1/7/16

[dʒu:'lai]



1. Muốn khóc quá. Bữa nọ mua cái áo crop-top bé tí hin 135k đã thấy vui vẻ vì giá rẻ. Nay gặp cái áo y chang từ kiểu dáng đến chất liệu chỉ có 35k thôi. 35k Hồ Tệ! Giá trị xã hội đúng là đảo lộn hết cả rồi! ლ(¯ロ¯ლ)

2. Trương Gia Giai có nói trước, Ngang qua thế giới của em là một cuốn sách khá hỗn tạp, nhưng hỗn tạp đến mức này thì cũng thật là quá thể! Những truyện đầu còn được, càng về sau càng loạn cào cào, thế mà mấy người trên tumblr cứ khen lấy khen để, chả hiểu khen cái gì. ( ̄- ̄メ) Cuốn sách này có một số đoạn rất được, nhưng là kiểu nhật ký trên mạng thôi, chứ miễn cưỡng ghép lại in thành sách thế này thì khó coi quá. Chẹp...

3. Nửa muốn giữ mái tóc đen mượt hiện tại, nửa muốn tẩy tóc rồi nhuộm xám khói hoặc một màu gì đấy gần với bạch kim. Sao chẳng ai đưa được cho tôi một ý kiến thật logic vậy...? ಠ ᴥ ಠ

4. Những tháng năm xem phim trở nên thật quạnh quẽ khi vắng bóng Game of Thrones và Homeland. Người nông dân đang tự hỏi khi nào thì series Sherlock của ông chú Cumberbatch chết tiệt mới trở lại. Mà nhân nói về Sherlock Holmes, từ trước đến nay tôi chỉ hài lòng nhất với tạo hình Holmes của quý ngài Basil Rathbone lịch lãm, chứng minh luôn bằng tấm hình dưới đây:




5. Chậc, tháng bảy với những cơn mưa khủng khiếp đã đến.





30/6/16

...




Tôi ưa ai, tôi thường lảm nhảm những điều tốt cho người đó.  
Kiểu như, tao bảo mày đừng hút thuốc, cái đó có hại, nghĩa là mày nên ngừng làm việc đó ngay cho tao nhờ. Nhưng nếu thấy tao hút thuốc, không cho mày được ý kiến, mày ý kiến thì hoặc tao nghỉ chơi mày, hoặc mày kiếm đứa khác dễ thở hơn mà chơi cùng. Thường mọi việc sẽ dừng lại ở đó, bởi người ta nhường tôi, người ta chậc lưỡi bảo con điên đấy nó vẫn vậy, chiều nó tí cũng chả sao, một tí cay cú này vẫn chịu được. Thành ra chả có ai biết rằng, nếu đứa nào nghe tôi nói như vậy xong, nó nhe răng dứ nắm đấm ngay trước mũi tôi: "Mày thích hút thuốc hửm? Mày thử hút xem? Tao táng cho bờm đầu ra giờ!", thì tôi vẫn sẽ chép miệng nhả ngay điếu thuốc ra, không thích thì thôi, cáu làm gì, mau già.  
Thân với thích khác nhau đến vậy đấy. Thích tôi là thích (lẫn chịu đựng) cả những thói ương ngạnh mất nết của tôi. Còn thân với tôi là thân đến mức vượt qua cả những lời nói khó nghe của tôi, sẵn sàng cùng tôi quần thảo một trận ra trò để đưa tôi vào khuôn khổ. Ai thích tôi, tôi kệ nó. Ai thân với tôi, tôi ưa nó. 
Tại tôi thích thế.




28/6/16

...








sao mưa sáng lại đến nhanh quá anh không ngờ...









27/6/16

5 for today





1. Hai ngày qua ở Sài Gòn, lần này hoàn toàn không có công việc, chỉ mỗi ăn với chơi. Cả năm rồi mới gặp Juan, và lần đầu tiên gặp Spi. Tôi nghĩ mình sẽ nhớ mãi bàn tay ấm của Juan khi con bé vô thức nắm tay dắt tôi qua đường, và giọng Spi gọi nhắc tôi cẩn thận trời mưa khi tôi bước ra khỏi tòa nhà chiều hôm đó. Hẳn cả hai đều không biết cho đến giờ tôi vẫn ám ảnh và thầm sợ chuyện phải một mình đi qua đường, và cả chuyện nếu không được Spi gọi lại, tôi đã ngơ ngơ mà đi thẳng xuống lòng đường đầy xe dưới cơn mưa ướt đẫm. Mỗi lần đi đâu đó, thật an tâm khi luôn có những người bạn bên cạnh che chở cho mình. Nghĩ lại, tôi nhận ra thế giới của tôi bao lâu nay cô độc quá...

2. Quán Cây Cột Điện. Hai mẩu sandwich phô mai. Bá tước tiểu thư. Chè hoa cau. Con Bệnh béo điên và sở thích miệt mài sưu tập quần chip của nó.

3. Dành bốn phút cho Million years ago của Adele. Mặc dù vẫn muốn nghe một giọng ca dịu dàng và hiền lành hơn Adele.

4. Mặc kệ công việc, mặc kệ phiền lòng, hôm nay là tập cuối của Game of Thrones.

5. Vừa mưa. Vừa lạnh. 
"Trên chuyến tàu bốn mùa ấy, nếu em phải xuống trước, xin đừng đánh thức khi tôi vờ say giấc, hãy để tôi được ngủ yên cho đến trạm cuối cùng, và tự ru mình rằng, tôi không hề hay biết em đã bỏ đi."




23/6/16

...




Đêm qua mơ thấy mình là con cào cào non đi lạc dưới mấy gốc hoa thược dược, chân còn cầm một phiến lá trúc để che mưa. Cả một giấc mơ chỉ thấy toàn mưa bụi mỏng tang xuyên qua những kẽ lá. Cơn mưa bụi vô thanh và êm dịu, sao vẫn buồn đến thế...






22/6/16

...










21/6/16

5 for today



1. Tôi đã gặp được anh, viên cảnh sát số 223, trong lúc lang thang trên mạng, chỉ sau hai ngày kể từ lúc quyết định đặt mua tập thơ đó với mong muốn lấp được một góc những lặng im trong tâm trí mình. Tôi thấy mình thường có duyên với những chuyện kỳ quái. Rõ là như vậy.

2. Thơ của ai đây nhỉ. Ngồi nói nhảm một mình, lẩm nhẩm thế nào lại đọc ra. Ngại google quá.
Con người bé nhỏ

trong thành phố không màu

trước một chiếc cầu

không thể đi qua

3. Muốn đi ăn bánh cuốn và bún thịt nướng (có thanh chả ram to gần bằng cổ tay) với nàng Bệnh.

4. Nghe đâu Sài Gòn đang mưa suốt ngày. Mình có nên mang giày ca-rô không?

5. Có một phần không nhỏ việc diễn ra trong đời tôi được quyết định chỉ bằng cảm xúc. Vẽ một hình vẽ cho người này, nhe răng cười với người nọ, thi thoảng từ chối một dự án vẽ khá hời, hay tỏ ra không quen biết cái người mà tôi mới cười nhe răng với cậu ta cách đây mấy hôm. 
Lắm lúc tôi nhận được đôi lời phàn nàn, rằng như vậy rất bất công, như vậy thật không giống thiên tính tôn trọng sự công bằng xưa nay của tôi. Nhưng tôi vẫn luôn làm thế, nheo mắt quan sát hướng cảm xúc, cẩn thận đọc số đo tâm trạng, để sau rốt đưa ra dự báo tâm tình cho khối não óc ách trong hộp sọ: "Hôm nay lòng dạ nhiều mây, tầm nhìn xa không quá một cánh tay, nhiệt độ tim càng về đêm càng giảm. Đề nghị nghỉ chơi vĩnh viễn kẻ đã không chịu bóc hai cân vải bỏ tủ lạnh để chiều lòng cô gái." 
Vậy đấy. Nếu ngay cả quyền đối xử không công bằng với mọi thứ xung quanh mà tôi cũng không có thì công bằng còn gì là vui? 
p/s: Có đứa thi thoảng phải đem nửa cái mạng ra để cứu vãn hậu quả do thú vui tao nhã "đo lường cảm xúc" gây nên.



20/6/16

5 for today



1. Thế là Đào Vàng - trò giải trí duy nhất trên máy tính của người nông dân đã hỏng. Tại sao tôi lại không mở được nữa? Tại sao?

2. Chị bạn tôi bảo tôi là loại thần kinh thô nhất mà nàng từng thấy. Chuyện là nàng phát hiện ra có gã nào đấy hễ cứ gặp tôi là lại nhìn chằm chằm, như con gái nhà người ta, biết vậy cũng nên tỏ ra e lệ vén tóc quay mặt đi. Nhưng tôi thì không. Theo như lời nàng, tôi đứng đó, hai chân trụ vững tựa bàn thạch, da mặt dày bịch hệt bức tường Berlin, mắt chống lên nhìn thẳng một đường giữa mặt người ta, đến nửa phần ngại ngùng cũng không có. (⊙‿⊙✿)  Phụ nữ các vị thật nhiêu khê. Tôi không cướp của giết người, cũng chả cưỡng gian con nhà ai, thế tại sao tôi phải ngại ngùng khi đứa khác nhìn chằm chặp vào mình nhỉ. Chẹp... (눈‸눈)

3. Các em nữ nước mình thật ra không cần mơ mộng soái ca trong truyện ngôn tình Trung Quốc làm gì. Nếu mà chịu khó đọc cuốn Khúc khải hoàn dang dở của nhà văn Hà Ân một chút, các vị sẽ thấy Đỗ Vỹ mới chính là soái ca đấy.

4. Vừa nãy mới xem xong tập 9 của Game of Thrones, hay tê tái! (屮゚Д゚)屮 Vậy là chỉ còn một tập nữa cho mùa này, và tin sét đánh là năm nay sẽ không có Homeland để mà coi. Người nông dân biết sống sao cho qua một năm nữa đây? (இ﹏இ`。)

5. Tôi đang ngồi tưởng tượng, ngày mai mà mình đột ngột chết ngoéo (vị bị xe tông chẳng hạn) thì blog này sẽ phải làm sao. 
Dẫu cho có vô tâm đến mấy thì những người hay vào đây rồi cũng sẽ nhận ra tôi biến mất quá lâu. Trong số đó, thậm chí sẽ có một vài người gửi cho tôi mấy câu thắc mắc kiểu "dạo này bận gì mà không thấy?" hay "chị không viết nhảm nữa à?". Liệu họ có tưởng tượng được cái đứa hay nói nhảm ở đây đã chết cứng ngắc trên mặt đường không? Chắc là không. Nếu không từng trải qua mất mát hay chết chóc, người ta thường không có tư tưởng dùng chết chóc để lý giải sự vắng mặt của một ai đó. 
Vậy là không ai biết tôi chết. Cũng không ai có mật khẩu để đăng nhập vào blog này mà thông báo (vắn tắt cũng được) về cái chết (thê thảm) của tôi. Những người hay vào đây rồi cũng chỉ tặc lưỡi tự nhủ: chắc nó chán viết rồi, thôi vậy! Có lẽ đây chính là điều mà tôi không cam tâm nhất. Giá như có ai đó báo về cái chết của tôi để những người biết tôi (có thể) cảm thấy đôi chút bàng hoàng thì có lẽ tôi sẽ thấy nhẹ lòng. Điều tôi muốn chỉ là gieo vào lòng một người đã hoặc chưa từng gặp tôi khoảng một phần tư giây thương xót, để họ đừng quên tôi quá nhanh, để họ thử một lần suy nghĩ nghiêm túc về sự ra đi của một ai đó, chỉ vậy thôi. Ngay cả như thế cũng không kịp làm thì thật buồn và tiếc nuối quá. 
Tôi muốn nói rằng, khi không thấy một ai đó quá lâu, tôi vẫn thường nghĩ đến điều tệ nhất có thể đã xảy ra với họ, và tôi không hiểu tại sao nhiều người lại bỏ qua chuyện đó như thể nó là sản phẩm tưởng tượng của những đứa quá đa cảm. Người ta nghĩ cái chết khó xảy ra đến vậy ư? Không phải vậy đâu, nếu suy nghĩ nghiêm túc về cái chết, có lẽ một ai đó sẽ hiểu được cảm giác của tôi. Có lẽ...




19/6/16

5 for today



1. Cậu ta lúc nào cũng có chuyện gì đó để buồn, nhưng hễ ai hỏi đến thì cậu ta chỉ cười không nói. Tôi lén lút kết luận cậu ta là "tên buồn cười".

2. Người bạn nhỏ của tôi nói, mỗi lần nghe Lou Doillon hát, nàng liền nhớ đến khoảnh khắc nhìn thấy tôi nhấm nháy điếu thuốc trên môi. 
"Lúc ấy, cậu thường nheo một bên mắt rồi đưa tay dụi dụi như thể sắp gục xuống sofa ngủ ngay được." - Nàng mỉm cười hồi tưởng. 
Tôi cười lớn. Gương mặt bánh bao của tôi bấy giờ, thậm chí bây giờ cũng vậy, chưa lúc nào hợp với quá khứ mù mịt khói thuốc ấy cả, trông cứ như đứa bé mười tuổi cố xỏ chân vào đôi giày cao gót đỏ chóe vậy, chỉ càng khiến người ta thấy tội nghiệp hơn. Ấy vậy mà người bạn cũ nào gặp lại cũng bảo chịu không quen được với việc tôi ngoan ngoãn sống một cuộc đời xanh sạch đẹp, còn bạn bè sau này chắc chẳng ai tưởng tượng được tôi của nhiều năm về trước. Trái ngược hoàn toàn như vậy nhưng tất cả đều là tôi, không giả dối chút nào. Lạ thật.

3. Lại tiếp tục nhờ vả nàng Bệnh chút việc và cảm thấy nếu không có nó tồn tại chắc tôi sẽ rơi vào trạng thái lơ mơ như người trên trời. Đã từng có người tỏ ra lo lắng vì thấy tôi có quá ít bạn thân là con gái. Tôi cũng thấy vậy. Nhưng tôi thường gặp khó khăn khi phải trò chuyện với một cô gái, bởi tôi cứ thấy mình quá thô thiển và kém tinh tế khi ngồi cạnh họ, tôi luôn lo lắng không biết phải nói gì để cho họ vui, đại khái là thế... Chẳng hay những cô nàng khác có cảm giác như vậy khi ngồi với tôi không nhỉ?

4. Đang đối mặt với lời khuyên khẩn thiết của thằng em: học bơi và học lái ô tô. Học bơi thì không sao, cũng tốt thôi. Nhưng học lái ô tô... có phần hơi khiên cưỡng với đứa não Windows 1.0 như tôi chăng...? Tôi đang tưởng tượng đến cảnh tôi đi thi bằng lái ô tô, ngơ ngẩn đến độ vào nhầm ghế sau xe rồi hét lên với thầy dạy lái: "Thầy ơi, xe em không có vô-lăng thì lái làm sao?!". Chắc chắn bạn thầy phải thương tôi lắm, ha ha! (๑•̀ ㅂ•́)و

5. G.lia bảo nó sẽ chờ đến lúc tôi cô đơn đến quẫn trí rồi cầu hôn tôi. Chậc... tên nhóc này lớn lên cũng không tồi, bắt đầu biết tính toán chiến lược khi làm việc rồi cơ đấy.



18/6/16

...





áo đỏ em đi giữa phố đông

cây xanh như cũng ánh theo hồng

em đi lửa cháy trong bao mắt

anh đứng thành tro em biết không...?