13/4/21

5 for today

 


- Tại sao cứ phải cố chịu đựng và làm những việc mình không thích để rồi thấy khổ sở như vậy? Tôi cay cú tự hỏi bản thân. Không. Không. Không. Người ta đưa tôi vào trong náo nhiệt, tôi giơ ngón giữa, lắc đầu và đi ra. Giờ thì tôi chỉ còn phải chịu đựng sự khổ sở nhãn tiền - cái giá phải trả cho chuyện thích làm theo ý mình.

 

- Phim Resident Alien vui đáo để. Diễn viên vừa xấu vừa hài, lại còn diễn hay nữa chứ. Quả là một tv series cứu cánh cho tình trạng khủng hoảng tâm lý hiện tại.

 

- "Một ký rưỡi mỡ ngỗng" là chương mà tôi thích nhất trong cuốn Palomar

 

- Chúng tôi là một đội. Chúng tôi không bao giờ bỏ rơi nhau chỉ vì sai lầm của đối phương. Chỉ có nâng đỡ và bảo ban nhau mới khiến mọi khó khăn chúng tôi từng vượt qua trở nên ý nghĩa.

 

- Nếu cận kề cái chết, có lẽ tôi sẽ yêu cuộc đời hơn. Nhưng thật không may, tôi cảm thấy mình có nguy cơ bất tử trong thế giới lạnh lùng này.





12/4/21

5 for today

 


- Nhìn email công việc mà chán, không muốn trả lời.

 

- Sáng nay đi mua thuốc nhỏ mắt cho con mèo nhỏ ở nhà, gặp một bà cụ người dân tộc mang con chó poodle xám ra khám ở đấy. Bà cụ địu nó như cách những phụ nữ dân tộc trên Tây Nguyên địu con, trông vừa thương vừa buồn cười.

 

- Hồi này hay mưa về chiều. Hôm qua vừa hì hục ngồi xếp lại mấy chậu cây nhỏ trong vườn thì mưa như trút nước, người ướt hết cả. Hôm nay ngồi trong phòng nhìn mưa bên ngoài, có chút buồn buồn. 

 

- Có lẽ nên làm thử một chiếc bánh bông lan.

 

- s p  e   e    c     h      l       e        s         s          




 

8/4/21

Chúng tôi ở Huế

 

- Huế là Sài Gòn phiên bản nhiều cây xanh và dễ thở hơn. Họ yêu cây xanh, luôn tìm cách bảo vệ chúng, lại còn rất thích cắm nhang dưới gốc cây.

 

- Dân Huế đi xe rất nhanh, chả biết nhường đường là gì và thường xuyên bấm còi inh ỏi.

 

- Gen cụ kị tổ tiên để lại trên mũi của người Huế hẳn rất xịn. Mặt có thể xấu nhưng mũi chắc chắn đẹp. Sống mũi nhỏ và cao, đầu mũi nhọn, cánh mũi mỏng và thanh thoát. Ai cũng thế.

 

-  Buổi trưa mà uống đá xay tắc xí mụi ở cafe Nhà bên chung cư Đống Đa thì phê pha luôn.

 

- Đừng hóng mấy chục loại chè này chè nọ ở Huế làm gì, chỉ có chè đậu Ông Lạc là chân ái thôi.

 

- Dân Huế hình như thích thịt heo. Khá bảo thủ với các món gỏi cuốn, chẳng chịu cuốn gì ngoài thịt heo.

 

- Bia Huda hóa ra khá ngon lành chứ không nhảm phè như tôi tưởng mỗi lần nhìn thấy quảng cáo trên tivi.

 

- Giá cả ăn uống rẻ đến bất ngờ.

 

- Xe trên vỉa hè luôn xếp quay đầu ra đường (đã bảo mà, bọn họ rất thiếu kiên nhẫn với giao thông và xe cộ).

 

- Biển xấu mù. Du lịch biển chán òm :))

 

- Tôi thích đến thăm lăng mộ của các vị vua nhất. Cổ kính, hoang tàn và vô cùng uy nghiêm. Tối về thủ thỉ với thiếu niên, bảo là trong đầu toàn hình ảnh lăng mộ, thế là đêm đó nằm mơ thấy vua Khải Định đang ngồi uống trà bên cạnh mộ của chính mình luôn.

 

- Ngon nhất chính là món cháo hàu (vừa bị người yêu chỉnh, bảo là cháo nghêu chứ hàu đâu mà hàu, xin nhỗi, trong mắt toy thì con gì có vỏ như vậy đều là một hết =]] ) mà sáng hôm ấy thiếu niên vào bếp tự tay nấu, khiến mấy cô bé nhân viên homestay cười tít mắt ngưỡng mộ tôi và anh đầu bếp (mấy cô nàng gọi thiếu niên của tôi như vậy).

 

- Lần đầu tiên có một nơi khiến tôi muốn hỏi giá bất động sản, và đã hỏi, đắt chả kém gì Bảo Lộc :)) Tôi nghĩ đã là người ở Huế rồi thì chả ai thèm nghĩ tới Sài Gòn làm gì nữa. 

 

- Tóm lại, chúng tôi ở Huế rất vui và hạnh phúc.







30/3/21

5 for today

 

 

1. Chuyện tốt không bao giờ đến lần thứ hai. Hôm nọ thấy chiếc áo thêu hoa xinh ơi là xinh, xong cứ nhẩn nha ngắm, đến lúc hỏi mua thì người ta bảo vừa bán chiếc áo đó đi mất rồi. | ಠ_ಠ |

 

2. Tôi đã quyết định unfollow một shop bán quần áo trên instagram, vì chủ shop chuyên viết sai chính tả. Cứ hễ đăng chiếc đầm nào có vạt chéo thì cô ta lại ghi là vạc chéo. Thiệt kinh khủng. (。•ˇ‸ˇ•。)

 

3. Đôi lúc, tôi cảm thấy hơi áp lực với việc phải nghĩ ngợi và sáng tạo. Có những ngày đầu tôi căn bản chả có gì ngoài trống rỗng. Liệu có thể dùng sự trống rỗng để tạo nên một thứ gì đó không?

 

4. Hay lại đi xăm nữa nhỉ, có ít nhất 8 hình đang chờ được lên người đây. ( ̄ε ̄ʃƪ)

 

5. Lạy trời dịch dã cứ yên yên ổn ổn như vầy thôi, đừng bung bét nhé. Tôi đã đợi từ năm ngoái tới năm nay cho chuyến đi chơi này. Tôi ứ muốn phải đợi nữa đâuuuuu hời ơiiiii ~




 

29/3/21

Niệm khúc cuối








 

Sáng nay ngồi nơi bàn làm việc, ngắm mấy chiếc váy lụa bên nhà của Thị, tự nhiên miệng lại lẩm nhẩm bài Niệm khúc cuối, tự nhiên lại nhớ đến những buổi sáng đầu hè nơi phòng trọ dưới gốc xoài xanh mát, tôi và nàng Bịnh trải qua những ngày tháng an tĩnh cùng nhau...









27/3/21

Tên oắt con

 

 

Đã tìm ra nguyên nhân cho việc thằng bé cháu của ông hàng xóm đối diện cứ luôn hét ầm lên: khi nó nói, không một ai thèm đáp lại lời nó cả!

 

Hôm qua nó gào "Chào ông nội, con đi học!", nhưng không thấy ông nội đáp, thế là nó cứ hét tướng lên, hét đi hét lại cái câu "Chào ông nội, con đi học!". Nó thét chói lói, khiến tôi ngồi bên này muốn uống trôi một ngụm trà cũng khó. Khi nó hét đâu được tầm năm lần thì ông nội nó ở sâu tít đâu đó sau nhà, tuồng như không chịu nổi nữa, mới gào đáp trả lại "Ừ, đi học nhé!". Lúc đấy tên oắt con mới thong thả (và rất tỉnh bơ) không hét nữa rồi leo lên ô tô.

 

Lạy thánh Ala.

 

Tôi đã để ý được là đám người lớn nhà bên đó chả bao giờ đáp lời thằng nhóc, cứ phải để nó phát rồ lên rồi la hét thì mới chịu trả lời. Tôi thì ghét cay ghét đắng thằng oắt này, nhưng thi thoảng cũng khá thông cảm cho nó. Có lẽ nó bực trong lòng khi bị lờ đi, nên nó đã quyết định gào thét và gây phiền toái để có một ai đó chú ý tới mình, ít nhất là chịu đáp lại lời mình.

 

Sao các vị không chỉ đơn giản là đáp lại lời nó ngay câu đầu tiên nhỉ? Mẹ kiếp. Tôi ngờ rằng nó cũng từng thắc mắc giống tôi cho đến khi nó chán không thèm thắc mắc nữa.

 

Thiệt bi ai và đáng chán khi bạn tồn tại trong xã hội nhưng bạn phải phá xã hội thì sự tồn tại của bạn mới được người ta thừa nhận (một cách miễn cưỡng). 

 

Ngay cả khi bạn là một tên oắt học lớp 3, thì vẫn thiệt bi ai và đáng chán.

 

( ≖ _ ≖ )





26/3/21

Người làm vườn

 




Làm vườn thực ra là một công việc không hề nhẹ nhàng và tao nhã như trong phim Hàn tẹo nào.

 

Tôi chỉ cần giúp chị mẹ xới nửa luống đất để trồng rau là mồ hôi đã mướt mải ngang với tập cardio một hiệp. Sáng nay cũng thế, xoay sở cắt tỉa giàn hoa giấy, cột cố định chúng vào giàn, hì hục bê thang ra vào một hồi mà cũng thấy hơi thở bắt đầu nặng nhọc. Xong việc, tôi ngồi nghỉ, ăn hẳn một quả vú sữa to vừa hái rồi uống ừng ực cốc nước lọc mát rượi mới thấy tỉnh cả người.

 

Có những lúc hoa nở, rau lên, tươi tốt và mơn mởn, cả khu vườn xanh mướt đẹp mắt vô cùng, thì cũng có những lúc hoa tàn rau héo, chỉ còn lại những vạt đất nâu trơ trọi chờ ngày được xới lại. Vườn trải qua các cung bậc thăng trầm, chẳng khác cuộc đời của một con người là mấy. 

 

Bạn tôi bảo trong những tấm hình tôi chụp trên instagram, vườn nhà nom lúc nào cũng đầy nắng lung linh và góc nào trông cũng đẹp. Công bằng mà nói, vườn nhà lúc xấu lúc đẹp, lại còn lộn xộn đủ các loại cây chen nhau mọc lên, không chút quy hoạch nào. Nếu bạn tôi đến vào những ngày vườn hoang tàn trơ trọi, hẳn cậu ta sẽ có chút thất vọng trong lòng. Còn đối với tôi, tôi yêu mọi ngóc ngách trên mảnh đất sáu trăm mét vuông này. Tôi có thể nhìn thấy những điều nhỏ xinh xắn giữa một mớ lộn xộn cỏ dại và lủng củng đất đai. Nếu là ngày nắng, vườn xanh tươi, tôi ngồi hóng gió và ngắm hoa thơm bướm lượn. Nếu là ngày mưa, vườn dập nát hoang vu, tôi và mẹ sau đó sẽ cùng nhau dọn dẹp.

 

Có thể cùng đất đai và cây cối trải qua bao thăng trầm theo năm tháng, kiên nhẫn và bình thản, đó có lẽ là chuyện tao nhã nhất rồi.





20/3/21

5 for today

 


1. Tụi mình dạo này: thặc dzui dzẻ!!! Muaahahaaaaaaaaaa

 

2. Tháng sau đi Huế. Đừng bùng dịch như năm ngoái nha mấy mẹ Cô dzít.

 

3. Ghét cay ghét đắng mấy cuốn sách có bìa áo. Tôi xin lặp lại như để khẳng định tầm quan trọng của quan điểm này: ghét cay ghét đắng.

 

4. Quên nữa, tháng sau cũng ra Hà Nội. Hà Nội đừng bụi mù dùm chị nha cưng.

 

5. Bữa nay đang đọc cuốn The Religions Book: Big Ideas Simply Explained. Mọi thứ đều tuyệt, trừ chuyện cuốn này có BÌA ÁO!





16/3/21

...

 






Câu nói buồn nhất mà tôi nghe thấy trên tivi ngày hôm qua:

"Đất nước Trung Đông này đang đứng trước nguy cơ đánh mất một thế hệ, khi có tới một nửa số trẻ em Syria chưa bao giờ được sống một ngày mà không có chiến tranh."