30/11/20

... ♫

 




xuất kỳ đông môn

hữu nữ như vân

tuy tắc như vân

phỉ ngã tư tồn

cảo y kỳ oán

liêu lạc ngã vân



ngoài kia dù có bao cô gái xinh đẹp

cũng chẳng bằng người vợ quê

mà ta hằng yêu thương...






27/11/20

5 for today

 


. Tôi ra phố lúc chiều muộn. Phố nhuộm màu Giáng sinh lấp la lấp lánh. Tôi nghe giai điệu phập phồng của bài We don't talk anymore phát ra từ một cửa hàng giày, trộn lẫn với mùi hương tươi mát của tiệm hoa bên cạnh. Lạnh đến cay cả mũi. Thế là mùa khô đã đến rồi đây.

 

. Từ hôm thử kiểm tra sức khỏe trên trang noitiettonu.vn, ngày nào cũng thấy trang này gửi mấy tin liền về các thể loại tránh thai và mang thai. Ám ảnh cả người. 

 

. Hôm nọ giúp mẹ dọn dẹp bao nhiêu sách chồng chất trên gác mái, tôi nhặt được hai cuốn nhật ký cũ mèm mà tôi viết từ những năm tháng cấp II và cấp III. Tôi nhận ra hồi cấp III tôi rất thích trốn học thêm, và tôi còn viết rất nhiều về Spi nữa. 

Nhưng nhìn chung, kinh nghiệm rút ra ở đây là đừng bao giờ đọc lại những gì mình viết ở tuổi dậy thì. Thật. =.=

 

. Mấy hình xăm mới của tôi đều đã ổn định và đẹp. Bốn năm trước, khi tôi đi xăm những hình đầu tiên trong đời, bên tôi có hai người bạn là bé Bịnh và thiếu niên. Bốn năm sau, bên tôi vẫn có hai người họ. Đây chính là một loại may mắn và hạnh phúc.

 

. Nhớ thiếu niên của tôi. Rất nhớ.





6/11/20

5 for today

 


. Tôi và em trai đi vẽ tranh tường cho lớp mợ tôi. Thiết nghĩ đây là loại hoạt động "dùng dao mổ trâu đi giết gà", khá hữu ích khi bạn cần có cảm giác mình vẽ đẹp hơn những người còn lại (bao gồm cô giáo và mấy vị phụ huynh không biết vẽ), và nhờ kiểu an ủi tinh thần này, bạn có thể sống sót mà không suy sụp vì thấy mình càng lúc càng thất bại.

 

. Bộ Thông tin và Truyền thông yêu cầu định danh người dùng mạng xã hội, coi đây là giải pháp căn cơ chống nạn tin giả. Song Bộ đâu có ngờ được người dùng mạng xã hội hăng say và kịch liệt nhất đều thuộc nhóm mấy kẻ "không biết mình là ai". 

 

. Cậu ta có tiêu chí duy nhất đối với phụ nữ: phải là một cô nàng tên Anh (cái gì Anh cũng được). Bởi vì cậu ta tên Thạch, và cậu ta muốn hưởng thụ cái cảm giác (mà cậu ta cho rằng rất hoàn mỹ) ai đó gọi họ là "cặp đôi Thạch Anh". Nếu tôi là cậu ta, tôi nghĩ mình thích tìm một người bạn đời tên Tín hơn.

 

. Sau bốn năm, tôi bỗng trở thành người ủng hộ Donald Trump (ủng hộ cho vui). Ít nhất thì ông ta cũng là người "thích là làm", một loại phẩm chất càng lúc càng hiếm trong cái xã hội mà ai cũng tỏ vẻ cao sang và cẩn trọng như thể họ đang diễn phim cung đấu.

 

. Từ phim hoạt hình Coco:







4/11/20

La Belle Époque






Một bộ phim vô cùng vô cùng đáng xem...


*watch online* 














25/10/20

...




"Anh ngại nói về mình quá đỗi 
Ngại nhưng vì em hỏi
Cơn gió vu vơ tạt ngang nỗi nhớ
Cửa sổ phòng đêm lạnh mở
Thành phố lạ, bình yên nên rất lạ
Ký ức không tên triền miên. 
Chẳng biết câu chuyện này
đã viết từ đâu
cho anh kể từ đâu. 
Chẳng biết đôi chân mỏi đường dài
đã ngồi lại nơi nào
đếm bao nhiêu sỏi đá.
Đếm những người đi qua
đời nhau
Rồi hóa thành xa lạ... 
Hay là từ chiếc khuy áo bạc màu
Anh cài then lên miệng cây đàn
Để theo anh suốt đời làm bạn
Suốt đời
Cầm tù trong câu hát.
Tình ơi... 
Hay là từ con số hai mươi
Anh chép trong nhật ký một người
Một người có tên, cố nhiên, nhưng em đừng nên biết.
Con số ấy đã chết. 
Hay là từ một ngã tư đêm hai lăm
Rẽ đời anh vào một ngõ tối tăm
Đầy gió lạnh.
Nhưng anh hiểu, những lối đi vòng quanh
Đều tìm về ngả rẽ. 
Hay là thôi, cho anh kể
Từ một đêm về cuối mùa đông
Đoạn đường không
Mưa phùn gieo hạt.
Cơn say cũ ướt mèm
Một người sang hai bảy
Liêu xiêu vấp gió trời
Từng giọt từng giọt xô nhau rơi mặn chát. 
Hay là... 
Nhưng câu chuyện ấy biết nơi nào đoạn kết
Khi lời mở đầu anh chẳng biết từ đâu 
Vụn vỡ những mảnh ghép li ti

 

Như những vì sao vụn vỡ trên đầu


 

Đêm nay sáng mãi.




Thành phố lạ chìm vào đêm sâu..."




 

21/10/20

...

 





Ngày xửa ngày xưa, có ba cái cây mọc cạnh nhau trên một triền đồi. Chúng cùng nhau nảy lộc vào mùa xuân, xanh tươi mơn mởn khi hè đến. Thu sang, chúng thong thả trút lá bên nhau, rồi khi mùa đông tới, chúng im lặng đứng cạnh nhau giữa đất trời tĩnh mịch. 
Ba cái cây ấy là ba cái cây hạnh phúc nhất thế gian.







19/10/20

...

 


Chập tối, vừa cầm điện thoại lên liền thấy rợn người. 

Tôi nhận ra mình càng lúc càng kinh hãi mạng xã hội (một cách nghiêm trọng), cụ thể là những nơi có một lô một lốc người đua nhau bình phẩm, phê phán, kể lể, nói này nói nọ... Những kẻ độc địa, trút hằn học vào những nơi mà không ai biết chúng, ẩn nấp trong một góc tối an toàn và nói cho thỏa mồm. 

Bỗng nhiên muốn hóa thành một cái cây nhỏ trên núi, chỉ để ngắm mặt trời mọc rồi lặn, và lắng nghe tiếng chim hót đâu đây...

 





15/10/20

...

 





Càng có nhiều chuyện muốn nói, tôi lại càng im lặng.

Thật chẳng hiểu tại sao.