11/5/17

10/5/17





Trái đất này

là của chúng mình

quả bóng xanh

bay giữa trời xanhhh

(ノ´ヮ´)ノ*:・゚✧





9/5/17

5 for today





1. Xem chừng phim Người phán xử hồi này đã trở thành bộ phim quốc dân, đến nỗi, một hôm nhàn rỗi vô sự nọ, tôi với chị mẹ đã diễn lại cảnh ông già Phan Quân mắng con trai. Chị mẹ nhìn tôi đầy biểu cảm: "Những người không cùng dòng máu thì không là cái gì cả. Mày có mẹ mày, em trai mày, Bò Sữa và Bum. Thế thôi. Còn tất cả những đứa khác sẵn sàng đâm sau lưng mày!". Cười không thở được. Giờ thì đừng thắc mắc tại sao đầu óc tôi bệnh hoạn và điên loạn nữa.

2. Mẹ tôi gần đây hay cằn nhằn tôi không chịu thanh lý nốt mấy bình rượu nho để trong góc nhà. Tôi bảo tôi không hứng thú với rượu nữa. Nàng ta cố nài nỉ:
- Không rượu thì bia cũng được chứ. Uống bia một cách điều độ sẽ làm đẹp da đấy con ạ.
- Mẹ trông con giống người hễ uống là sẽ biết điều độ à? T^T
- Ờ nhỉ...

3. Vẫn là chuyện về mẫu thân đại nhân. Sáng nay, mẹ tôi vác từ chợ về nguyên một cái chân giò. Tôi cả kinh thắc mắc thì bà bảo: "Ơ mày không biết lễ Phật Đản à? Hôm nay mình ăn chay nhé!". Hay lắm, khi mà nhà bạn đã ăn rau quanh năm thì những hôm lễ lạt như này sẽ được ăn thịt, và mẹ bạn gọi đó là ăn chay đổi gió.

4. Đáng lẽ phải vẽ tranh, nhưng đau đầu quá, không nghĩ được gì. Hôm kia phát hiện có phim Long châu truyền kỳ nên xem thử. Bạn vua Khang Hy trong phim dễ thương quá chừng luôn. Hẳn nhiên không cần xem hết cũng biết kết phim sẽ buồn thê thảm, nhưng kệ đi, đoạn nào buồn thì mình tắt không xem nữa.

5. Bạn thân là gì?
Là không cần bạn phải nhắc nhở, không cần cố gắng giữ liên lạc, dù không gặp nhau một thời gian dài, chỉ cần ngồi xuống là có thể cùng ăn với nhau, ngay cả một câu chào cũng không cần, vén tay áo lên vừa ăn vừa nói: "Tao kể mày nghe... ", như thể bao nhiêu năm không gặp cũng chỉ như mới hôm qua mà thôi... 




7/5/17



From Collections of Alena Akhmadullina
























6/5/17

Đi ngang facebook





- Cảm giác thế nào khi bạn buông tay người mà mình yêu? 
- Từ nay về sau, thế giới chỉ còn hai loại người: Giống cô ấy, và không giống cô ấy.






...




When someone asks me about the book of my life...









5/5/17

5 for today



1. Nói theo một nghĩa hoàn toàn đen, đời tôi bị vây quanh bởi toàn những bác sĩ. Mẹ tôi thường bảo, người nào thì bạn nấy, loại bệnh hoạn như tôi mà chơi với các bác sĩ là hợp đạo lý nhất rồi. Hay lắm, để chứng tỏ khả năng nhìn xa trông rộng, tôi sẽ cân nhắc kết giao thêm với vài vị bằng hữu bên dịch vụ tang lễ và bất động sản, biết đâu bất ngờ...

2. Thấy Nem đang là kiến trúc sư còn học ngành sinh học phân tử, tôi thắc mắc sao tự dưng lại hứng thú với cái ngành lạc quẻ vậy. Nem cười he he: "Vì anh thích cảm giác mình thông minh". À vâng... em đây muốn cộng ba chữ số còn phải tìm máy tính...

3. Hóa ra bọn dê ăn lá ngón cũng không chết. 

4. Lúc em Bệnh gửi cho tôi hai tấm hình nó selfie gương mặt sưng phồng vì dị ứng mỹ phẩm, suýt nữa tôi đã bật cười vì nghĩ trông mặt con bé y như mới bị chồng bạo hành ngay sau ngày cưới. Cũng may tình nghĩa bạn bè cao cả đã kìm sự hân hoan của tôi lại, giúp tôi phun ra những câu hỏi han chân tình đúng kiểu chị em với nhau. Khổ thân Bệnh em, hy vọng con bé dũng cảm vượt qua cảm giác khốn nạn khó tả khi bị chứng dị ứng kinh dị đó hành hạ. Tao sẽ cầu nguyện hàng đêm cho mày bé bi ạ...

5. "Chúng ta trưởng thành nhờ những tổn thương chứ không phải vì năm tháng."
Ai ngờ được tổn thương lại nhiều đến thế...




4/5/17

1/5/17

Nhìn đường qua kẽ ngón tay



21:01 
Trời đang mưa tầm tã. mình buồn hiu, bèn lục phim Sông Tô Châu ra xem lại. Xem xong càng buồn, còn vô cớ nhớ ra một chuyện từ hồi nào mà quên chưa ghi chép vào đây. 
Mình nhớ, bọn mình từng ngồi xe máy lao thật nhanh trên phố đông nghẹt người. Lúc dừng đèn đỏ, mình đưa hai tay ra trước bịt mắt rồi hỏi có nhìn thấy gì không. Mình bảo nếu không thấy thì tốt, vậy bây giờ bịt mắt lái xe, xem thử có đâm vào ai không nhé. Thế rồi đèn xanh. Xe bắt đầu chạy chầm chậm về phía trước. Mình đòi chạy nhanh nữa lên. Xe hơi loạng choạng nhưng cũng bắt đầu chạy nhanh thật. Mình ồ lên kinh ngạc vì bọn mình thật may, bịt mắt vậy mà vẫn đi được, không đâm trúng ai cả. Được một lúc thì mình buông tay ra, ỉu xìu ngó gương chiếu hậu và than chán vì chẳng thấy có nguy hiểm hay kích thích gì hết. Thế là mình nghe tiếng cười ha ha rõ sảng khoái. Hóa ra mình đưa tay bịt mắt nhưng lại chểnh mảng, người lái vẫn nhìn thấy đường qua những kẽ ngón tay, còn đứa ngồi sau là mình vẫn nghênh ngang mà không hay biết. Mình nhíu mày hỏi sao dám nói dối mình. Đáp rằng thích thì nói thôi. Mình ngẩn ra một lúc rồi bật cười. Lần đầu tiên mình cười vui vẻ khi nghe người khác nói dối, cũng là lần cuối cùng luôn. 
Đó là một trong những mối quan hệ không ràng buộc của mình. Bọn mình gặp dịp thì vui, thỏa thuận quen nhau vài tuần rồi thôi. Vì không bao giờ có nhiều thời gian cho một thứ quan hệ như vậy nên chẳng ai buồn truy xét quá khứ hay tương lai của đối phương, mình và bọn họ chỉ đơn giản là không lãng phí thời gian, tranh thủ làm những điều điên rồ hay thậm chí là tầm thường, miễn không phải đối mặt với những ngày nhàm chán là được. 
Không biết từ lúc nào mình đâm quen với những mối quan hệ như thế, và cảm thấy thật xa lạ với khái niệm "có ai đó vẫn còn nhớ hay nghĩ về mình". Thà ngắn ngủi, nhưng có người chịu dung túng, để mặc mình làm những chuyện điên rồ vốn đã thành bản chất của mình thì vẫn hơn... và sau đó quên mình đi thì vẫn hơn...




Tháng Năm vội vã...







Trong làn nắng ửng khói mơ tan, 
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng. 
Sột soạt gió trêu tà áo biếc, 
Trên giàn thiên lý - Bóng xuân sang. 

Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời 
Bao cô thôn nữ hát trên đồi: 
Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, 
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi. 

Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi, 
Hổn hển như lời của nước mây, 
Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc, 
Nghe ra ý vị và thơ ngây. 

Khách xa gặp lúc mùa xuân chín, 
Cảnh trí bâng khuâng sực nhớ làng: 
"Chị ấy, năm nay còn gánh thóc 
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?"