15/6/20

=.=





 Tôi nằm ườn ra giường trong khi ti vi ngoài phòng khách đang chiếu phim Địch Nhân Kiệt gì đó. Tôi nghe thấy: 
- Ta là vô địch thiên hạ!!! 
- Cha! Là con đây! Con của cha, Liệt Dương đây! 
Tôi (và chắc là cả ông bố của vị Liệt Dương huynh kia) hộc máu. _(꒪ཀ꒪」∠)_






10/6/20

5 for today



1. Sao chốn này cô đơn thế nhỉ?
 
2. Tối nay hơi buồn. 
Đôi khi sẽ như thế này. Muộn phiền mắc kẹt trong người như cánh diều mắc trên ngọn thông. Dặt dẹo thế nhưng không sao bứt ra được, lại càng không thể diễn đạt bằng lời. Thế là tôi ngồi ẹo người trên chiếc ghế gỗ và bóc mẩu da khô cong ở gót chân. Nhân tiện nói đến chân, chỗ đầu gối đã đỡ đau tức, nhưng hôm nay vẫn chưa thể tập nặng lại. Không biết bao giờ mới tự tin mặc chiếc váy chiết eo ọt thon thả đây. Chậc.
 
3. Tôi thường dành thời gian và sự kiên nhẫn để ngắm nhìn những bức ảnh phim của Thái. Tôi không đủ sành sỏi nhiếp ảnh để đánh giá kỹ thuật và sự chuyên nghiệp gì đó. Thứ tôi muốn được chìm vào chính là sự ngây ngô và rối bời của tuổi mười chín đôi mươi nơi những bức ảnh ấy. Ở tuổi của Thái, ngay cả nỗi tuyệt vọng cuối mỗi buổi chiều cũng không hề nhuốm màu đen. Nó mang màu tối thẫm của vòm cây trong con ngõ hẹp. Không thể tìm thấy sự tuyệt vọng hay nỗi buồn đẹp đến thế ở bất kỳ đâu, ngoại trừ ở tuổi trẻ.
 
4. Khi mùa mưa đến gần hơn, tôi sẽ đọc lại cuốn N.P.
 
5. Tôi chợt nghĩ, vào buổi tối mùa hè, chúng mình có thể cùng ăn bánh gạo giòn rôm rốp và xem phim hoạt hình Kiki's Delivery Service. Ngoài vườn có tiếng dế kêu ri ri nhưng thiếu niên nhà mình sẽ chẳng để ý gì cả, tay vẫn cầm miếng bánh gạo đang ăn dở và cười tít mắt vào khi nhìn thấy cậu mèo Jiji ngố.  
Đó sẽ là một tối mùa hè yên tĩnh, và thật đẹp.




4/6/20

5 for today



1. Tôi vừa lau nhà. Vừa lau vừa nhớ tới mấy câu ngâm nga ngày xưa từng thấy trên blog của bé Bịnh: 
mỗi khi lòng mệt mỏi
là tôi lại lau nhà
cứ lau đi lau lại
buồn theo mồ hôi ra

2. Sáng nay tình cờ thấy bập bõm trên báo, rất nhiều người ở một chỗ nào đó ủng hộ Black Lives Matter bằng cách nằm chật kín đường, mô phỏng theo dáng nằm của người đàn ông da đen khốn khổ nọ. Chịu, chả biết sao lại làm vậy luôn. Ngoài gây ra một vụ tắc đường kinh dị rồi được lên các kênh truyền thông, tôi chưa thấy nằm dài ra đường có tác dụng gì cho việc đấu tranh bảo vệ quyền lợi của người da màu. Nằm ườn đâu có giúp cải thiện cuộc sống, huh?

3. Thiếu niên gửi cho một thùng vải to đùng đoàng luôn. 

4. Tôi thấy càng lớn mình càng có xu hướng dễ dàng nhượng bộ những thỏa thuận về tiền bạc trong công việc. Nghe hơi mâu thuẫn, bởi người ta thường nghĩ rằng lớn rồi sẽ trở nên lọc lõi hơn và không để mình chịu thiệt trong chuyện tiền nong. Nhưng rõ ràng điều đó không áp dụng nơi tôi được. Đã từng có những thỏa thuận tôi đạt được nhưng tôi vẫn thấy cực kỳ khó chịu, chỉ muốn làm cho nhanh xong, cầm tiền rồi không bao giờ quay lại nữa. Nghĩa là đã xuất hiện những giá trị tinh thần mà không tiền nào mua nổi. 
Sao người ta có thể ngày hôm trước còn gay gắt tranh cãi từng đồng tiền một, rồi ngày hôm sau lại ngọt ngào chị chị em em mà hợp tác nhỉ? Tôi không tài nào chịu nổi dù chỉ một phần trăm sự giả dối gượng gạo trong mối quan hệ. Thật chả khác gì hạt bụi trong mắt, sợi rau giắt răng :))  
Thôi thì, lùi một bước để thấy biển rộng trời cao vẫn thích hơn vậy.

5. Trời đang mưa.





2/6/20

5 for today



1. Ngày hôm nay tài khoản ở khắp nơi đều đặt avatar đen, chắc đang ủng hộ Black Lives Matter. Nếu bây giờ có White Lives Matter chắc mọi người cảm thấy khôi hài lắm, kiểu "Hây, cái quái gì vậy, đó là đương nhiên rồi, còn bày đặt WLM chi cho thừa thãi!". Tôi cũng có quan điểm tương tự trước cái BLM này. Vậy mới nói loài người thiệt méo mó đến kinh dị, khi mà chúng ta khiến cho chính đồng loại của chúng ta phải chạy vạy khắp nơi và gào lên rằng "Ê, bọn tao đáng được sống cho ra sống chứ!". Jesus.

2. Đứng trước gương và nhận ra vòng hai của mình dường như nhỏ lại, nhỏ trông thấy luôn. Tôi đã giảm được mỡ bụng và có eo ư? Không hề. Vòng 1 và vòng 3 của tôi nở ra một chút vì tập, thế là chúng đã dẫn tôi vào một ảo giác là vòng 2 của tôi nhỏ lại. Đây chắc chắn là cái bẫy bẩn thỉu do bọn mỡ bụng giăng ra hòng trốn thoát khỏi cặp mắt cú vọ của chị. Khá lắm. Bọn bay khá lắm. Nhưng chị đây không bị lừa đâu!

3. Trong một diễn biến có liên quan đến entry trước. Thấy bố tôi đi đám cưới về, mẹ tôi hóng hớt: "Thế vợ cu Hiếu có xinh không?".
Bố tôi: "Trông con dâu xấu hơn cả mẹ chồng."
Tôi chìa tai ra nghe trong hoang mang và nghĩ: "Chắc đây chính là tình yêu thực sự".

4. Tôi từng thấy Kokopelli là một vị thần khá hay ho trong văn hóa của những thổ dân da đỏ, cho đến khi nghe nói ông ta hay mang trẻ con bỏ vào chiếc bướu trên lưng rồi đi phân phát cho những người phụ nữ, thế là họ sẽ sinh ra em bé. Thảo nào mấy cô gái trẻ sợ Kokopelli. Nghĩ mà xem, khi mà bạn vừa mặc một chiếc váy thật gợi cảm và chuẩn bị ra phố quẩy tung nóc nhà thì một ông gù đến ấn vào bụng bạn một đứa trẻ con mà bạn còn chả có cơ hội để từ chối, để rồi hơn 9 tháng sau bạn buộc phải sinh ra nó. Vừa nghe đã thấy hoảng. Cái ông Kokopelli này cũng quá gia trưởng rồi.

5. "Tái ông thất mã" chính là điển tích gây ức chế nhất mọi thời đại. Thiệt! :))





30/5/20

5 for today



1. Vậy là Spi đã chính thức trở thành bác sĩ. Hẳn là sung sướng vỡ òa sau ngần ấy thời gian miệt mài học tập và nghiên cứu. Tôi tin cậu ấy sẽ trở thành một bác sĩ tốt. Có rất nhiều người đang mòn mỏi chờ đợi một bác sĩ tốt. Tôi hoàn toàn tin cậu ấy sẽ trở thành thiên sứ trong cuộc đời nhọc nhằn của họ.

2. Một trong những lý do khiến tôi không còn muốn lướt fb nữa: Tôi nhận ra tất cả đám bạn bè quen biết đều đã có con. Những đứa trẻ con ấy dùng một thứ quyền năng bí mật nào đó chẻ đôi thế giới tình bạn của bố/mẹ chúng và tôi, rồi khiến tôi ngồi đây, giữa một chiều mưa ngày thứ bảy, hoang mang lạc lõng nhìn dấu vết sụp đổ dưới chân mình.

3. Trong một diễn biến khác: Hiếu lấy vợ. Chủ Nhật tuần này. 
Mới ngày nào nó và chị em tôi còn ngồi vắt vẻo trên mấy chạc cây cà phê trước sân nhà nó. Chúng tôi là những tên cướp biển đang giong buồm ra khơi, khao khát đi tìm kho báu ở những quốc đảo xa lạ đâu đó ngoài Thái Bình Dương. Nay thì nó sắp làm bố. Tôi cố nghĩ ngợi nhưng vẫn không tài nào tìm nổi giao điểm của những sự kiện này. Dường như một sáng tỉnh dậy, tên cướp biển Hiếu quyết định rời bỏ con tàu hoang tàn của chúng tôi để trở về đất liền và vĩnh viễn không bao giờ trở lại. Có lẽ kho báu tuổi thơ đã không còn chút hấp dẫn nào đối với nó nữa rồi...

4. Hôm qua nhìn chăm chăm vào gương mặt của thiếu niên, bỗng nhiên nhận ra một sự dịu dàng khó tả trong ánh mắt của cậu ấy, và bỗng nhiên cảm thấy thật kỳ diệu vì chỉ có mỗi mình mình nhìn thấy được sự dịu dàng ấy thôi.

5. Người ta thường cảm thấy thế nào khi biết cậu bạn thời thơ ấu của mình bị hàng xóm đối diện nhà mình cho xộ khám? Mà chuyện như vậy có thường xảy ra không nhỉ? 
Tên Murphy hàng xóm tuy có ngoại hình tầm thường nhưng vài câu chuyện liên quan đến tên này lại có chút hay ho. Ví như chuyện ngày xưa tên này là một gã chơi bời trác táng. Bố mẹ Murphy bắt gã phải thi vào sư phạm Toán nhưng gã thi hai lần đều trượt. Đến khi họ chán, mặc kệ gã muốn làm gì thì làm, Murphy liền thi một phát đậu luôn vào Đại học An ninh rồi từ đó đường hoàng ra trường làm một cảnh sát điều tra có thành tích phá án nổi bật.  
Khi nhà Murphy chuyển đến đối diện nhà tôi, gã ngày ngày sắm vai một tên con trai nhàn hạ, sáng xách chiếc xe cào cào đi đâu không rõ, chiều về tưới vườn ngô bên hông nhà rồi xỏ giày đi đá bóng, tối ngồi ôm điện thoại ngoài cổng tới khuya. Tôi đã từng muốn vỗ vai gã và hỏi: Này, ông anh làm thư ký của thủ tướng hay sao mà ngày quái nào cũng cầm điện thoại nghe gọi điên cuồng vậy? 
Vào một buổi đẹp trời, tôi hóng được tin cậu bạn thời thơ ấu của mình ngồi tù vì tội buôn ma túy. Người phá án ma túy đó không ai khác ngoài tên-đại-xui-xẻo Murphy. Tuy rất quý bạn mình, nhưng theo tôi, nếu cậu ta buôn ma túy thì cũng đáng đời cậu ta thôi. Song tại sao lại cứ phải là tên Murphy đó nhúng tay vào nhỉ? Murphy à, giữa chú và chị đây mà tồn tại thứ gọi là duyên phận thì nó chính là nghiệt duyên. Nghiệt duyên!





28/5/20

5 for today


1. Tôi đang ngồi gõ những dòng này trên bàn phím bảy sắc cầu vồng của dàn máy tính mới tậu và cảm thấy mình như một game thủ thứ thiệt trong một giải đấu tầm cỡ quốc tế. 

2. Tháng 5 qua nhanh như một cơn gió mát mùa hè. 
Ngoài vẽ, tôi chỉ còn tập thể thao là hoạt động đáng nói. Chẳng giảm được tí mỡ nào, nhưng tay chân bắt đầu có nhiều lực, và tôi không béo lên nữa, cũng không chán ăn hay cáu gắt vô cớ nữa. Nói chung là tôi khỏe một cách tích cực. Chậc... thể thao mà, thứ thần thánh duy nhất giúp ta khỏe đẹp và tự hào về bản thân (chứ không phải ba cái gói thuốc giảm cân hay trò uống nước đậu đen kèm nhịn ăn ngu ngốc nọ). Thôi thì cứ ì ạch mà kéo dài chuyện tập tành này vậy. Mỡ ơi, em đừng to lên nữa nhé ~

3. Hồi này đang bị thích mê bánh quy trứng muối mạch nha, sữa chua TH vị sầu riêng, mì Omachi phô mai trứng muối và mấy chiếc quần chip hoa hòe xinh xắn. Nghi là mình đã bị lây bệnh khoái mì Omachi và sở thích sưu tập quần chip của con bé Bịnh rồi. Jesus!

4. Thiếu niên có lẽ là cậu trai cơ bắp cuồn cuộn duy nhất chịu để cho tôi cấu nhéo và nạt nộ. Thế là tôi yêu thiếu niên thôi. Sự đời thật đơn giản làm sao!

5. Dành cho những ai từng đọc cuốn Hóa Thân của Franz Kafka (như tôi chẳng hạn hehe). Tình cờ thấy mấy dòng này khi Thái chia sẻ trên insta. (Có thể đọc đầy đủ tại facebook của Phan Lặng Yên ---> click here )

"Trong một giai đoạn tăm tối của đời mình, tôi chợt nhận ra mấu chốt không phải nằm ở bề ngoài mà ở chất dịch màu nâu tiết ra từ miệng con bọ. 
Trong tiếng Hy Lạp cổ, melas nghĩa là đenkholé nghĩa là dịch mật, hợp lại để ra từ melancholy (thông thường nghĩa là u buồn, trong tâm lý học còn chỉ một dạng trầm cảm, tức là sự buồn bã nặng nề).  
Tôi nghĩ, biết đâu chất dịch chảy ra từ miệng Samsa chính là nỗi buồn, và Hóa Thân thật ra là câu chuyện về một người buồn bã đến mức biến dạng hình hài. Hiểu theo lối ẩn dụ, Samsa có đầy đủ biểu hiện của một người trầm cảm: Anh không còn muốn ăn uống, nói chuyện như người bình thường. Anh không còn kết nối được với bất kỳ ai, không còn thấy sự ai ủi ở những thứ như tình ái, tri thức hay nghệ thuật. Anh cảm thấy mình như bị bao bọc trong một căn phòng, cách ly mình với cuộc đời và sự sống. Bên trong căn phòng là một trái tim băng giá, tê liệt. Bên ngoài căn phòng, thế giới trôi đi trong hờ hững, không ai ngoái nhìn hay ghi nhận nỗi buồn của anh. Khi anh cố chia sẻ cảm giác của mình, người khác lại xem anh như kẻ yếu đuối và là gánh nặng đáng xấu hổ cho gia đình và xã hội. 
Bao nhiêu người trầm cảm từng trải qua cảm giác tự cô lập và bị cô lập như vậy? Những lúc đó, chúng ta khác gì một con bọ dị hợm ở giữa thế giới loài người? 
Tôi nghĩ, biết đâu con bọ của Kafka thật ra chỉ là một con người bị nỗi buồn làm cho méo mó, đến mức nhân loại không còn (muốn) nhận ra đó là một con người."





22/5/20

The opposite








[22.05.a summer night]

Lamborghini 700HP

Rejoice shampoo and pandan

C43H66N12O12S2

90 + 1528 = 0km








26/4/20

5 for today



1. Cũng phải hai chục ngày rồi không viết lách gì. Kể ra có chút kì dị, khi mỗi ngày đều có chuyện này nọ diễn ra, nhưng hễ ngồi vào máy định viết gì đó thì đầu tôi lại trở nên hoặc là trống rỗng, hoặc là ù đặc. 
Sáng nay tỉnh dậy, đầu choáng váng, hốc mắt bì bì. Tôi chẳng nghĩ gì ngoài những chiếc bánh quy trà xanh. Muốn ăn bánh quy trà xanh thiếu niên làm. Muốn đến cay cả mũi. Tôi ỉu xìu nghĩ: "Thế này mà bày đặt chia ly gì nữa, không khéo cả đời này phải bám chặt lấy chân thiếu niên vì mấy chiếc bánh quy trà xanh mất thôi... Rõ chán... Chẹp!"

2. Mua mấy mét ren vải và một nắm cúc áo gỗ dừa về để tô điểm thêm cho những chiếc váy. Mẹ bảo tôi rất giống mẹ thời trẻ, lúc nào cũng tí toáy cắt khâu may vá, không lúc nào để cho quần áo được yên. 
Có lần thiếu niên đoán, không khéo sau này tôi còn tự may váy cưới cho chính mình. Trong trường hợp xảy ra sự việc như vậy, nếu chăm, tôi sẽ mặc một chiếc váy cưới xinh xắn; nếu lười, có lẽ tôi sẽ mặc một thứ gọi là bikini-cưới... well...

3. Bụng ngập trong 2 inch mỡ. Tôi đành phải quay lại với chương trình tập thể dục vào lúc 5 rưỡi sáng.

4. Thời gian gần đây là chuỗi ngày hỏng be bét của tôi. Làm kem hỏng. Nấu ăn hỏng. Thử làm mấy món đồ thủ công cũng hỏng. Vẽ vời càng chả ra làm sao. Một nửa trong tôi muốn bỏ cuộc, nửa còn lại muốn tự tử. C'est la vie!

5. Mỗi lần lắng tai nghe giai điệu dịu dàng của Thiên lý chi ngoại, mắt tôi đều vô thức cảm thấy cay cay. Có lẽ, buồn nhất không phải biệt ly dưới mưa dầm gió bấc hay mây đen ngút trời. Buồn nhất là vào lúc giai điệu bình an trong trẻo ngân lên, người đã không còn ở bên ta nữa rồi.