà cô 52 tuổi thì lại thấy khó tiếp thu thế nào ấy nhờ? Chắc chắn vấn đề là ở đầu óc của mình rồi, nó vẫn còn hơi hẹp, hoặc nó chưa đủ cong để đi qua những khúc cua ngoằn ngoèo.

4. Thích món mì xào khô chua ngọt của Hảo Hảo ghê đấy. Ăn mãi vẫn chưa chán. Mặc dù của khỉ này cũng chẳng báu bổ gì cho cam. Hầy!

5. Anton Chekhov cho hay: 
"Nếu một khẩu súng lục xuất hiện trong một câu chuyện, cuối cùng, nó tất phải nhả đạn." 
Bòm! Và từ đấy Chekhov của chúng ta chả nói thêm được câu nào nữa.




10/3/16

9/3/16

5 for today


1. Xin chân thành cảm ơn clip diễn tấu bài Fly me to the moon với đàn dương cầm của bạn Sói, và với đàn ghi-ta của bạn G.lia. Mặc dù tôi nghe nói hai bạn ở sau lưng tôi giở trò thách thức xem trong mắt tôi ai trình diễn hay hơn, nhưng tôi vẫn rất cảm ơn (kèm một tí xúc động). Hai bạn xứng đáng nhận giải những chàng trai dễ thương nhất của quý I. Bravooo! (๑•̀ㅁ•́๑)✧

2. Có một chuyện nhỏ tiếp nối mục 1. Khi xem clip Sói gửi, tôi phát hiện ra hai cái đầu lấp ló từ phía sau bức tường, một là bạn nhỏ Kyu và một, không ai khác, chính là nàng Aryn tỉ-năm-mới-gặp-một-lần của chúng tôi. 
Con nhỏ im hơi lặng tiếng rõ lâu, nay nhe nhởn kể nó cãi nhau một trận kinh thiên động địa với ông bố nên trong lúc quẫn bách, nó cuộn đồ bay sang bên Sói ở nhờ. Vốn dĩ cả năm nay nó quen một tay yakuza người Nhật hơn nó mười tuổi, khi bố nó phát hiện ra, ông ấy nổi trận lôi đình và tìm mọi cách bắt nó chấm dứt "mối quan hệ không tốt" đó. 
Chậc... tất cả những gì tôi biết về yakuza là trên người họ kín mít hình xăm đẹp và ai có tội sẽ bị chặt mấy đốt ngón tay... hình như vậy... Nghe đâu bố Aryn giữ chức vụ gì gì đó ở Đại sứ quán, hẳn nhiên là một người như vậy sẽ khó mà nuốt trôi được khái niệm đứa con gái duy nhất của mình giao du với những người ông ấy không kiểm soát được. Aryn thì chỉ được cái cứng đầu cứng cổ nhất trần đời nên nghe chừng sẽ chả có ai thỏa hiệp ở đây. 
"Tên ruột chim hẹp hòi kia" - Aryn cười hì hì chỉ vào Sói - "Tớ bay hai tiếng rưỡi qua đây để rồi nghe cậu ta cằn nhằn cả buổi như mẹ chồng già, biết là ở Tokyo cũng có chỗ để đi nhưng tớ chỉ muốn rời Nhật một thời gian cho khuây khỏa thôi mà! Tớ phải nhận chăm sóc thằng bé của cậu ta mới đổi được chỗ ở đấy!" 
"Bé này, tớ thề là cô nàng sẽ ngủ 23/24 và để Kyu chết đói ngay bên cạnh. Thề luôn!" - Sói vui vẻ nhún vai và kết luận.

3. Tôi khô héo vì nắng, úa tàn vì nóng.

4. Một phút cho chủ nghĩa cực đoan: 
Dù không liên quan đến bạn nhưng phải nói là bạn rất ghét thể loại như này nhé. Sờ nờ vờ vờ là cái gì vậy? Không thiểu năng, không què tay cụt chân, can cớ gì đến mấy con chữ cũng không gõ được cho đầy đủ vậy? Loại này ấy, không chúc còn đỡ ghét, chúc xong thì chỉ muốn block luôn cho sạch bầu trời.



5. Tôi thích em Epson V39 của tôi quá. Tôi chỉ muốn nói vậy thôi  T^T




8/3/16




Google hôm nay dễ thương quá.

Là phụ nữ, cứ tự do tung tăng như cánh chim trời là vui rồi ha!









7/3/16

5 for today



1. Tôi không hề biết nước ta lại có một cái người gọi là Trung Quân hát bài Bình yên khá đến vậy, cho đến lần nọ tình cờ nghe thấy giọng anh ta (mà tôi còn tưởng là giọng ca nữ nào đấy) khi ngồi ở Milkbar bên Lê Quý Đôn. Mấy kiếp rồi tôi không nghe bài Bình yên nên tôi có cảm giác rất bình yên giữa SG nóng như cái nồi bánh bao hấp. Thật là một kỷ niệm lãng mạn đến phi thực.

2. Bữa nay nắng nóng quá. (✿˃̣̣̥᷄⌓˂̣̣̥᷅ ) Tôi có thói quen trùm chăn nằm sấp lúc ngủ, thành ra nóng muốn xỉu luôn, sáng nào dậy cũng thấy mặt bẹp dí còn người thì mềm oặt như miếng cao su. Kinh thiệt.

3. Bố Mập bảo tôi khi nào xuống SG thì đừng kiếm chỗ ở, qua ở với nó, gần đây nó ở có một mình, buồn lắm. Rủ rê cứ như cánh đàn ông với nhau. Tôi âm thầm mếu máo. Lẽ nào nó đã quên tôi chí ít cũng là con gái, hay nó tưởng nó là gay rồi? (‾-ƪ‾) Nhưng ở với Bố Mập chắc vui, lại có lợi nữa, nhất là khi laptop của tôi vẫn chưa cài lại Kaspersky! ~(‾▿‾~ )

4. Nhân mai ngày 8/3, tôi kể cho nghe chuyện nhỏ này: 
Tôi có thằng em trai, từ bé nó luôn được chúng tôi chỉ dạy theo kiểu nữ quyền, nhìn chung thì việc tôn trọng và lịch sự với phụ nữ gần như là hiển nhiên, không cần phải bàn cãi. Chúng tôi dạy nó việc gì cần ladies first, việc gì không để phụ nữ phải vất vả nhúng tay vào, nhường nhịn các cô gái ra sao, đi lên đi xuống cầu thang phải chú ý đảm bảo an toàn cho họ như nào... vân vân vê vê... và nó cứ lớn lên như vậy, không thể nói là tốt đẹp hoàn toàn như mong muốn của chúng tôi, nhưng cũng không đến nỗi biến thành một sản phẩm đàn ông phế thải của chủ nghĩa gia trưởng Bắc Bộ. 
Ở nhà thì được dạy bảo như vậy đấy, nhưng đời lại không như mơ. Có lần nó kể, nó đi họp lớp, lúc đến nhà hàng nó theo thói quen đi trước một chút để kéo ghế cho mấy cô gái đi cùng ngồi, nhưng trong số đó có vài cô nàng cũng nhanh chân đuổi theo nó sát gót, nó tưởng có chuyện gì, hóa ra mấy cô nàng kia nghĩ nó đi nhanh để chiếm chỗ ngồi của họ, thế là họ cũng đuổi theo để giành chỗ tốt trước nó. Thằng bé ngán ngẩm lắm, nó không hiểu mấy cô nàng kia nghĩ cái gì trong đầu mà lại hành động thô thiển như vậy.  
Tôi thì nghĩ, phụ nữ nước ta còn khổ về tư tưởng lắm. Họ đã quen với việc ít được tôn trọng và yêu chiều nên hầu như lúc nào cũng trong trạng thái hoặc là nhún nhường nhẫn nhịn, hoặc là tự mình đấu tranh rồi. Khi thấy có người đối tốt với họ thì họ không hiểu tại sao, thụ sủng nhược kinh, thậm chí còn cho rằng người ta giả vờ tốt là có lý do gì ghê gớm. Ai cũng quen đến ngày này ngày nọ đều chúc tụng phụ nữ, nhưng tôi thấy mấy trò đó cứ thảo mai thế nào ấy. Người phụ nữ của bạn chính là hình ảnh phản chiếu rõ nhất cái kẻ bên trong bạn. Nếu tôi thấy cô ấy đáng yêu, vui vẻ và kiêu hãnh khi đi bên bạn thì chẳng cần phải nói, tôi biết bạn có ít nhất một điểm tốt. Nếu cô ấy nhếch nhác và bạc nhược, tôi thật muốn biến thành đàn ông thay cho bạn luôn. Thật đấy.

5. Một đoạn hay của ngày, trích ra từ cuốn Kafka bên bờ biển
"Nhắm mắt lại cũng chẳng thay đổi được gì. Chẳng có gì biến đi chỉ vì anh không nhìn thấy những gì đang diễn ra. Trên thực tế, tình hình thậm chí sẽ còn xấu đi khi anh mở mắt trở lại. Chúng ta đang sống trong một thế giới như thế đó, bác Nakata ạ. Hãy mở to mắt ra. Chỉ có kẻ hèn nhát mới nhắm mắt lại. Nhắm mắt, bịt tai đâu có làm cho thời gian ngừng lại được."




6/3/16

Hôm nay cúp điện







let's me gooo

I don't wanna be your hero

I don't wanna be your big man

just wanna fight with everyone else



baby needs some protection 

but I'm a kid like everyone else



so let's me gooo

I don't wanna be your hero

I don't wanna be your big man

I just wanna fight with everyone else






5/3/16

5 for today



1. Tôi muốn làm một cây rau diếp tươi mát trong vườn, làm một quả dưa chuột bao tử lắc lư trên giàn tre, làm một lá chua me đất phấp phới dưới gốc cây lộc vừng. Miễn sao có thể thoát được cảnh đau buốt cả đầu vì phải suy nghĩ. Rau diếp, dưa chuột bao tử và lá chua me đất, chúng có mong được làm người không nhỉ (trong trường hợp chúng biết suy nghĩ)?

2. Thật bực mình khi cứ phải nhai đi nhai lại như một con bò trên đồng cỏ rằng tôi chẳng phải người tốt lành dễ thương gì đâu, vì có những người cứ hễ phát hiện ra một cái gì đấy rất khốn nạn ở tôi thì y rằng sẽ trưng ra biểu hiện kiểu: "Ồi, hóa ra cậu ta lại như thế, thật không ngờ đấy!". Bi kịch của những người bị gắn huy hiệu Người Tốt trong xã hội hiện đại là đây, có hàng mấy trang A4 những nghĩa vụ với nhân loại nhưng ngay cả quyền làm kẻ xấu cũng không được.

3. Chả ai viết cái gì về tôi cả. Toàn tôi tự viết về mình. Cái này chắc gọi là tình trạng lạc lối giữa cô đơn và chữ nghĩa.

4. Mỗi lần đọc cuốn Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời, tôi cho rằng mình cũng chả khác gì anh chàng Hajime, luôn luyến tiếc Shimamoto-san, chỉ muốn phủi phứt gia đình, vợ con, công danh tiền bạc gì gì đó để đắm chìm vào quá khứ với nàng. Thật đau khổ khi không có được thứ gì đấy (nhất là những thứ mà ta tưởng nó đã từng thuộc về ta) nhưng nó lại cứ lượn lờ quanh đời ta với bộ dạng xinh đẹp và bí ẩn.

5. Tôi thấy mình đang đi lạc quỹ đạo. Mấy hôm nay tôi hơi suy sụp vì chuyện này và chả thể làm gì cho nên hồn. Đầu tôi cứ trôi đi tận đâu ấy, người khác nói đến lần thứ ba, hay bốn, hay năm gì đấy tôi mới nghe được. Cho đến ngày hôm qua, chị mẹ đã phán một câu xanh rờn chính thức hạ gục tâm trạng tôi xuống -50 độ: "Quỹ với chả đạo cái gì, bệnh lười đấy, bệnh lười của mày lại đang trỗi dậy đấy con ạ! Rồi mày xem, thể nào mày cũng lạc quỹ đạo cho đến hết tháng này, rồi tháng sau mày sẽ lại lạc tiếp đấy mà!".



3/3/16

...















2/3/16

...





"A flower does not think of competing to the flower next to it. It just blooms."