2/2/17

5 for today


1. Buổi sáng bắt đầu bằng cơn ê ẩm phía bên phải hộp sọ. Trời từ u ám chuyển sang mưa trong chớp mắt. Tôi nghe Let her go của Passenger, nghe Tell me if you wanna go home từ phim Begin Again, nghe sang loạt soundtracks của phim Once, thậm chí nghe cả How long will I love you. Rồi tôi lại bắt đầu nghe Let her go của Passenger, nghe Tell me if you wanna go home từ phim Begin Again, nghe... nghe gì tôi cũng chả buồn gõ nữa...

2. Thấy tôi lúi húi gói hộp bánh bé xíu, mẹ chép miệng: "Thằng bé đó mất não, nó quên phéng mày từ lâu rồi con ạ, mẹ thấy mày cứ ăn luôn chỗ bánh đấy cho xong". Tôi nuốt khan, vò chiếc túi giấy nom rất cổ điển và tao nhã ném vào sọt rác, rồi cầm một cái muỗng xắn đôi chiếc bánh xinh xẻo thành hai nửa một cách tàn nhẫn. Thì ăn.

3. Bạn trẻ Tê Tê chỉ cho phim The Young and Prodigious T.S.Spivet. Mới xem được một nửa, nhưng mà không khí trong phim thực trong trẻo và dễ chịu, tựa như lúc tôi đọc cuốn sách Thế giới tươi đẹp của Marcelo vậy.

4. Cậu chàng người Anh tỏ ra khá ngạc nhiên và cảm động khi giữa một đống porn gif, tôi lại đi khen ngợi sự hài hước trong những reply cho người hâm mộ của cậu ta. Nhưng hài thật mà. Cậu ta hay trả lời người hâm mộ bằng những ảnh động với biểu cảm vô cùng khôi hài, khiến tôi cười ngoác cả miệng. 

5. Tôi chẳng biết mình đang mặc thứ của nợ gì trên người nữa. Và thế giới của tôi thì thật buồn như bầu trời xám xịt mọng nước ngoài cửa sổ.



1/2/17

5 for today



1. Sớm nay hai chị em đi leo núi. Sau khi vượt qua mấy con dốc đứng và trông thấy gốc cây nơi sếp Tùng's lạc trôi, mấy câu chuyện tiếu lâm giữa tôi và thằng em đã khiến đầu óc tôi nhẹ nhõm đi nửa phần. Thật tốt biết bao khi có đủ sức khỏe để tập tành hòng tống khứ mấy chuyện phiền não ra khỏi đầu. Thật tốt đó...

2. Đồ của D&G Alta Sartoria và áo khoác của BOSS độ này đẹp quá sức luôn  (⊙‿⊙✿) 

3. Em Bắp thông báo một tin đau lòng là project sau Tết của nàng khả năng sẽ kéo dài qua cả tháng 3 và tháng 4, vậy là nàng không thể đi Campuchia với tôi. Còn Bệnh thì sao hở em, đừng nói là mày cũng sẽ bỏ anh bơ vơ một mình với chuyến đi này nhé... (இ﹏இ`。) Huhu, tôi biết rủ ai nữa bây giờ khi thiên hạ cứ thi nhau bận rộn đến thế? (๑ १ д१)

4. Trời mưa đến tối tăm mặt mũi. Thời tiết đã biến dạng đến mức mùa khô cao nguyên mất tăm luôn. Tôi đang bắt đầu lo ngay ngáy khi nghĩ đến phim Interstellar đây. ⋋| ◉ ͟ʖ ◉ |⋌

5. Không gì kinh khủng bằng việc phải viết email xin lỗi khách hàng vì không sắp xếp được thời gian hợp tác, mà lại còn phải viết mail bằng tiếng Anh ( ´༎ຶ ㅂ༎ຶ` ) Đã thế khi mở miệng ra năn nỉ ỉ ôi Sói viết giúp một email sướt mướt, cậu ta còn la cho một trận vì cái tội lười nhác và chốt hạ một câu "quân tử dám làm dám chịu". Ok, fine! Tôi đi mổ bụng tạ lỗi trước ba quân đây! ⊙﹏⊙



31/1/17

5 for today



1. Sau bữa sáng (có đủ người trong gia đình), mẹ khều tôi lại bảo hôm nay nhà mình vui nhỉ. Nhà mình. Tôi thật lòng không thích hai chữ "nhà mình", nhưng tôi cũng chỉ hơi chau mày nói qua quýt rằng con không thích nói chuyện trong lúc ăn uống, hơi ồn ào. Khi mở cửa phòng, tôi nghe tiếng mẹ buồn buồn sau lưng: "Nhưng cả mấy năm rồi mẹ mới thấy mặt mày có tí cảm xúc trong bữa cơm, trước giờ cứ luôn đờ ra đấy thôi..."

2. Có lẽ mai nên đi lên Linh Quy Pháp Ấn một chuyến để thay đổi không khí. Nghe đâu trụ trì ở đấy khá nổi tiếng trong khoản sưu tầm đá quý. Hồi này các trụ trì hình như đều rất khá giả. Dạo mùa hè về Ninh Bình, trụ trì chùa Hang là bạn thân với nhà chị họ tôi, sở hữu một lô xe ô tô xếp hàng sáng loáng, thi thoảng lại mời cả nhà bà chị đi chơi đây đó giải sầu. Đời làm trụ trì mà được như thế kể cũng khá an nhàn. Nhỉ.

3. Đi cafe với vài cô bạn cũ. Một nàng trong đó bế con đi theo cùng. Tôi nhớ mới năm ngoái nàng còn trắng trẻo múp míp, cao nhỉnh hơn tôi chỏm đầu. Hôm qua nàng đã trở thành mẹ bỉm sữa gầy rộc đến thương, gương mặt mệt mỏi vì thiếu ngủ, người như bị lùn đi mất mấy phân. Nàng hồn nhiên đùa chúng tôi: "Mấy đứa cứ nhìn tao mà cẩn thận nhé, tao chán chồng con đến tận cổ rồi đây". Cả hội thảy đều gật gù, đứa nào cũng thề sống thề chết, thà độc thân cả đời còn hơn phải biến thành gà xù kiểu đấy. 
Rồi một nàng bỗng nhiên hỏi tôi: bao lâu rồi không yêu đương. Tôi ngẩn ra đếm, ồ, 5 năm, 5 năm rồi tôi chẳng nghiêm túc nghĩ đến ai cả, rốt cuộc mặt chỉ đỏ, tim chỉ đập nhanh khi leo bậc thang lên đỉnh Côn Sơn. Tôi sắp quên cả mặt người yêu cuối cùng rồi, sắp quên thật rồi... Thời gian trôi qua thật nhanh, chỉ mỗi lòng người là hằn đầy sỏi đá... chậc...

4. Mấy bản piano của Haneda Ryoko thật biết cách làm người ta đau lòng.

5. Có một người vừa treo cổ tự tử vào sáng nay. 
Lần nọ, ông chú côn đồ ấy trông thấy tôi đang đứng mua đồ liền lao xe vù vù nhắm thẳng vào tôi, có lẽ để chọc ghẹo, hoặc giả muốn dọa dẫm một chút, nhưng rất tiếc, một đứa đã từng bị tông xe đến méo cả sọ không thể dễ dàng sợ mấy trò trẻ con nhảm nhí được. Kết quả, ông chú côn đồ phải thắng gấp, suýt nữa đập mặt vào đầu xe của chính mình, còn tôi thì đứng him mắt nhìn như muốn hỏi: "Đang yên lành chú lại đi làm trò dở hơi gì vậy?". Từ đó, mỗi lần tình cờ thấy tôi đi ngang, ông chú này đều cười cười (chả biết cười cái quái gì). 
Số người mỉm cười khi nhìn thấy tôi vốn đã ít ỏi đến mức thảm thương, nay thì một kẻ trong số đó đã chết ngoéo, treo lủng lẳng trước cửa nhà của chính mình. Có một sự vô cảm đến mức thê lương đang len vào đầu tôi. Tôi cho là vậy.



26/1/17

Tình ca








cứ yêu như là em chờ ta từ kiếp nào

và ta vì em tương tư lần đầu...









25/1/17

...






tôi có khả năng im lặng

như một cột đèn câm

đầu phố thơ ngây







24/1/17

5 for today



1. Hàng xóm bên trái chửi và đánh nhau với hàng xóm đối diện. Thời điểm: sáng sớm. Công cụ tác nghiệp: gạch, đá, gậy gộc. Đối tượng tham gia đều ở độ tuổi không dưới 50. 
Mẹ kiếp, các người nhất định không cho tôi ngủ thêm được 5 phút đúng không? (⊙‿⊙✿) Cả chị mẹ nhà này nữa, công lao tu dưỡng đạo đức bao năm, có biến một phát liền bay sạch, mắt tôi còn chưa kịp mở hẳn đã thấy chị ta chạy ngay ra ngoài đứng hóng chuyện. Không thể chấp nhận nổi điệu bộ ấy, tôi phải ra tận ngoài lôi vào, vừa đi vừa bảo: "Chuyện nhà người ta chứ không phải chuyện nhà mình. Không liên quan gì hết mà hóng chuyện. Mẹ đi vào nhà ngay giúp con". Và tất cả hành động trên đã bị gã thanh niên hàng xóm thu hết vào mắt. Chỉ thấy gã ta đứng nhìn hai mẹ con và cười cười. Giờ thì người nông dân đây phải sống sao, hửm, lẽ nào muốn tôi lao đến cắt cổ gã kia cho nó hết cười? ( ≖ _ ≖ )

2. Hàng xóm bên phải (lại là hàng xóm) tổ chức gói bánh chưng trao tặng đồng bào dân tộc thiểu số nhằm gia tăng danh tiếng cho công ty của anh giám đốc. Và tôi chỉ muốn hỏi các người là tại sao nhất thiết phải gói bánh chưng trên nền nhạc EDM? Tại sao? (」゜ロ゜)」Hơn nữa, tôi buộc phải đánh giá là gu EDM của các người quá tệ đi. Các người có cập nhật top EDM năm nay chưa??? Có muốn thác loạn thì cũng nên thác loạn cho đúng đường đúng lối chứ!!! щ(゚Д゚щ)

3. Hôm nay lại còn phải ngồi mất một lúc chịu đựng một thanh niên mang pháp danh Thích Thể Hiện. Câu nào phun ra cũng xoay quanh chủ đề tiền bạc và địa vị xã hội. Nói với tôi mấy cái đấy làm gì hử? Trông nông dân tôi giống người thích nghe à? (′ʘ⌄ʘ‵) Sau đấy thì tôi cố lái sang chủ đề nhạc nhị (loại chủ đề khá vô thưởng vô phạt) nhân lúc nơi đây đang bắt đầu phát nhạc. Một lần nữa thanh niên lại hỏi tôi rằng em biết nhạc này không, và khi tôi còn chưa kịp hít thở lấy hơi để trả lời, thanh niên đã lập tức đáp luôn, cái này em không biết cũng không lạ, đây là nhạc của Mozart, hơi kén người nghe. Tôi đã rất cố gắng để có thể chỉnh lại kiến thức cơ bản cho anh ta, không anh ạ, đây là nhạc của Haydn, nhưng vị thanh niên phũ phàng này không hề cho tôi cơ hội nào hết. Chịu thôi. Tôi cố hết sức rồi.

4. Mai nhà gói bánh chưng. Mai đi mua hoa. Còn chị mẹ thì đã mua nhầm bánh trứng nướng Ido thay vì bánh trứng Tipo, khiến tim cô gái như vỡ vụn... Ôi, mẹ đã hứa thật nhiều và mẹ đã quên mọi điều... Không có bánh ăn nghĩa là mẹ buộc con gái mẹ phải uống rượu đúng không, ngày nào con cũng sẽ uống đến say khướt rồi leo lên giường đi ngủ để quên nỗi buồn bị bội ước này đây... lalala... 

5. Bây giờ đã 9h58, mình vẫn ngồi đây và chờ đợi điều chi... (*´▽`*)




23/1/17

...




Đêm qua tôi mơ thấy một đám người mặc đồ phẫu thuật quây quanh những bể nước lớn như bể nước ở mấy xưởng nhuộm. Trong bể nước toàn xác người, toàn là phụ nữ, những cái xác đầy vết thâm tím, nát bấy, méo mó và dị dạng. Những người mặc đồ phẫu thuật đang dùng dao mổ và cắt mấy xác chết, săm soi chúng rất kỹ như đang muốn nghiên cứu. Chỉ một loáng, tất cả bể nước chứa xác người đều trở nên đỏ ngầu, bầy hầy, mùi tanh xông lên nồng nặc. Tôi cảm thấy khó thở, muốn bỏ chạy nhưng chân như bị chôn dưới nền gạch (gạch lát nền in những bông hoa đỏ li ti). Thình lình một người mặc đồ phẫu thuật quay lại nhìn tôi chằm chằm. Dần dần, tất cả những người đó đều dừng công việc mổ xẻ lại và quay lại nhìn tôi, sau đó cả đám người bắt đầu lao về phía tôi với tốc độ nhanh chưa từng thấy. Tay họ ướt sũng máu.
Lúc tỉnh dậy tôi thấy mình nằm úp sấp, cánh tay trái bị đè nặng vừa tê vừa nhức. Một tia nắng sớm len lỏi qua tấm rèm màu xanh da trời nhạt nom dìu dịu.  
Trời hôm nay trong và đẹp lắm...




21/1/17

5 for today


1. Em tôi cười bảo hai thằng bạn nó mới đi đạp vịt ở hồ về. Tôi có biết hai đứa nhỏ đó, và cảm thấy hơi khó khăn khi phải tưởng tượng ra hai thằng con trai cơ bắp + xăm trổ cùng nhau ra hồ du thuyền đạp vịt, bèn tò mò hỏi: "Thế quái nào mà hai đứa nó lại làm trò đấy hửm?" 
Thằng em tôi đáp: "Hai đứa nó hút cần quá đà, đâm ra hơi ngáo nên rủ nhau đi đạp vịt, xong đạp một hồi mà cái thuyền chỉ xoay vòng tại chỗ chứ không nhúc nhích, hai đứa ngồi thờ ra rồi ngủ quên luôn trên đó, bảo vệ phải ra lôi vào. Hehe." 
Tôi ngơ ngác: "Ơ, thế không phải hút cần sẽ an thần dễ ngủ à?" 
Thằng em tôi him mắt nghi ngờ: "Ai dạy bạn trẻ thế hả?" 
Tôi hoang mang: "Không, không ai dạy, chị đây tự nghĩ ra thôi, her her..."  (⊙ ᴥ ⊙‶ )

2. Bữa có bạn kia hỏi mua một bản tranh của tôi (không watermark) để làm thiệp tặng bạn gái. Hỏi đúng lúc tôi đang thư thái duỗi dài trên ghế ngắm trời xanh, thế là tôi bảo bạn ý gửi kích thước thiệp đi, tôi sẽ cho bạn ấy bản tranh không watermark đủ để in ấn luôn, tặng chứ không bán. Có vẻ bạn ấy rất vui vì điều này. Mẹ tôi biết chuyện liền chép miệng, mày rồi đến ăn gió uống sương mà sống thôi con ạ. Tôi hì hì cười, bạn kia muốn làm món quà nhỏ tặng bạn gái, tôi không nỡ lòng lấy tiền của cậu ta đã là một phần, phần nữa là cậu ta cư xử đàng hoàng trước việc sử dụng tranh vẽ của tôi, tôi cảm thấy như vậy rất tốt. Tiền bạc hả, thôi... để mai mốt nghĩ sau vậy... :))

3. Ông già đạo mạo ấy đứng nói chuyện với tôi và một chị nữa. Vì mặt tôi luôn lạnh như tiền trong mọi hoàn cảnh nên ông già chỉ thi thoảng quay sang vuốt cánh tay tôi, còn chủ yếu cứ ghé sát lại chị kia, rồi vuốt mặt với cả bẹo má con người ta. Chị kia rõ là khó chịu và có vẻ hơi sợ nhưng lại không dám làm gì, chỉ thấy đã xấu hổ đến nỗi hai mắt ngân ngấn nước. Trông thật bực cả mình. Khi ông già lại quay sang vờ vĩnh cầm tay tôi, tôi liền gạt phăng cánh tay ông ta qua một bên rồi cao giọng: "Ông nói chuyện là được rồi, cứ phải quay sang đây nắn vuốt tay cháu làm gì thế ạ!". Thế là cả một đám người lập tức quay lại nhìn chằm chằm. Ông già cười gượng một tí liền giả vờ gọi điện thoại rồi lủi đi. Hay một cái là tướng đi trông vẫn rất sang trọng và đạo mạo. Bà chị kia quay sang tôi vẻ cảm kích, nhưng cũng bị tôi lườm cho một cái vì tội nhu nhược yếu đuối. 
Hừm, phụ nữ đi ra ngoài một mình thật đáng tội nghiệp, luôn bị một tên khốn nào đó bắt nạt. Nếu hôm nay tôi còn là một đứa hung hăng nóng nảy thì ông già chết tiệt kia ăn một bạt tai rồi. Lúc nào cũng có những kẻ như vậy đấy, vỏ ngoài bóng bẩy và cao quý chỉ để bọc lấy một khối thịt thối rữa nát toét bên trong thôi.

4. Hồi này đã rỗi việc nhưng không cần đi ngủ sớm nữa, vì thằng em tôi ở SG về, có việc gì nặng nhọc một chút nó đều làm đỡ cho tôi, buổi sáng có thể nằm ườn thêm một tí vì đã có nó chuẩn bị đồ ăn sáng cho. Ăn cơm xong nó cũng xua tôi và mẹ lên nhà nghỉ để nó rửa chén. Rồi nó còn chở tôi vi vu dạo phố ngắm trời ngắm đất nữa. Có một đứa em đã trưởng thành kể ra cũng là một niềm vui. Nhỉ.

5. Lại sắp thêm một tuổi nữa rồi. Năm nay các bạn trẻ hay ghé qua blog tôi phải chịu khó đọc nhiều sách hơn năm trước nhé (*´▽`*)  Tập thơ Góc sân và khoảng trời của chú Trần Đăng Khoa mới được vẽ minh họa thành sách tranh đây này, rất đẹp nhé, cả nhà để ý mà mua, đọc xong để dành cho con trẻ trong nhà đọc. Tâm hồn tôi lớn lên với tập thơ này và cả Dế Mèn phiêu lưu ký đấy. Đừng để bọn trẻ bây giờ đầu óc nghèo nàn chỉ biết ôm lấy máy tính nha, tội nghiệp các em. ( ˘͈ ᵕ ˘͈♡)˚๐*˟ ♡





18/1/17

5 for today


1. Trời mới tang tảng đã nghe thấy mẹ và cô vợ của anh giám đốc hàng xóm cãi nhau ỏm tỏi, nguyên do là hai người này đang đùn đẩy nhau chuyện nấu bữa sáng. 
Thiệt tình, chẳng phải đều là người một nhà cả sao, khi người này chưa kịp làm việc gì thì người kia xắn tay áo vào giúp luôn, đó mới chính là gia đình chứ nhỉ. Lúc ăn thì ai cũng ngồi xuống như đúng rồi, cơ mà lúc làm lại cố đẩy trách nhiệm lên vai một cá nhân nào đấy, rõ lạ. Chả hiểu sao một bà bác ngoài sáu mươi và một chị nữ mình hạc xương mai lại nhiều năng lượng đến mức cãi nhau vì những chuyện lông gà vỏ tỏi như vậy. Tôi nhắm chừng thời gian đứng cãi nhau đó mà đi nấu cơm thì cả nhà đã có một bữa sáng vui vẻ đề huề từ nãy rồi. Chậc... phụ nữ và tiểu nhân quả có đôi khi khó dạy, mà đây còn là những cá thể tích hợp giữa hai loại này. 
Còn ông anh giám đốc kia, trước cuộc chiến tranh kinh điển giữa mẹ và vợ, anh này rất kiên quyết giữ chiến lược vô cùng sai lầm của mọi anh chồng: không nghe, không thấy, không làm. 
Kết quả là các vị đã phá nát buổi sáng tĩnh mịch của nông dân tôi rồi đấy. Khá lắm.

2. Hậu quả của trình độ cầm đũa kém cỏi chính là ngồi bàn tiệc nào cũng chỉ dám gắp những món có khả năng dính chặt vào đũa, hòng tránh được nguy cơ hất văng thức ăn vào mặt người đối diện. Và mặc dù vị đại hiệp ngồi cạnh có gương mặt bừng bừng nghĩa khí y như Hắc Toàn Phong Lý Quỳ, chính là dạng mà mình chỉ cần mở miệng nhờ vả ắt sẽ ra tay tương trợ, nhưng cứ nghĩ đến việc khều tay đại hiệp mà nói: "Anh ơi, anh gắp giúp em trái trứng cút kia với, em không gắp được a~", cô gái thật chỉ muốn gấp mặt bỏ túi. Chậc, thôi, dẫu sao cũng quen ăn rau rồi...

3. Vẫn là chuyện tiệc tùng (cuối năm mà, đâu đâu cũng chỉ thấy ăn nhậu). Tôi đơn thương độc mã nhập tiệc và nhanh chóng chọn ngay cho mình một bàn xa trung tâm, toàn những chị nữ thanh mảnh. Theo tôi tính, phụ nữ đi ăn tiệc thường khá lành mạnh và nhanh gọn. Nhưng trời hôm nay lại tính khác tôi. Bàn tôi chọn, thật không may, toàn những bà chị thích làm trang hảo hán. 
Trông thấy suất đồ uống gồm một ly cam vắt và một cốc nước khoáng của tôi, bà chị ngồi cạnh liền gạt phăng ly nước sang một bên, cười hề hề: "Nào em gái, uống ít bia đi chứ!". Tôi cười từ chối. Bà chị lắc đầu nguầy nguậy: "Trời, không biết uống thì uống ít thôi cũng được, con gái phải có tí bia vào mới đẹp da. Không sao đâu em! Nào!".  
Hừm, tất nhiên là tôi không sao rồi. Rõ ràng, nếu thật sự phải uống, người có sao sẽ chính là chị đó chị à. Tuy nhiên, nhìn nữ nhân trước mặt má đỏ hây hây, đang cười khá ngây ngốc nhìn tôi, hoa hoa công tử đây cũng không nỡ lòng từ chối, cuối cùng đành thở dài uống một ly cho yên chuyện.  
Các nữ hảo hán ạ, các chị thật sự vô cùng rắc rối đó nha.

4. Sói thình lình nhắn qua insta: "Bé con, tới lúc cậu đi xăm được rồi ấy nhỉ. Lỡ hẹn cả năm nay còn gì". Ừ nhờ. Hồi năm ngoái đáng lẽ tôi đã đi xăm rồi, thế nhưng lại bị ốm một trận khá nặng và không đi nữa. Nay quay qua quay lại đã thêm một năm, tôi nghĩ trì hoãn lâu như vậy thật không thú vị gì hết. Mau mau đi xăm thôi, kẻo già da nhăn nheo, xăm lại mất đẹp :))

5. Không biết nhà nào quanh đây đang mở bài Proud of you của Fiona Fung. Bỗng nhiên tôi nhớ ra một chuyện ngộ lắm mà quên không viết vào blog. Hồi trong năm, có bận chuyến bay đáp xuống của tôi bị kẹt ở sân bay vì trời mưa. Hành khách trong khoang dồn hết ra đường đi ở giữa nhưng vẫn chưa được xuống. Mình tôi lững thững nơi ghế ngồi của mình nghe máy bay phát bài Proud of you. Vì hơi buồn chán nên tôi lẩm nhẩm hát theo, chả biết sao mà hát một hồi đâm ra mê mải, tôi nghiêng đầu qua lại rồi khẽ nhún nhảy theo nhạc. Thế mà có thanh niên kia ở hàng đầu máy bay phát hiện ra con ngớ ngẩn tôi đây từ lúc nào, vừa đứng nhìn tôi vừa cười tủm tỉm. Ôi chao, vô-cùng-mất-mặt luôn... Giờ nghĩ lại tôi vẫn cảm thấy đáng nhẽ máy bay nên thả tôi ra giữa biển mới đúng =.= Cứ bảo sao người nông dân không thích đi ra ngoài, vác cái bộ não của người cõi trên này đi đâu đúng là chỉ có chuốc họa vào thân thôi... hầy...



17/1/17

...



Tôi thường mơ đi mơ lại hai giấc mơ suốt nhiều năm liền.

Một lần, tôi mơ thấy mình ngồi dưới đáy hồ tĩnh lặng, ngước mắt nhìn trăng sáng vằng vặc trên đầu, tai nghe tiếng mưa đêm rơi lâm thâm, quanh tôi có một con cá nhỏ với đôi mắt buồn rầu lặng lẽ bơi qua bơi lại. Tôi nghe rất rõ tiếng thở dài khe khẽ của con cá tan vào màn đêm mưa lâm thâm ấy. 
Mấy tháng trước, khi đang lướt tumblr ngắm hình này nọ, tôi đã tình cờ thấy một tumblr nền đen thẫm của một cô nàng, mà trong phần viết về bản thân, nàng đã tự mô tả nàng là một chú cá nhỏ bơi dưới đáy hồ, buồn rầu nhìn mặt trăng trong màn đêm mưa lâm thâm. Tôi phát hiện ra tôi đã gặp con cá nhỏ buồn bã trong giấc mơ của mình.

Một lần nữa, tôi mơ thấy tôi một mình đi bộ lên núi vào lúc mặt trời chưa mọc. Lên đến tận mép đá nơi đỉnh núi, tôi nhìn qua khe vực sâu sang vách đá phía bên kia thì bắt gặp một cây tùng xanh rì mọc nghiêng trên thành đá dựng đứng. Cây tùng đó cao vút xuyên qua mây và sương mù, trông rất trầm mặc và cô tĩnh. Tôi đang định tán thưởng cái cây ấy thì mặt trời mọc dần lên, những tia nắng đầu tiên chiếu thẳng vào cây tùng xanh trông rất hùng vĩ.  
Tôi không biết những giấc mơ đó có ý nghĩa gì. Mà có khi chúng chỉ đơn thuần tái hiện lại những suy nghĩ hỗn độn trong nhiều năm của tôi. Nhưng từ khi tôi bắt gặp con cá nhỏ kia, tôi đâm ra tò mò về cây tùng tôi thấy trên đỉnh núi, dẫu cho tôi chưa bao giờ quen biết ai tên Tùng trong suốt hai mươi mấy năm trên đời.  

Hôm nay, tôi nghĩ, tôi cũng đã gặp cây tùng trong giấc mơ đó của tôi. Một sự trùng hợp đầy hiếu kỳ khiến tôi không thể không ghi chép lại, bạn trẻ ạ.