13/11/17

5 for today



1. Vợ anh giám đốc nhà bên là giáo viên cấp III. Hồi này sắp đến ngày 20/11 nên đám học trò của chị ta chiều nào cũng sang tập tành văn nghệ rất rộn ràng. Lại còn nhảy bài Mình đi đâu thế bố ơi cơ. Tôi hí hửng hỏi chị mẹ xem các em có xinh trai đẹp gái không. Chị mẹ bĩu môi: "Mày đừng hau háu nữa con ạ, mày hơn chúng nó gần chục tuổi đấy!". ლ(¯ロ¯ლ) Ô cái vị mẫu thân đại nhân này, có cần lúc nào cũng chà đạp người ta thế không??? 

2. Nghĩ đến số tranh phải vẽ mà thấy sợ quá. Những lúc thế này tiền cũng chả giúp xoa dịu nỗi hoang mang đâu. Quả nhiên tiền không hề vi diệu như thiên hạ vẫn đồn thổi.

3. Cũng bắt chước chị em xem mv Sống xa anh chẳng dễ dàng (tựa bài hát gì nghe gớm thiệt) và rút ra bài học: Tham thì thâm. Đáng lẽ bà nội yêu tinh chỉ việc biến thành cô hàng xóm đáng yêu của đôi nam nữ kia, rồi dần dần tìm cách cho chị nữ rơi vào bẫy phản bội nam chính, xong nhân lúc nam chính đau lòng, em dang tay chào đón. Vậy là xong, hi hi. Mắc gì đi giết con người ta cho vô duyên vậy nhỉ.

4. Series phim The Handmaid's Tale: Sau khi đã mất công tạo nên một bối cảnh nghiệt ngã khủng khiếp dành cho phụ nữ, bà tác giả hẳn phải có khiếu hài hước lắm nên mới biến gã chỉ huy của đế chế biến thái này thành một anh trai hướng nội thích chơi trò ghép chữ Scrabble lúc nửa đêm thay vì cưỡng bức phụ nữ. Bộ phim còn cho thấy sự tàn phá kinh dị của tuổi già thông qua nữ diễn viên phụ Alexis Bledel, chắc chẳng ai nhớ nổi cô ấy đã từng đẹp cỡ nào khi đóng phim Tuck Everlasting rất nhiều năm về trước.



5. Mất mười lăm phút buổi chiều để cười vì mấy cái hình này :)) Không cần biết nàng tròn hay méo, xấu hay đẹp, miễn nàng nắm được tay goàng tử thì nàng sáng nhất vũ hội đêm nay ròy! =))













11/11/17

5 for today



1. Hu hu, chỉ cần làm xong hai dự án lần này thì người nông dân được nghỉ Giáng Sinh rồi. Lúc đấy chị đây sẽ ngủ và xem phim, ngủ và xem phimmmmm!!!

2. Bị rách nguyên một mảng da ở chân. Ngoài đau ra, đáng lẽ cũng không có gì đáng kể, nhưng bỗng nhiên tôi không biết làm gì với miếng da bị rách, vì vứt đi thì hơi... kinh, thế nên sau khi sát trùng các kiểu, tôi bèn đắp lại miếng da đó vào đúng chỗ cũ (như này thì không kinh? =]] ). Sau mấy ngày, tôi gỡ băng bó ra thì phát hiện miếng da kia đã nhập vào vết thương, kiểu như chúng hòa làm một. Thêm mấy ngày nữa, tôi buồn tay gạy gạy thử, thế là miếng da kia liền có vẻ bong tróc, lộ ra bên dưới là một lớp da mới mìn mịn, hồng hồng. Hóa ra miếng da bị rách đó không hòa tan với da thịt như tôi tưởng, nó chỉ vờ vịt ốp vào đấy thôi, còn lớp da non cứ tiếp tục quá trình lành lặn của nó. 
Miếng da bị rách kia là thứ đã chết, nó chẳng thể nào là một phần của cơ thể tôi nữa, cho dù nó cố gắng bám víu cỡ nào thì nó cũng đã bị thay thế. Nó là đồ bỏ đi. Vậy đấy, thiệt chán khi mà thực tế phũ phàng của cuộc sống diễn ra ngay trên chính cơ thể mình, còn mình chả làm được gì khác ngoài việc vào đây mô tả và than vãn.

3. Chọn bạn mà chơi. Không chọn được thì sẽ bị bọn nó chơi lại.

4. Tôi không nói xấu người khác không phải vì tôi tử tế hay có đạo đức gì đâu. Chẳng qua người tốt thì không có cái gì xấu để mà nói rồi, còn bọn xấu lại chả đáng được nhắc tới. :))

5. Sushi nói: Lúc còn trẻ, người ta cảm thấy vui tươi rực rỡ khi nghe bài này. Lúc bắt đầu bước vào lãnh địa của những kẻ già nua, người ta sẽ chỉ còn hoài niệm những điều đã đi xa, rất xa. 








7/11/17

5 for today



1. Tivi nói suốt ngày về bão ở miền Trung và Tây Nguyên, riêng thành phố bé tí của bọn tôi là không thấy có vẻ gì giống bão, mưa đúng một ngày rồi thôi, mà mưa cũng chẳng to lắm. Chỉ có những người sống lâu ở đây mới biết được sự ôn hòa của thời tiết. Nhìn chung bọn tôi chả biết "khắc nghiệt" là cái gì. Hoàn toàn không.

2. Cái tội đã nhiều việc rồi còn bày đặt phù phiếm xem phim chơi bời các thứ, sáng nay vừa vắt chân lên cổ vừa làm vừa gào khóc. Chị mẹ đi qua dài giọng: "Đáng đờiiii! Cho mày đáng đời..ờii... ờiii!!!"

3. Không có nỗi sợ nào bằng nỗi sợ đọc feedback của khách hàng. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng feedback chê bai dài chục trang là không bao giờ thay đổi.

4. Nghe đồn bộ Chúa tể những chiếc nhẫn đang được cân nhắc làm thành loạt phim truyền hình. Lạy Chúa, làm thiệt đi, còn chờ đợi gì nữa! Và năm sau thì có cả loạt mùa phim đáng mong chờ:
  • Game of Thrones
  • Anne with an E
  • American Gods
  • Stranger Things
  • Homeland (???)

5. Tôi chợt nghĩ về bức thư tôi gửi cho mình hôm sinh nhật hồi tháng 10 vừa rồi. Là thể loại thư điện tử gửi cho bản thân ở tương lai ấy. Tôi viết cho mình ở tuổi 35, và tôi thấy buồn, vì tôi biết đến lúc đó tôi sẽ chỉ buồn hơn bây giờ mà thôi.





5/11/17

5 for today



1. Phim Stranger Things hay quá, bỏ bê cả công việc cày xong hết hai mùa :)) Cơ mà Stranger Things phải dịch là Những điều kỳ bí chứ nhỉ, thế quái nào lại dịch thành Cậu bé mất tích?!

2. Nội dung phim The Beguiled: Một gã lính bị thương ở chân được một cô giáo và vài nữ sinh ở trường nữ thục cứu giúp, nhưng kết quả, vì ghen tị lẫn nhau không được nên cả bọn quay ra trút lên gã đàn ông duy nhất trong nhà. Họ cưa phéng cmn chân của gã và cuối cùng dùng nấm độc hái trong rừng tiễn gã về với Chúa :)) Phim tâm lý, chính kịch nhé, không phải phim kinh dị đâu :)) Ít thấy ai nhọ như nam chính phim này, xem mà cười đau cả mạng sườn :)) Nói chung thì nội dung cũng làng nhàng thôi, nhưng được cái cảnh vật và màu sắc trong phim đẹp vô cùng (cả mấy chiếc váy cũng đẹp nữa).














3. Ít có ai đỉnh như cô bạn tôi, hai ngày cưới của nàng đúng vào hai ngày bão Damrey. Cũng may ở thành phố nhỏ này không bao giờ có gió bão gì to, chỉ có mưa rầm rì cả ngày thôi. Đây chính là bài học dành cho những người đến chọn ngày cưới của chính mình cũng phải đi hỏi đám thầy bói toán vô dụng.

4. Xinh thiệt, mỗi tội không phải con gái nhỉ ~




5. Đến khi nào người ta mới ngưng tặng mấy bông hồng đỏ thâm gớm guốc cho nhau? Trên đời còn biết bao nhiêu hoa, tôi tiện tay vặt cỏ dại bên đường có khi còn đẹp hơn... trời ạ...!





2/11/17

5 for today



1. Ngày hôm nay, tắm xong, tròng vào người cái áo rộng tuềnh toàng, kẻ sọc trắng xanh kiểu thủy thủ, kết hợp với quần thể thao xám tẻ nhạt y như màu bầu trời ngoài cửa sổ. Thiệt ngán. Tôi thấy mình trắng xanh trong gương, mặt bì bì ra như thể bị Hermione phù phép. Tôi và cả thành phố bé tí này ngập chìm trong mưa bão và áp thấp nhiệt đới. Không còn gì kinh khủng hơn. 

2. Lại thêm một cô nàng nữa trong hội chị em bạn dì của tôi kết hôn, và nhiệm vụ của Sonata già cỗi này là trình diện với phong thái sành điệu kèm theo câu gào thét muôn thuở: "Sao mày nỡ bỏ lại bọn tao???"

3. Hồi Selena và Justin còn hẹn hò tan hợp kiểu trẻ trâu, tôi cũng hơi trẻ trâu nên thấy hai đứa này thiệt xàm xí và vớ vẩn. Nhưng bây giờ nhìn cảnh hai người cùng nhau đạp xe ngoài phố tràn ngập trên web, tự dưng tôi lại nghĩ "đúng rồi, giá cứ thế này mãi thì mọi sự trên đời thanh bình biết bao". Haizz...

4. Vương Khải hồi này trông giống như một nam sinh trung học. Mặc cái sơ-mi trắng vào, tóc chải bồng bềnh lên tự nhiên trẻ ra cả chục tuổi. Đẹp trai thế ~♥

5. Chuyện vui duy nhất trong ngày: Khoai Tây nói nó mặc bra cúp C. Thiết nghĩ chỉ có Fantasy Bra của VS mới xứng với Khoai nhà chúng ta thôi ~♥





1/11/17

Mặt trời của em





Thấy MV này hợp ý quá nên đăng... ♥

mặc dù không thích lời cho lắm

nhưng vẫn cứ yêu yêu...











30/10/17

5 for today



1. Trời trong xanh. Nắng vàng lung linh. Không khí lạnh buốt. Thời tiết thật đáng cảm tạ.

2. Gần đây thường phát ngán mỗi khi vào blog của mình, nhưng lại thích lượn sang blog của cô nàng Suỵt để nghe nhạc và nhìn mãi những đốm bokeh lấp lánh, dễ chịu vô cùng.

3. Hồi trước tôi rất thích Ryan Gosling trong phim Drive. Đến giờ tôi vẫn thích một anh chàng giống như anh chàng driver ấy. Không rõ tại sao, nhưng có lẽ tôi hay bị hấp dẫn trước sự tĩnh lặng của một con người thông minh.

4. Tôi thấy lắm lúc mình cũng dở hơi và nhẫn tâm chả khác gì bà Susan Morrow trong phim Nocturnal Animals. Sao không có gã Edward nào trả thù tôi bằng một cuốn tiểu thuyết đầy ám ảnh đi nhỉ? Tôi sẵn sàng rồi đây.

5. How do I live? How do I breathe?When you're not here I'm suffocating...
Hơi hối hận vì nghe bài này quá nhiều, giờ giọng bạn Sam cute cứ ong ong bên tai... chẹp!





29/10/17

Hôm nay gió mùa về




Hôm nay thì mình nhớ đến lần gần đây nhất Sói về nước. Đó là lúc Lou bảo căn nhà cũ của gia đình P sẽ bán, và cô ấy muốn chúng mình về nhận những món kỷ vật còn sót lại thuở bé.  
Sau ngần ấy năm không giáp mặt nhau, mình ngồi ở băng ghế gỗ ngoài hiên đợi Sói, cứ tưởng tượng cái cách mình sắp phải chào hỏi cậu chàng mà cảm thấy khó thở vô cùng. Vậy nhưng Sói từ ngoài cổng rảo bước vào, chẳng nói chẳng rằng, chỉ đơn giản là lao đến ôm chầm lấy mình. Sói vùi mặt vào cổ mình, vào vai mình. Hơi thở đứt quãng của cậu ấy làm chỗ tóc ngắn của mình bay bay. Khoảnh khắc đó mình biết mình chẳng thể ghét bỏ người bạn nhỏ đáng thương này nữa, bọn mình đã hoàn toàn tha thứ cho nhau rồi. Mình những tưởng mình sẽ òa khóc, nhưng cuối cùng mình lại vòng tay xoa xoa lưng Sói như cách mình được xoa lưng ngày bé mỗi lần lạnh bụng và chán ăn. Mình nhớ lưng Sói âm ấm làm tay mình cũng ấm (và hơi ngưa ngứa) theo. 
Hôm nay mình chỉ nhớ mỗi thế thôi...











28/10/17

...









mình chỉ có hai chục ngày để vẽ nguyên một cuốn lịch

mà hôm nay thì buồn quá chừng...











25/10/17

5 for today



1. Rovina Cai - Lâu lắm mới bắt gặp một họa sĩ minh họa Đồi Gió Hú giàu cảm xúc thế này. Ít nhất thì với quan điểm thẩm mỹ của tôi, những bức tranh cô ấy vẽ đều rất tuyệt vời. 


2. Thi thoảng nghĩ về thầy giáo hướng dẫn tốt nghiệp năm đó của mình, tôi vẫn hơi hoang mang. Tôi cứ luôn tưởng thầy là một ông giáo trung niên với nhân trung dài kiểu người Nhật, cho đến khi thằng em tôi đính chính lại rằng thầy chỉ là lớp đàn anh của tôi thôi. Thầy-không-hề-trung-niên! Vậy mà hồi đó thấy thầy cư xử với mình bằng phong thái lịch thiệp của các nam chính trong tiểu thuyết của Jane Austen, tôi còn tự lòng khen thầy là ông bác tao nhã hiếm có. Hóa ra thầy là một thanh niên dưới lớp vỏ trung niên! Cũng may tôi và thầy đều ít nói khó gần, chứ không tôi lại buột miệng hỏi thầy có con trai bằng tuổi em không thì đúng là hỏng... trời ạ...

3. Nông dân dốt sử nước nhà hồi nọ đọc mới biết Lý Thường Kiệt là một thái giám và còn là đệ nhất mỹ nam một thời. Ngụy Trung Hiền tuổi tôm nhé. Hoang mang again.

4. Hôm nay phải gọi một cuộc điện thoại dài, tôi đã phát hiện ra giọng mình trên điện thoại rõ là ẽo ợt và biến thái. Tôi nghĩ vậy và thấy hơi ghê ghê.

5. Hu hu! Brandon Flynn! Trả Sam Smith dịu dàng ngọt ngào đây! Hu hu, người nông dân thích Sam Smith lắm cơ!!! :((