12/1/17

...





oh a kiss is still a kiss in Casablanca

but a kiss is not a kiss without your sigh...






10/1/17

...




"Trong đời sống ẩn tàng muôn kiếp khác,
 đôi khi ta quên gọi chính ta về..."

Hôm nay là một ngày rất mệt với công việc chất cao như một ngọn đồi. 
Tại sao nhiều người quanh tôi lại không muốn sống đến vậy. Ai cũng lần lượt bỏ tôi mà đi. Ai cũng âm thầm lên kế hoạch chết đi khi tôi chưa kịp chết. Chết rất đau. Nhìn người khác chết cũng thế.




9/1/17

...







đi bên em chiều nay trên phố

phố xa, phố xa, ngỡ như thật gần...









6/1/17

5 for today



1. Trưa nay, đang tắm thì phát hiện ra có một vết xước đỏ ngay rốn! ( இ‸இ ) Tên nhóc G.lia bảo chị bị ma dưới gầm giường bò lên cắn rốn đấy. Ma ư? Thế ma có đẹp trai không? Sao ma không cắn vào môi cho lãng mạn?! (。•ˇ‸ˇ•。) 
Ơ... hay là độ này mình ăn no đến nứt cả rốn rồi... ( ° △ °|||)

2. Cô nàng thắc mắc chuyện ít thấy anh Sói đi làm. Ờ, cậu ta rất ít đi làm, vì nay cậu ta đã đạt đến cảnh giới mỗi lần xắn tay áo làm việc, tiền thuế thu nhập cậu ta nộp sau đó cũng đủ cho nhà người ta sống thỏa thuê cả năm trời rồi. Như vậy thì ai còn muốn làm việc cơ chứ.੧(≖ε ≖  )

3. Lại là một chuyện nhỏ liên quan đến công việc (tôi vốn không thích nói chuyện công việc). Bữa nọ tự dưng có người trả tiền cho tôi. Tôi cả kinh hỏi tiền gì. Gã còn ngạc nhiên hơn tôi, bảo là tiền em thiết kế đấy. Lúc ấy tôi mới giật mình nhớ ra gã chưa thanh toán tiền cho mình. Sau đó, tôi, một kẻ hành nghề tự do, đã bị chính khách hàng của mình góp ý cho một trận đầy tâm huyết về chuyện phải biết đòi tiền và giữ tiền do bản thân làm ra. Ô, nếu anh hiểu biết thế sao không trả tiền sớm cho iem... (′ʘ⌄ʘ‵)

4. Thật ngứa mắt với gã sinh viên trong truyện Chim sơn ca và bông hồng đỏ của Oscar Wilde. Muốn có hoa hồng thì không tự đi mà kiếm, lại còn nằm khóc nỉ non, hành con chim sơn ca phải tìm cho, vì thế mà con chim bỏ mạng. Tôi mà là chim sơn ca, tôi sẽ đi xin hoa hồng một nắm gai để về cắm vào mông gã sinh viên chết tiệt này cho đáng đời. Tất nhiên, chính vì lối suy nghĩ thô thiển ấy nên tôi chả bao giờ viết được câu chuyện nào buồn da diết theo kiểu Oscar Wilde hết. Âu cũng là lẽ công bằng ở đời thôi... chậc chậc... (⊙‿⊙✿)

5. Tổ hợp phiền phức chính là một đứa bé con cứ nhong nhóng bám lấy mình đòi học vẽ, và một tên đầu gấu đọc cuốn Mùa thu của cây dương xong cứ sùi sụt đòi bà cụ chủ trang viên không được chết. ( ≖ _ ≖ ) Thôi vậy. Chị đây không thèm chấp. Dẫu sao thì phiền phức đôi khi cũng chính là đáng yêu. Mà thế giới này vốn quá ít những điều đáng yêu rồi. (‾- ‾ )



4/1/17

5 for today


1. Oa, sáng nay trời nắng đẹp vô cùng. Lại còn lạnh nữa. Gió hây hẩy đưa hương hoa cà phê ở đâu đó vào vườn, thơm và mát lạnh. Thời điểm này vào blog hý hoáy vài chữ là thích hợp không gì bằng. Cũng lâu lâu rồi tôi không ghi chép chuyện nhảm trong ngày ấy nhỉ. Chả biết có ai nhớ tôi không? Còn tôi thì không nhớ ai cả đâu. :))

2. Hễ không muốn làm việc là tôi lại kiếm cớ báo giá thật cao để người ta cầm project bỏ đi. Mẹ tôi bảo: "Mày cứ báo giá tào lao như vậy có ngày nó đạp cho sấp mặt đấy con ạ". Hầy... tôi biết chứ, nhưng mà kệ thôi, biết sao giờ... T^T

3. Hồi này mẹ con tôi ăn chay hầu hết những ngày trong tuần. Bữa nào thấy ngán thì ăn vài loại thịt trắng, bỏ hoàn toàn những loại thịt đỏ. Em Tuli hoảng hốt nói: "Chị rồi khéo sống đến lúc thành bạch cốt tinh luôn đấy!". Ô, không biết người ta ăn chay thế nào, chứ tôi càng ăn càng thấy ngon miệng, còn ăn được nhiều hơn bình thường một chút đấy. Thảo nào mấy vị thầy chùa cứ béo múp ra. (Mà có thật là mọi thầy tu đều ăn chay nghiêm túc không nhỉ? Nghi lắm...)

4. Từ giờ đến 26 Tết, tôi chẳng muốn làm gì khác ngoài nằm ườn ra xem Sherlock. Hay là tôi làm như vậy thật nhỉ...

5. Urban Soul thật sự là loại nhạc thích hợp để nghe những lúc chán đời. =.=





30/12/16

...



Ngày bé đợi mãi chẳng thấy hết năm.
Lớn lên có chút bận bịu, quay đi quay lại đã thấy 30 cận kề...






26/12/16

She



Vẽ chính mình cũng là một niềm vui, kiểu tự thấy mình xinh xắn ấy... :))










25/12/16

Hear my voice




✧٩(•́⌄•́๑)