16/6/16

...





Bỗng nhiên mình cảm thấy không muốn viết nữa...

Mình thấy tâm trí mình già khọm hẳn đi. Lẽ nào nó thật sự muốn ngủ rồi...









14/6/16

5 for today


1. Mấy hôm nay có việc ở Sài Gòn. 
Sài Gòn vẫn nóng như tôi từng được biết. Nhà chị Heo con có những đoạn cầu thang hẹp, kêu cọt kẹt mỗi lúc tôi bước chân lên khiến tôi nghĩ đến khách sạn Cá Heo. Chị Heo con có một cậu em trai dễ thương như bạn nhỏ Ngô Lỗi, giọng trầm trầm, hát hay hay, kiểu nói chuyện rất ngoan hiền. Tôi cũng thích cả bọn trẻ ùa vào phòng đọc sách nơi tôi ngồi vẽ buổi chiều hôm đó. Tôi im lặng ngồi giữa những câu chuyện trên trời dưới biển của chúng và thấy mình trở về những ngày tháng ngây ngô của tuổi nhỏ. Thật muốn khoảnh khắc đó kéo dài mãi mãi.

2. Khi có một con bạn thân bệnh hoạn thì đến gửi email nó cũng không quên troll bạn. Ngồi trên ô tô kiểm tra email, đứa bên cạnh cứ liếc mắt qua nhìn, không biết gấp mặt bỏ đâu (⊙‿⊙✿) 

3. Nếu vui vẻ, tôi chả quan tâm đến chuyện tiền bạc. Thật không may, đời ít khi chịu cho tôi vui. (눈‸눈)

4. Ai cũng nghĩ tôi sinh năm 1993. Tại sao vậy??? Cơ mà tôi thích, he he! ~(‾▿‾~)

5. Ngồi buồn chả biết làm gì, mò ask ra nghịch. Giờ ai hỏi gì tôi cũng trả lời thật cho mà nghe nè! (๑´ㅂ`๑) 



9/6/16

...




Biết tôi vẽ ai đây không?

Là Hằng Nga. Hằng Nga đó!









8/6/16

5 for today


1. Tôi đang ngồi gõ những dòng này trên nền nhạc bài hát Con heo đất mix với nhạc sàn ba xu dành cho lũ trẻ trâu manh động. Trường mẫu giáo đầu ngõ mở cho bọn trẻ con tập thể dục nhịp điệu đấy. Thật không thể bình luận thêm gì nữa.

2. Mới đây thằng em tôi kể, có con bé (đều quen biết cả hai chị em tôi) vờ kể chuyện hồi xưa ra rồi tiết lộ cho thằng em tôi biết những điều (mà nó cho rằng) không hay về tôi. Điểm hơi khéo của con bé là nó không khẳng định tôi là người thế này thế nọ, mà nó chỉ vờ vịt đặt dưới dạng nghi vấn, kiểu: "Thấy chị ấy như thế, chắc không phải đâu đúng không? Chị ấy sao mà như vậy được, nhỉ?". 
Thằng em tôi bảo, nó định vu vơ gieo mấy chuyện xàm xí này vào đầu mình, để mình về kể cho bạn trẻ đó mà. Tôi mới hỏi: "Thế chuyện này lâu chưa?". Thằng em tôi liền cười hề hề đáp: "Ờ... chắc khoảng một năm rồi, mà mình quên béng đi mất, giờ mới nhớ ra, hê hê!" (“▔□▔) 
Nên tôi bảo này, nếu định đi gieo rắc ầm ĩ cho người khác thì tính toán cho kỹ chút, muốn đưa thư cũng phải biết chọn nhạn giỏi mà đưa. Lại đi chọn loại não cá vàng như thằng em tôi, uổng công gầy dựng câu chuyện cho đặc sắc vào, nó nghe tai phải xong nó quẳng qua tai trái trôi tuột ra ngoài, thế còn làm ăn gì được nữa? Ai đời muốn mượn tay đứa khác bôi xấu tôi mà cả năm trời sau nó mới lôi ra kể để mua vui chứ! Thế thì còn kịch tính ở chỗ quái nào nữa đây??? ლ(́◉◞౪◟◉‵ლ)

3. Gần đây các chị em trên facebook lại rộ lên ý kiến "đàn ông 28 tuổi mà chưa có 500 triệu trong tay thì quá kém". Các chị mới kém ấy, không ngờ tư tưởng các chị lại rẻ mạt như vậy. 500 triệu ấy à? Thật vớ vẩn. Tệ nhất cũng phải là 500 triệu đô chứ! :))

4. Thôi xong, thứ bảy này phải có mặt ở Sài Gòn, vậy là trận đầu tiên Đức đá vào sớm thứ hai tôi sẽ không được xem. Tại sao bạn phải làm việc. Tại sao.

5. Nhân dịp tết Đoan Ngọ nên mới làm bánh rán nhân đậu xanh nhé! :)) Bên trái là mẹ làm, bên phải là ai làm thì không cần phải hỏi. Chị mẹ bảo: "Bánh của mẹ tuy gớm nhưng so với mày thì phải nói là hơn người!"  =)) Vụ việc lần này lại dấy lên hồi chuông cảnh báo cho bản thân tôi, nếu không quen được một đầu bếp giỏi thì tốt nhất là độc thân đến già.





7/6/16

5 for today



1. Tối qua nằm mơ thấy đang ngoáy tai cho chị mẹ, trong tai chị mẹ toàn bắp rang bơ. Tôi nghĩ từ nay về sau mình sẽ không bao giờ tơ tưởng đến việc ăn món này nữa. (⊙‿⊙|||)

2. Ví cầm tay, bạn Nguyệt Hạ làm cho đấy. Bạn ấy khéo tay nhẩy. (๑´ㅂ`๑)



3. Trong công việc, tôi luôn có vấn đề với việc ra giá. Hồi trước hay nghĩ, đi làm mà có quyền định giá tiền thì thật sướng, nhưng nay chả thấy sướng gì, chỉ thấy đau đầu. Có mấy người nói, một khi có quyền định giá thì định giá cao vào chứ, nhưng các vị có biết giá tiền liên quan đến mặt mũi không? Không biết mình là ai mà ra giá cũng như kiểu trước khi bán thân mà chưa soi gương vậy, muốn người ta mua chim sẻ với giá phượng hoàng hay sao, hửm?

4. Nhoáng một cái đã tới Euro. Năm nay đội Đức có nhiều gương mặt mới, chả biết sẽ đá đấm thế nào. Có khi tôi phải trữ một ít đồ ăn để xem mấy trận hay thôi.

5. Hôm nay facebook báo tôi đã đăng cái này được hai năm, đọc lại vẫn thấy buồn cười. Công nhận team Đường Tăng với team Bao đại nhân lúc nào cũng là hai team F.A mà tôi khoái nhất trần đời(づ ̄3 ̄)づ 
"Kim bổ khoái có còn nhớ, khi đó Kim bổ khoái từng giải thích rất tâm đắc về nguyên do tại sao đại nhân mặt đen còn Công Tôn tiên sinh thì mặt lại trắng bóc… Kim bổ khoái từng trước mặt chúng bách tính ở chợ nói rằng, đại nhân vì công vụ bận rộn không có thời gian rửa mặt nên mới khiến mặt đen sì; mà Công Tôn tiên sinh mặt trắng bóc, chính là vì đại nhân muốn tiết kiệm dầu thắp nên mới để tiên sinh dùng bột mì đắp lên mặt phản chiếu ánh trăng, nhờ đó mà phê duyệt xử lý công văn." 
(Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ)




5/6/16

...






Tường nhà hàng xóm. Từ cửa sổ nhà mình nhìn qua.








4/6/16

5 for today



1. Cho ngày hôm nay (và có khi là cả những ngày sau): 
A memory can be a marvellous getaway, but you must never make a home there.

2. Sau khi đã mua một món đồ với giá đắt cắt cổ, tôi trả thù mọi thứ bằng cách mua một món khác đẹp hơn với giá rẻ hơn nhiều lần, để rồi chung cuộc tôi nhận ra chỉ có mỗi mình là ngu độn thôi. Chuyện yêu đương ở đời không phải cũng na ná như vậy sao.

3. Ha ha... 


4. Thật khổ tâm. 
Những lúc thế này, tôi nghĩ mỗi tối mình cứ ních đầy một bụng cơm rồi uống cho đến khi nào say thì leo lên giường đi ngủ, như thế còn khả thi hơn là đi bắt chuyện với người khác và tự nói một mình. 
Kể ra lớn rồi cũng có cái tốt. Buồn chuyện gì còn có rượu để uống và vài điếu thuốc để phì phèo. Ngẫm lại, thật không hiểu nổi ngày xưa tôi đã làm thế nào để trải qua những ngày tháng khổ tâm như vậy. Hồi ấy có lần tôi đi bộ mấy cây số từ trường về nhà dưới cơn mưa tầm tã, vừa đi vừa không ngừng khóc vì không hiểu tại sao những chuyện đau buồn khủng khiếp đó lại cứ phải dội xuống đầu mình. Rồi một lần đạp xe trong mưa gió, đường trơn làm tôi ngã lăn lông lốc nhưng tôi vẫn cứ nằm im trên mặt đường mà không buồn đứng dậy, người quanh đấy tưởng tôi chết nên chạy ào cả ra. Tôi đã từng ước mình có thể chết thật. 
Nỗi buồn của tuổi mười lăm ấy thật yếu ớt và cô độc như một con chó con lang thang vô chủ. Không biết phải chống trả thế nào nên chỉ có thể nằm co quắp, chịu đựng từng cơn đau như bị ai đó thúc mũi giày liên hồi vào mạng sườn.  
Nỗi buồn của tuổi hai lăm đã khác đi nhiều. Dẫu vẫn là dáng vẻ cô đơn ấy, nhưng tinh thần AQ vĩ đại đã giúp tôi đánh lừa sự khổ sở trong lòng. Tôi đã biết thỏa thuận với nó, để chúng tôi có thể sống với nhau, vì chúng tôi chẳng thể nào tồn tại mà không có nhau...  
Mỗi lần có chuyện buồn lại ăn no uống say rồi ngủ đến quên cả trời trăng mây gió. Aryn từng nói: "Đó mới chính là buồn vô cùng, cậu có hiểu không?"...




2/6/16

5 for today



1. Đang làm việc thì tưởng tượng ra mình là một bà già quàng khăn chấm bi, ngồi giữa một xe đẩy toàn hoa tươi xinh đẹp. Xong có một cậu thanh niên xinh xinh đạp xe ngang qua, tạt vào hỏi mua mấy nhánh oải hương. Bà già lọ mọ bó hoa cẩn thận cho cậu ta, trả tiền xong cậu ấy híp mắt cười bảo: "Bà ơi, hoa của bà đẹp thế, hôm khác cháu lại mua nhé!". Bà già thích chí hỏi: "Thế bà có đẹp không?". Cậu thanh niên chớp mắt mấy cái mới đáp: "Khăn quàng của bà đẹp lắm ạ!". Xong cậu ấy vẫy vẫy tay rồi đạp xe đi. Ôi, thật lãng mạn... (*´▽`*)

2. Sushi vừa than rằng tôi đã quá nuông chiều tính khí của G.lia. Hôm qua hai chị em nhà nàng cãi nhau to, thằng bé gào lên nói chỉ có tôi là thương nó nhất thôi, nó chỉ cần tôi thôi. Sushi thét bảo, cậu cuốn gói ngay khỏi nhà cho tôi, về xem con bé có chịu rước cái của như cậu không. Thế là G.lia cuốn gói đi thật. Cậu chàng đặt luôn vé bay về nước làm Sushi ngẩn cả người. Giờ thì hay rồi, tôi thở dài, nó mà về đây tôi sẽ đập cho nó không-thành-hình-người nữa. Này thì nuông chiều! 
(╬ ̄皿 ̄)╯︵┻━┻

3. Hồi này rảnh tôi hay xem phim. Mới xem lại Happy together (1997), Fallen Angels (1995) với cả Chungkin Express (1994). Đúng là chẳng có ai hút thuốc nhìn lãng tử được như Lê Minh và Kim Thành Vũ. Tôi còn xem cả phim Another Miss Oh, phim này rất buồn cười, rất được.

4. Làm được đồng nào liền đem mua đồ hết. Thế này mà người ta cứ bảo đàn ông con trai phải lấy vợ để vợ quản tiền cho. Còn con gái thì sao, liệu có phải lấy chồng để có người tiết kiệm tiền giúp mình không? Kiếm đâu được cái người quý hóa ấy bây giờ?? щ(゚Д゚щ)

5. Tôi thèm mì tôm với kim chi quá. Cứ nghĩ đến việc khều một vắt mì thật to kèm với mấy miếng kim chi nhét đầy miệng và nhai sồn sột, sau đấy chiêu bằng một ly rượu thơm là đã muốn khóc rồi... (இ﹏இ`。)




...









1/6/16

[dʒu:n]







Hè rồi đấy. Người nông dân muốn ra biển cơ..ơ...ơ..... ヽ༼ಢ_ಢ༽ノ