6/10/18

...



Sau 25, thế giới của tôi thu nhỏ về hình dạng như thuở cậu ấy còn tồn tại trên đời.
Một vài người không hiểu cho rằng tôi cứ bó mình vào một góc như thế sẽ càng trở nên ủ dột. Thực ra thế giới nhỏ bằng quả chanh thế này mới chính là thế giới của riêng mình tôi.
Đã từ rất lâu, khoảng không rộng như phố Nguyễn Huệ hay góc nhỏ hẹp như nhà tắm nhà tôi đều chẳng còn nghĩa lý gì nữa, vì tôi đứng ở đâu cũng chẳng còn nghĩa lý gì nữa, lòng tôi đã lạc đến một nơi nào đó rất xa rồi. 
Ngày trước, tôi từng ra siêu thị với một người bạn trai cũ. Chúng tôi mua mấy quả cam. Siêu thị trưa đầy những bà nội trợ. Trong lúc anh chàng ấy chọn cam, tôi đi loanh quanh một vòng và cảm thấy thật thú vị khi đứng ở mỗi góc khác nhau, trông anh chàng ấy lại khác đi một tí. Cho đến lúc anh chàng ngẩng lên và không thấy tôi đâu, gương mặt lộ rõ vẻ lo sợ, tôi liền cảm thấy lòng mình chùng xuống. Lúc đó tôi đã nghĩ, nếu không còn mình nữa thì con người này phải làm sao đây. Tôi nghĩ thế, và tôi đã bỏ đi...

Tôi đã chẳng còn tâm trạng nào mà chen chân vào thế giới của bất kỳ ai.

Vì thế giới nào cũng thế cả,

có khác gì nhau đâu... 









30/9/18

Chuyện lãng mạn của nàng ta



Hồi bé xíu, tôi là đứa trẻ ít nói và hướng nội. 
Trong khu vườn hoang xanh rì cỏ lá có một chiếc xe kéo lớn bằng gỗ đã mục nát vài phần. Bọn trẻ con thường thích leo lên đấy, rồi cử cậu bạn của tôi cầm càng xe dập lên dập xuống như chơi bập bênh. Cảm giác chênh vênh vừa sợ vừa vui khiến mấy đứa trẻ la hét vang cả một góc vườn. 
Tôi tuy nhút nhát, chỉ thích ngồi một góc ngắm các bạn nhỏ nghịch ngợm, nhưng thi thoảng cũng vì vui lây mà ngồi cười ngây ngô. Cậu bạn của tôi tinh nghịch lắm. Có lần cậu ta liếc mắt thấy tôi cười, liền lén lút vòng ra sau lưng và ôm chầm lấy tôi đặt lên xe kéo. Khi chiếc xe bắt đầu dềnh lên dập xuống, tôi vì sợ quá mà khóc òa. 
Đó là lần đầu tiên bạn tôi thấy tôi khóc nên cậu chàng vô cùng hoảng hốt, vội vội vàng vàng đỡ tôi xuống rồi đặt tôi ngồi lên một hòn gạch lớn. Tôi càng khóc to thì cậu chàng càng rối tung rối mù, cứ luôn tay chùi nước mắt nước mũi cho tôi rồi lại quệt mồ hôi đang chảy ròng ròng trên trán cho mình. Tôi đã không thèm nói chuyện với cậu chàng suốt cả ngày hôm ấy. 
Vài bữa sau, vào một buổi chiều muộn, khi tôi đang men theo giậu hoa râm bụt về nhà thì nghe tiếng cậu bạn tôi gọi í ới. Cậu chàng ra vẻ bí hiểm, nói tôi nhắm mắt vào để cậu ấy cho xem cái này rất hay. Tôi ngoan ngoãn làm theo mà chẳng buồn nghĩ ngợi. Thế là bạn tôi kéo tay tôi về phía cậu ấy và đeo cho tôi một chiếc vòng bé xinh xinh. Rồi cũng chẳng để tôi kịp nói gì, cậu chàng ù chạy mất. ^^' 
Câu chuyện lãng mạn nho nhỏ đến đây là hết. Vì ngay tối hôm ấy, cô nàng hậu đậu nào đó chỉ có leo từ sàn nhà lên giường thôi cũng trượt chân ngã nhào, cổ tay đeo vòng đập vào thành giường khiến chiếc vòng vỡ làm mấy mảnh. Nàng ta vì vậy mà đau lòng và hối hận đến tận những ngày sau. 
Hình như còn vì vậy mà đau lòng và hối hận đến tận bây giờ. 
Hình như thế... nàng ta cũng không biết nữa...









27/9/18

Ghi chép vài chuyện tháng 9



Mấy tháng rồi mới đi cắt tóc 
Chiều hôm nọ đi cắt đám tóc lòa xòa. Tôi đã đổi chỗ cắt tóc từ lâu, vì bà chị ở tiệm cũ nói quá nhiều. Tôi không thích những thợ cắt tóc nói nhiều. 
Thợ cắt tóc mới là một thanh niên trẻ tuổi, hai tháng trước trông gầy và cao lêu đêu như gã nghiện lâu năm, hôm nay đã mập lên mấy phần, chắc do mới lấy vợ. Tôi thường có cảm giác xã hội thật kỳ dị và méo mó mỗi khi thấy những cặp vợ chồng mới cưới cùng nhau mập ú lên như đám sư tử biển miền cực bắc. Không sao bỏ được suy nghĩ những con sư tử biển chỉ có mỗi việc ăn thật nhiều, rồi nằm thở phì phò và đưa ánh mắt nhàn nhạt nhìn nhau cho qua ngày đoạn tháng. Hôn nhân sẽ thật vô vị khi những người đàn ông và những người phụ nữ cứ cùng nhau béo lên (và xấu đi).

Vì quá yêu mà nhớ 
Hôm đứng một mình ở hành lang bệnh viện, tôi đã thật sự rất nhớ những người bạn ngày xưa. Ở họ có những điều tưởng chừng nhỏ nhặt đến mức quay đi quay lại đã có thể quên mất. Là mùi rượu ngòn ngọt, những ngón tay lạnh, cụm tóc xoăn lòa xòa. Là cách chống cằm uể oải nhìn xung quanh. Là tiếng cười khanh khách vô tư lự. Từng cái nheo mắt, chau mày đều in sâu vào trí nhớ tôi như những họa tiết điêu khắc. 
Khi xem một bộ phim, nhân vật mà mình thấy tuyệt vời nhất, mình yêu thích nhất, bỗng nhiên chết thảm thương trong những đoạn phim cuối cùng, có thể người ta sẽ phải bật khóc rồi buồn hiu hắt tận mấy ngày sau. Những đoạn cảm xúc ấy, với tôi, cũng như vậy cả, chỉ có điều chúng chưa bao giờ ngừng, cứ dai dẳng chưa bao giờ ngừng. Vì thế mà ký ức cứ luôn xuất hiện trước mặt tôi ở bất kỳ nơi đâu. Khi là khoảng lặng đột ngột giữa câu chuyện vui, khi là đám mây có hình có dạng trên bầu trời, lúc là tiếng lá xào xạc của hàng cây hai bên đường, lúc lại là khoảnh khắc đứng một mình giữa khoảng sân đầy những đốm nắng lung linh. 
Vì thế mà người ta cứ hay bắt gặp tôi đứng ngây ngẩn, ở bất kỳ nơi đâu...

Lời khuyên của gã tài xế 
Tuổi em mà chưa có bạn trai là em phải tự xem xét lại mình đấy. Anh nói thật. Có khi em nên thay đổi phong cách bản thân xem sao. Mà anh thấy là em xăm trổ nhé, như vậy người ta sợ em thì còn ai dám nói chuyện với em nữa.  
Tôi thì đang cố chống lại cảm giác say xe kinh khủng để không nôn thốc nôn tháo vào người gã ta.

Sự dịu dàng của Sài Gòn 
Mấy cô mấy dì làm dịch vụ hay gọi tôi là "con gái". Lên nhận phòng rồi mở máy lạnh cho mát nha con gái. Con gái thích ăn gì, bún bò hay hủ tiếu? Uống sinh tố bơ cho đẹp da nha con gái! ^^' 
Anh lái xe của GoViet thì tận tâm chỉ cho tôi những bệnh viện nào chuyên khám những bệnh gì. Rồi anh hỏi tôi có chỗ ở chưa. Thấy tôi nhe răng cười bảo tới đó rồi em tính, mặt anh liền trào lên sự thương cảm :")) Anh nói buổi tối lang thang ngoài đường vầy sao được, để anh đi cùng em tới khi nào kiếm được chỗ ở đàng hoàng thì thôi. 
Đi ngang quán ăn nào anh chàng cũng tư vấn độ ngon và giá cả của quán đó. Anh còn dặn tôi giá cả khách sạn, giờ giấc trả phòng, rồi dặn tôi lúc đi khám phải mang đồ đạc quan trọng đi, chỉ để đồ linh tinh lại phòng thôi. Có lúc đi qua đoạn đường kia, tôi thuận miệng kêu đường vắng ghê ha. Anh chàng vội trấn an, em đừng có lo, tại khúc này toàn tiệm bán dụng cụ y tế, mà giờ này không có ai đi mua dụng cụ y tế nên mới vắng á, chứ ở đây an toàn lắm luôn. Tôi nghe câu nào cũng gật gù ngơ ngác như gái quê mới lên thành phố, mặt anh chàng lại trào lên sự thương cảm lần hai :"))  
Rồi anh hỏi tôi bị bệnh gì. Nghe tôi kể anh liền 'a ô' kêu chị anh mười mấy năm trước cũng bị vầy nè, để anh gọi điện hỏi má coi chị uống thuốc gì nha, tại giờ chị anh khỏi rồi đó. Xong anh thắng kít lại, lục điện thoại ra, lưu số máy của má là "Má Chuột" nha (cute dễ sợ :"]] ). Hỏi thuốc xong anh tận tình chỉ tôi đi đến đường này nè, với khoảng cách như vầy em chỉ cần thanh toán chừng này tiền thôi nè, rồi em tới hỏi người ta thuốc này nè, em chịu khó kiên trì uống nha, tại thuốc đông y phải từ từ mới có hiệu quả á. 
Ô, năm nay anh bao nhiêu tuổi mà dễ thương thế anh ơi :"))

Merry-go-round of life 
Những lúc mệt mỏi hay cảm thấy vô vọng, tôi thường sẽ xem hai phim: Kiêu hãnh và Định kiến, hoặc Lâu đài di động của Howl
Tôi nhớ lần đầu tiên nghe bản nhạc Merry-go-round of life, tôi đã mong rằng đây sẽ là bản nhạc vang lên trong đám cưới của tôi. Nếu không phải bản nhạc này, vậy thì chuyện cưới xin đâu còn ý nghĩa gì nhỉ, he he :"D



'Aimer et être Aimé' - Yêu và được yêu.  
Bữa trước xem phim kia có đoạn nhân vật nữ chính cảm ơn nhân vật nam phụ vì đã cho nàng biết cảm giác vui vẻ hạnh phúc là thế nào khi người mình thích vừa hay cũng thích mình. Nghe sao buồn đến thế. Nếu mọi sự trên đời cũng đẹp và giản đơn như chuyện "người mình thích vừa hay cũng thích mình" ấy thì hay biết bao...





11/9/18

Một hồi ức khác...



Ngày xưa, có một thằng bé chăn cừu thích nói dối. Nó hay lừa mọi người trong làng rằng có sói đến ăn thịt cừu để rồi cười khoái trá khi thấy ai cũng tưởng thật và hoảng hốt cả lên...

Ngày xưa, con ngõ nơi tôi sống chỉ lác đác vài mái nhà nằm lút giữa những vườn trà và cà phê, đều là mấy nhà viên chức hoặc buôn bán nhỏ nên gia cảnh cũng không khấm khá gì cho cam. 
Hai chị em tôi, một đứa 5 tuổi, một đứa 3 tuổi, là bé nhất, hay qua lại chơi với đám con nhà đối diện. Nhà đấy có ba chị em tầm hơn 10 tuổi, rất lì lợm, nghịch ngợm và hay ăn cắp vặt. Ngoài ra, một nhà khác trong xóm cũng có đứa con trai, nhưng nó ít giao du với bọn tôi vì nhà nó khi ấy khá giả hơn một chút. 
Có một lần, tôi trông thấy đứa con trai của nhà khá giả nọ làm vỡ đồ trong nhà. Nó sợ bố mẹ nó biết thì sẽ bị đánh đòn, nên nó im im vứt món đồ vỡ đi. Đợi bố nó đi làm về, nó liền chạy đến mách rằng thằng con trai hay ăn cắp vặt nhà bên kia đã ăn trộm món đồ ấy. Bố nó lao thẳng sang nhà kia và mắng nhiếc cả bọn, nào là bé tí mà đã quen thói trộm cắp, nào là bố mẹ không biết dạy con...  
Rõ ràng hôm ấy thằng con trai hay ăn cắp vặt đã không ăn cắp. Nó ra sức biện minh nhưng chẳng ai thèm nghe. Nó bị bố nó lôi vào nhà và tát cho liên hồi. Bọn trẻ con ban đầu còn xúm vào xem, nhưng thấy thằng bé bị đánh dữ dội quá nên thảy đều sợ hãi, tản mát đi chỗ khác chơi hết, chỉ còn mình tôi vẫn đứng chôn chân trước cổng, sốt ruột nghe tiếng đánh mắng mỗi lúc một to hơn và tiếng gào khóc mỗi lúc một lớn hơn. 
Chỉ loáng sau, tôi thấy thằng bé từ trong nhà lao ra, hai má đỏ vầng, tóc tai bết bát. Nó chạy đến gần ngay chỗ tôi đứng thì trượt phải nền đất ẩm ướt đầy rêu nên ngã lăn lông lốc. Cú ngã tựa giọt nước tràn ly, thằng bé, vừa oan ức vừa đau đớn khắp mình mẩy, ngồi bệt ra đất mà khóc rống lên. Rồi nó làm một chuyện khiến tôi lặng cả người: nó cúi gập người xuống, đập trán côm cốp vào nền đất cứng lạnh, vừa đập vừa thét "Sống nhục nhã thế này thì chết đi cho xong!". Nó cứ thét câu ấy mãi không ngừng.  
Tôi đứng đó, đờ người, hai tai ù cả đi. Trước mắt tôi chỉ còn hình ảnh vầng trán nhoe nhoét máu và bùn đất, hòa cùng màu nắng vàng lấp lánh len lỏi giữa những vạt lá cà phê xanh đen. Tôi không nhớ ngày hôm ấy mình đã về nhà bằng cách nào. 
Mười mấy năm sau, trong một lần tình cờ nghe người nhà tán chuyện, tôi mới biết gia đình đó đã lụn bại. Thằng bé khốn khổ trong ký ức của tôi đi làm công nhân và đột ngột chết lúc nửa đêm ở nhà trọ trong khu công nghiệp. Bố nó thành gã nửa tỉnh nửa điên. Còn chị nó đi tù vì tội trộm cắp. 
Cuối cùng, tôi nghĩ, chỉ còn lại mình tôi cô đơn mang theo sự thật nặng nề năm ấy mà đi suốt quãng đời buồn tẻ này. 

Khi chó sói đến thật, và lũ cừu của thằng bé bị ăn thịt hết, ai cũng bảo: Đáng đời, cho chừa cái tật nói dối đi. Nhưng có ai nghĩ đến chuyện "hôm đó chó sói hoàn toàn có thể ăn thịt cả thằng bé" đâu...













31/8/18

5 for today



1. Vẫn chưa xuống SG! 
Ngay sáng hôm đi, nói chuyện điện thoại với bé Bịnh xong, Đốm đáng thương bỗng nhiên hoa mày chóng mặt rồi nôn thốc tháo một trận, thế là khỏi xe pháo gì sất. Bằng chứng sống động cho việc đau ốm là đây. Hu hu ~

2. Trời trong xanh và nắng đẹp lấp lóa vào ngày cuối cùng của tháng 8. Tôi (thực ra tôi cướp công của cái máy giặt) hì hục giặt giũ, phơi phóng được mẻ chăn màn thơm tho. Thời tiết tốt khiến tôi thấy dễ chịu biết bao. Kể mà thời tiết lúc nào cũng đẹp như thế này thì chắc chắn tôi đã giật giải hoa hậu thân thiện rồi. Đây rõ là trời cao đố kỵ anh tài mà. 
┐(︶▽︶)┌

3. Chúng tôi mới nhận được một ít quà quê: món châu chấu rang lá chanh. Ngoài quê gọi điện vào bảo mẹ tôi: "Em rang nhạt cho bác ăn vặt đấy!". Tôi hồ hởi bốc ăn thử... chao ôi... mỗi con châu chấu hệt như một hạt muối, mặn đến khan cả cổ. Ở quê người ta ăn mặn đến thế ư...? T^T

4. Công bằng mà nói, tôi thấy nhạc của Franz Ferdinand nghe khá là thích. Nhưng vấn đề của nhóm này có lẽ nằm ở cách họ đặt tên cho nhóm. Làm sao họ có thể cho rằng họ cướp được spotlight của gã đàn ông ria mép vểnh nổi tiếng - người dù muốn hay không thì cũng là nguyên nhân khơi mào cuộc chiến tranh thế giới thứ nhất cơ chứ?



5. Buồn cười :)) Vừa cười vừa buồn :))





















28/8/18

5 for today



1. Cuối tuần này ở SG khám bệnh.

2. Hồi này đời sống không có nhiều drama cho lắm. Chỉ thấy mệt mệt (tuy nhiên vẫn béo quay béo cút), thế nên mới có mục số 1. 
Hôm trước mua online được một chiếc váy rất cổ điển, xinh ơi là xinh (che được bụng béo) vui cả ngày trời. Hôm sau thì đi tìm cuốn Cổ Học Tinh Hoa, định bụng đọc lại một chút, ai ngờ lục tung cả đống sách không thấy, hoảng hốt bỏ cả cơm, làm ầm cả nhà. Chị mẹ nguýt dài: "Hay Hoàng nó mang xuống SG rồi, mày hỏi nó chưa?". Nông dân phụng phịu bấm điện thoại cho thằng em, nó bảo sách đang ở dưới này này, thế là lại nhẹ người, lại vui cả ngày trời. Đời sống càng nhạt nhẽo vô vị lại càng dễ vui :)) 

3. Giờ mới biết tên Murphy hàng xóm không chỉ đơn giản là tên bán quần áo thể thao! Tên Murphy hàng xóm là một cảnh-sát-điều-tra!!! (▔□▔ ") 
Murphy, bản cô nương quả nhiên đã khinh thường mi rồi! (˵¯͒ བ¯͒ ˵)

4. Tôi có nên đặt mua tranh của chính mình không nhỉ...

5. Phim Thiên Thịnh Trường Ca hay quá, ngoại trừ chuyện nữ chính cải nam trang nghênh ngang làm quan trong triều (cải trang có tâm, không trang điểm lồng lộn như những phim khác), song một đám từ vua tới quan ai cũng thâm sâu nham hiểm lại chả hề nhận ra đấy là nữ :)) Nữ chính tuy thông minh nhưng lại giống Đường Tăng, chỉ thích khuyên nhủ chuyện đạo đức với kẻ ác, nghe mà mệt tim dễ sợ :)) Trần Khôn thì khỏi phải nói đi, anh chính là tinh hoa~ là tinh hoaaa~ ˵∗*✿ _(:3」┌)_










23/8/18















19/8/18

5 for today



1. Ngang qua facebook: 
 "It takes a special someone to see darkness inside of someone and not condemn them." 

2. Có lần Vũ băn khoăn hỏi tôi, nếu chị phát hiện người mà bấy lâu nay rất đáng yêu thật ra chỉ là kẻ ích kỷ và hay làm những chuyện dối trá, thì chị có ghét người đó không. Hẳn là cậu chàng đang rơi vào trường hợp nào đó giống như vậy đây. 
Tôi cho rằng, từ từ rồi Vũ của chúng ta cũng sẽ học được cách thôi không căm ghét và phán xét nữa. Bởi dù làm việc tốt hay việc xấu thì ai trong chúng ta cũng phải sống với những việc đó cả đời. Đối với người trót làm việc xấu, như vậy là đủ rồi. Thêm một lời phán xét, thêm một sự căm ghét cũng chỉ thành loại chuyện "dồn người khác đến đường cùng" mà thôi. Tất nhiên cái gì cũng có giới hạn của nó, nhưng tôi thật lòng không mong Vũ thù ghét ai, hoàn toàn không cần phải làm như thế. Liệu Vũ có hiểu ý tôi không?

3. Tôi không bao giờ tin vào những quảng cáo dầu gội đầu "đem lại mái tóc óng mượt như tơ" nhé. Chả biết ai mong tóc óng mượt đến độ ấy, tôi đây chỉ muốn tóc mình thô cứng để có được quả đầu cun ngầu xộc xệch các thứ... nhưng không... tóc tôi mềm oặt và mướt tới mức trông như thầy Snape cả tháng không gội đầu!!!

4. Không yêu aiai cũng yêu xét trên nhiều khía cạnh thì cũng chả khác gì nhau :))

5. Hu hu, xem phim chủ yếu vì công tử cuồng màu xanh, mi thanh mục tú, đẹp trai đúng kiểu chỉ để tôn thờ chứ không theo đuổi được ấy. Xong là vì con người thâm trầm âm mưu quá nên nữ chính chả thèm để mắt đến, thế là anh công tử chỉ thuộc về muôn dân thôi, đỡ đau tim vì ghen tị~ :"3





















14/8/18

5 for today



1. Trước đây tôi hay nghĩ, đàn ông mà đánh phụ nữ là thứ quái vật. Nhưng sau này tôi nhận ra, quái vật cũng còn có loại không bao giờ đánh phụ nữ. 

2. Tại sao Đốm lại tăng cân? 
Số là, ở nhà, cô ấy có một cái chén ăn cơm của riêng mình. Cái chén đó vuông vức, rộng rãi, xinh xẻo. Ngày ngày nàng đều tự hứa với lòng sẽ chỉ ăn hai chén cơm, không hơn. 
Cho đến một hôm giông bão, ai đó đã lấy "chén cơm của riêng Đốm" để đựng đồ ăn, khiến nàng phải dùng một cái chén khác mà múc cơm vào. Một tia sét bất ngờ giáng thẳng xuống định mệnh của Đốm. Nàng bàng hoàng nhận ra cái chén trên tay bé tin hin, đựng một tí cơm đã đầy. Hóa ra cái chén xinh xẻo thường ngày nàng dùng phải bằng một chén rưỡi của người khác! 
Đốm quá mù quáng! Đốm có mắt mà không trông thấy Thái Sơn!! Bao lâu nay cô ấy đã ăn hơn 3 chén cơm đầy ú ụ mỗi bữa mà không hề hay biết!!! Trời ơi!!!!!

3. Kinh nghiệm mua đồ online nhiều năm của bổn cô nương cho thấy, hễ shop nào đăng ảnh sản phẩm lên nhưng không thấy ghi giá bên cạnh, hỏi đến thì bảo "chị inbox cho shop để biết giá nhé" là y rằng giá đắt hơn hẳn những shop khác, đắt một cách vô lý luôn :)) Cổ nhân thường nói, sống thanh liêm chính trực thì cứ đường hoàng, ngẩng cao đầu mà đi, chỉ có phường xấu xa, hay làm chuyện khuất tất mới lén lút che đậy, có lẽ chính là trường hợp này đây :)) Quả đúng là đạo lý ở muôn phương mà :))

4. Lúc nào cũng thích nghe Hoắc Tôn hát bài Phấn Mặc, cũng như thích nghe Châu Kiệt Luân hát Yên Hoa Dịch Lãnh. Đầy tiếc nuối.

5. Giữa một vũng lầy bẩn thỉu, kẻ thật sự sung sướng là kẻ thoát được ra khỏi đó chứ đâu phải là kẻ có thể sống tốt trong đó. 





13/8/18

Vũ tuyết phi phi










(Bốn câu thơ trích trong bài Thái Vi số 6 - Kinh Thi)



tích ngã vãng hĩ

dương liễu y y

kim ngã lai tư

vũ tuyết phi phi