Tìm được rồi nhé! Cái email khốn kiếp, nó dám trà trộn vào lố email dày đặc để trốn anh!!! Tưởng anh mày quên thật chứ gì? Mơ đi cưng! Há há!!! (๑•̀ ㅂ•́)و
17/1/17
Oh yeah!!!
16/1/17
5 for today
1. Nhờ được tận mắt chứng kiến mấy thứ như Lạc trôi của Sơn Tùng, tôi càng lúc càng cảm nhận được lòng ngưỡng mộ to lớn của mình đối với những bản nhạc của Paganini mà tôi vẫn thường nghe (dẫu cho không có sự ngưỡng mộ của tôi thì Paganini vốn đã là thiên tài siêu cấp vũ trụ rồi). Lòng tôi như được mặc khải, chả khác gì con chiên ngoan đạo một lòng hướng về nơi ánh sáng êm dịu của chúa trời và tìm thấy vườn địa đàng của mình. Thật không ngờ nhạc của Sơn Tùng lại đem đến một tác động lớn lao đến vậy. Xúc động quá.
2. Khác với bản tính nóng nảy của tôi, thằng em tôi lại là đứa khá ôn hòa. Đến nỗi sau khi chia tay cô bạn gái hơn tuổi, cô nàng còn quý mến nó đến độ hở tí ra là lại chén chú chén anh, thậm chí còn coi nó như một thành viên của hội chị em bạn dì.
Mẹ tôi chậc lưỡi: "Vậy cũng tốt. Làm người thì nên như thế, đừng để người khác phải buồn lòng vì mình".
Tôi hí hửng gãi gãi tay chị mẹ: "Như anh đây này mẹ nhờ, hiền lành và tốt bụng, mẹ chả phải lo lắng chi cả."
Mẹ tôi lập tức liếc mắt đầy khinh bỉ: "Khiếp! Chỉ cần mỗi khi nổi điên chị đừng có cầm dao giết người thì mẹ chị đã mừng lắm rồi".
Ô, sao lại có kiểu mẹ lạ đời thế nhờ, lại đi mô tả con gái mình như loài thổ phỉ vậy. Cô gái của chúng ta thật quá đáng thương mà.
3. Lại là mẹ. Sau khi cân nhắc trên dưới một hồi, mẹ cho rằng tôi không cần tiêu chuẩn gì cao xa để chọn người yêu cả, miễn sao đó là người dịu dàng, biết nấu ăn ngon, biết cách quản lý chi tiêu và có trí nhớ tốt là đủ rồi (hẳn là nàng ta đang rắp tâm sỉ vả những khiếm khuyết của tôi đây). Ok, fine! Phụ nữ! Không nghi ngờ gì nữa, tất cả những gì tôi cần là một người phụ nữ.
4. Tôi hoài nghi 100% người lần đầu tiên nhìn thấy và đọc họ tên tôi được ghi không dấu thì sẽ đọc sai.
5. Ô!!! Nãy chị mẹ mới hứa, nếu bánh trứng Tipo thực sự không quá ngọt thì Tết này sẽ mua một ít cho cô gái ăn đó. Cô gái thích quá điiiii!!!
15/1/17
5 for today
1. Một buổi sáng thư thái chính là như sáng hôm nọ, nắng vàng tươi tràn vào ô cửa sổ, tôi vừa scan xấp tranh phác thảo vừa nhún nhảy theo giọng ca của Cliff Richard. Nếu Aryn ở đây, hẳn cô nàng sẽ châm cho tôi một điếu thuốc và huýt sáo tán tỉnh tôi như một cậu trai mới lớn. Tiếc là thời gian đã thổi bay bọn tôi, thổi bay những Andy Williams, Cliff Richard và cả Elvis Presley ra bốn phương tám hướng. Niềm an ủi duy nhất là ít ra mỗi đứa chúng tôi luôn cố gắng chừa ra một góc nhỏ trong tâm trí mình để gìn giữ những mẩu quá khứ xinh đẹp còn sót lại. Vậy nên những buổi sáng của tôi vẫn thư thái như xưa nay chúng luôn thế. Ta-daaa~
2. Những gì tôi nói ở trên là đùa đấy. Thực tế là tôi đang ê ẩm hết cả cần cổ và hai bên vai vì cúi đầu vẽ phác thảo đây. Đã thế sáng nay còn mưa. Lúc băng qua vườn vào quãng năm rưỡi sáng, tôi đã ngửi thấy mùi ký ức ẩm và lạnh trong đám lá ướt mèm nằm thinh lặng dưới những gốc cây. Chết tiệt.
3. Muốn xem nốt hai phần cuối của series Sherlock lắm rồi, nhưng deadline đang ở ngay trước mắt. Cố lên, ba ngày nữa thôi.
4. Mợ tôi có bận chép miệng than vãn rằng tôi lúc nào cũng ngây ngố, không có lấy một tí gì ra dáng phụ nữ cả. Lớn rồi thì cũng nên tỏ vẻ chín chắn và trưởng thành chứ con, mợ tôi bảo thế. Chậc, vụ này nghe có vẻ mới lạ. Đã trưởng thành rồi lại còn phải ra vẻ trưởng thành, tôi tưởng trò đó chỉ dành cho đám trẻ choai choai thôi chứ. Vốn dĩ người trưởng thành chỉ có hai lựa chọn: hoặc là tỏ vẻ trẻ con, hoặc là tỏ vẻ già nua lão hóa. Bằng không thì tốt nhất đừng có ra vẻ gì hết. Không phải sao?
5. Tôi quen biết Sói từ năm sáu tuổi, đến nay tình bạn của chúng tôi đã ngót nghét hai chục năm. Người ta nói, trên đời có ba thứ càng cũ càng quý giá: sách cũ, rượu cũ và bạn cũ. Không sai. Mặc dù sau khi người bạn nhỏ của chúng tôi mất đi, chúng tôi đã không thể đối mặt với nhau suốt nhiều năm, nhưng trong thâm tâm vẫn luôn coi sự tồn tại của đối phương là điều hiển nhiên không thể chối bỏ.
Tôi nghĩ, đó là vì cả tôi và cậu ta đều cùng một loại người: cố chấp và đơn độc trong chuyện tình cảm. Nếu đã yêu quý ai, chúng tôi sẽ luôn dành tình cảm trọn vẹn cho họ, mặc kệ họ có quan tâm đến mình hay không. Chúng tôi chẳng bao giờ hoài nghi người mình yêu thích, không phải vì sợ họ sẽ làm mình tổn thương, mà vì sợ sự hoài nghi sẽ khiến lòng yêu thương tha thiết của bản thân bị sứt mẻ. Gọi thứ tình cảm như vậy là ích kỷ cũng đúng, mà thuần túy cũng chẳng sai.
Khi lòng thương mến chỉ đến từ một bên, đó là một niềm vui tĩnh lặng, và cũng là một nỗi buồn vô thanh. Tôi và Sói dường như đều đã quen với cảm giác đó nên vô cùng trân trọng những mối quan hệ hai chiều. Chỉ cần thật lòng trân quý lẫn nhau, mọi thứ đều có thể trường tồn. Cho nên, đừng tin khi có ai đó nói: "Không có gì là mãi mãi".
13/1/17
12/1/17
10/1/17
...
"Trong đời sống ẩn tàng muôn kiếp khác,
đôi khi ta quên gọi chính ta về..."
Hôm nay là một ngày rất mệt với công việc chất cao như một ngọn đồi.
Tại sao nhiều người quanh tôi lại không muốn sống đến vậy. Ai cũng lần lượt bỏ tôi mà đi. Ai cũng âm thầm lên kế hoạch chết đi khi tôi chưa kịp chết. Chết rất đau. Nhìn người khác chết cũng thế.
6/1/17
5 for today
1. Trưa nay, đang tắm thì phát hiện ra có một vết xước đỏ ngay rốn! ( இ‸இ ) Tên nhóc G.lia bảo chị bị ma dưới gầm giường bò lên cắn rốn đấy. Ma ư? Thế ma có đẹp trai không? Sao ma không cắn vào môi cho lãng mạn?! (。•ˇ‸ˇ•。)
Ơ... hay là độ này mình ăn no đến nứt cả rốn rồi... ( ° △ °|||)
2. Cô nàng thắc mắc chuyện ít thấy anh Sói đi làm. Ờ, cậu ta rất ít đi làm, vì nay cậu ta đã đạt đến cảnh giới mỗi lần xắn tay áo làm việc, tiền thuế thu nhập cậu ta nộp sau đó cũng đủ cho nhà người ta sống thỏa thuê cả năm trời rồi. Như vậy thì ai còn muốn làm việc cơ chứ.੧(≖ε ≖ )
3. Lại là một chuyện nhỏ liên quan đến công việc (tôi vốn không thích nói chuyện công việc). Bữa nọ tự dưng có người trả tiền cho tôi. Tôi cả kinh hỏi tiền gì. Gã còn ngạc nhiên hơn tôi, bảo là tiền em thiết kế đấy. Lúc ấy tôi mới giật mình nhớ ra gã chưa thanh toán tiền cho mình. Sau đó, tôi, một kẻ hành nghề tự do, đã bị chính khách hàng của mình góp ý cho một trận đầy tâm huyết về chuyện phải biết đòi tiền và giữ tiền do bản thân làm ra. Ô, nếu anh hiểu biết thế sao không trả tiền sớm cho iem... (′ʘ⌄ʘ‵)
4. Thật ngứa mắt với gã sinh viên trong truyện Chim sơn ca và bông hồng đỏ của Oscar Wilde. Muốn có hoa hồng thì không tự đi mà kiếm, lại còn nằm khóc nỉ non, hành con chim sơn ca phải tìm cho, vì thế mà con chim bỏ mạng. Tôi mà là chim sơn ca, tôi sẽ đi xin hoa hồng một nắm gai để về cắm vào mông gã sinh viên chết tiệt này cho đáng đời. Tất nhiên, chính vì lối suy nghĩ thô thiển ấy nên tôi chả bao giờ viết được câu chuyện nào buồn da diết theo kiểu Oscar Wilde hết. Âu cũng là lẽ công bằng ở đời thôi... chậc chậc... (⊙‿⊙✿)
5. Tổ hợp phiền phức chính là một đứa bé con cứ nhong nhóng bám lấy mình đòi học vẽ, và một tên đầu gấu đọc cuốn Mùa thu của cây dương xong cứ sùi sụt đòi bà cụ chủ trang viên không được chết. ( ≖ _ ≖ ) Thôi vậy. Chị đây không thèm chấp. Dẫu sao thì phiền phức đôi khi cũng chính là đáng yêu. Mà thế giới này vốn quá ít những điều đáng yêu rồi. (‾- ‾ )
4/1/17
5 for today
1. Oa, sáng nay trời nắng đẹp vô cùng. Lại còn lạnh nữa. Gió hây hẩy đưa hương hoa cà phê ở đâu đó vào vườn, thơm và mát lạnh. Thời điểm này vào blog hý hoáy vài chữ là thích hợp không gì bằng. Cũng lâu lâu rồi tôi không ghi chép chuyện nhảm trong ngày ấy nhỉ. Chả biết có ai nhớ tôi không? Còn tôi thì không nhớ ai cả đâu. :))
2. Hễ không muốn làm việc là tôi lại kiếm cớ báo giá thật cao để người ta cầm project bỏ đi. Mẹ tôi bảo: "Mày cứ báo giá tào lao như vậy có ngày nó đạp cho sấp mặt đấy con ạ". Hầy... tôi biết chứ, nhưng mà kệ thôi, biết sao giờ... T^T
3. Hồi này mẹ con tôi ăn chay hầu hết những ngày trong tuần. Bữa nào thấy ngán thì ăn vài loại thịt trắng, bỏ hoàn toàn những loại thịt đỏ. Em Tuli hoảng hốt nói: "Chị rồi khéo sống đến lúc thành bạch cốt tinh luôn đấy!". Ô, không biết người ta ăn chay thế nào, chứ tôi càng ăn càng thấy ngon miệng, còn ăn được nhiều hơn bình thường một chút đấy. Thảo nào mấy vị thầy chùa cứ béo múp ra. (Mà có thật là mọi thầy tu đều ăn chay nghiêm túc không nhỉ? Nghi lắm...)
4. Từ giờ đến 26 Tết, tôi chẳng muốn làm gì khác ngoài nằm ườn ra xem Sherlock. Hay là tôi làm như vậy thật nhỉ...
5. Urban Soul thật sự là loại nhạc thích hợp để nghe những lúc chán đời. =.=
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)