28/6/21

5 for today

 

 

1. Hôm nay tôi mới biết trong danh sách bạn bè trên facebook của mình có một cô nàng làm họa sĩ minh họa bên Vintata, mà cô nàng này lại là con gái của cô diễn viên Ngọc Hiệp - nữ chính phim Cô gái xấu xí hồi xưa trên truyền hình. Jesus. Tôi cứ tưởng cô Ngọc Hiệp xấu thật. Ai ngờ đâu người ta vẫn có thói quen chọn diễn viên mặt đẹp đóng vai nhân vật mặt xấu...

 

2. Vậy là bà chị Tamypu tái hôn. Lần này chị lấy anh bạn trai lâu năm người Mỹ. Họ chạy ù đi mua lễ phục dưới phố, đặt một bó hoa cưới trên mạng, rồi cười toe toét, nắm tay nhau đi ngoài phố trong sự chúc phúc của những người lạ trên đường. Thế là quá ổn, đời sống chỉ cần vui vẻ vậy là đủ lắm rồi.

 

3. Trang noitiettonu.vn cũng giống như mấy bà cô bán bảo hiểm sức khỏe, luôn có cách ám ảnh tôi mỗi ngày. Giờ đây tôi thậm chí còn biết tường tận về cái gọi là màng ngăn tránh thai (và cay cú nhận thấy món đồ này cùi bắp hơn bao cao su của đàn ông =.= )

 

4. Hồi này trời nóng, đang mê trò nấu rau câu.

 

5. Tôi biết là mình sẽ không thể vờ như có tình cảm đối với những người, những vật, những điều mà tôi vốn không có tình cảm. Ơn trời, tôi thuộc thể loại nói thẳng ra vấn đề này mà không cần vòng vo tam quốc, và cũng chả sợ quả báo vận vào thân luôn.





12/6/21

7/6/21

...

 




"thanh thủy bản vô ưu, nhân phong trứu diện

thanh sơn giai bất lão, vị tuyết bạch đầu"









24/5/21

5 for today

 

1. Nhạc vận động bầu cử là một bước thụt lùi của nền âm nhạc Việt Nam. Ngay cả khi cuộc bầu cử đã kết thúc, đầu tôi vẫn còn vang vọng thứ âm thanh phát ra từ loa phường mỗi 6h sáng ấy. Jesus!

 

2. Tây Nguyên bắt đầu bước vào mùa mưa. Hồi này mưa suốt. Trưa nay ngủ mê mệt, lại còn mơ thấy đi xăm cùng thiếu niên. Tôi xăm kín cả người. Rồi hai đứa cởi trần, khoác vai nhau đi nghênh ngang ngoài phố. Bọn tôi huýt sáo và hú hét như mấy đứa trẻ trâu nổi loạn. Phố mùa hè nắng như thiêu.

 

3. Đọc thơ Trần Đăng Khoa thì còn được, chứ đọc về tuổi thơ của ông ấy chỉ thấy buồn buồn.

 

4. Hôm qua, trời đang mưa tầm tã thì mợ tôi rủ ra phường làm căn cước công dân.

Hội trường phường đầy những người. Mùi rượu phả ra từ mấy ông trung niên. Mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc. Mấy đứa con gái mặc quần jeans rộng thùng thình và thả tóc xõa sợi. Một số gã thanh niên bụng phệ mặc áo sơ mi bó sát rạt và đi dép lê. Đám công an phường tỏ thái độ lồi lõm vô học. Tám chiếc quạt gắn tường thi nhau quay vù vù giữa trời mưa. Lũ thiếu niên cắm đầu chơi game trên điện thoại. Tiếng trẻ con thi thoảng khóc ré lên. 

Về đến nhà, tôi đi tắm ngay. Nhưng tắm xong rồi vẫn không gột được cảm giác ngột ngạt và khó chịu, nên tôi chẳng ăn được cơm. Mãi đến lúc gọi cho thiếu niên, thủ thỉ kể lể một hồi thì cảm giác khó chịu ấy mới nguôi dần.

Chịu thôi. Tôi ghét chốn đông người. Sự thật này chưa bao giờ thay đổi.

 

5. Thiếu niên đương định làm ô mai mận. Gác mỏ lên đợi ăn thoy :"))




22/5/21

Tình yêu là...

 


Năm 2016: Không biết là gì nhưng biết mình hạnh phúc vô cùng khi lần đầu có một người lạ mặt làm mứt dừa cho ăn.

 

Năm 2017: Vẫn không biết là gì, chỉ cảm thấy sao lại đau lòng đến thế.

 

Năm 2018: Là biết vô vọng nhưng vẫn chờ đợi.

 

Năm 2019: Là lao về phía cậu ấy với tốc độ của một chiếc Lamborghini, và cậu ấy ôm chầm lấy tôi xoay tám tỉ vòng để cho cả thế giới này phải đảo điên vì hạnh phúc.

 

Năm 2020: Là buổi sáng cuối cùng của kỳ nghỉ, cậu ấy cặm cụi lôi một đống dao ra mài để tôi không còn gân cổ dùng dao cùn mỗi lần nấu ăn, còn tôi vừa làm bánh bột chiên cho cậu ấy vừa khóc.

 

Năm 2021: Là nửa đêm đang ngủ liền nhận ra bàn tay to lớn thô ráp ấy ủ lên bụng tôi vừa như in. Bụng mềm được ủ ấm liền không bị lạnh nữa. 

 

Tình yêu chính là trải qua bao nhiêu chia ly và mất mát, cuối cùng tôi cũng tìm được một bàn tay vừa khít với chiếc bụng mềm của mình, để bụng ấm, để ngủ ngon, để bình an và hạnh phúc.












20/5/21

5 for today

 

 

1. Tôi vừa tra lại thì thấy chuyên mục 5 for today của mình đã kéo dài được sáu năm. Đời tôi có gì mà cũng viết ra được lắm thế nhỉ?

 

2. Quả là không có gì, nhưng tôi chợt nhận ra mình vẫn đang viết. Khả năng đời tôi là một cuộc mô tả dài lê thê về tình trạng "đời tôi chả có gì".

 

3. Ước gì cô Phương Hằng khinh bỉ nhìn tôi và bĩu môi bảo: "Đúng là cái loại chả có nổi 1000 tỉ! Có vài trăm tỉ bọ mà đã đòi gây sự với ta à?". Ahuhu...

 

4. Hồi này tôi đang xem phim Doom at your service. 

Nội dung đẹp, nhìn phát mê luôn. Ngoài ra thì tôi thi thoảng cũng thích đắm chìm vào cảm giác thiếu nữ lãng mạn, khi mà cuộc đời đang là một mớ bòng bong tệ hại thì một bad boy đến nắm tay và cười nhếch mép kiểu "từ giờ để anh lo". Ha ha. Tuy tôi đã có cho mình một bad boy như vậy, nhưng ngồi xem chuyện của người khác cũng vui thú ra trò.

 

5. Rốt cuộc, có thể sống như kiểu "vài hôm nữa mình sẽ chết" cũng là một chuyện không tồi.





19/5/21

trong veo






đôi khi tôi lại quên mất rằng
chúng tôi thật hạnh phúc

thật sự vô cùng hạnh phúc...











10/5/21

5 for today




- Sáng nay tỉnh giấc rõ muộn. Trời nắng chói chang, không một chút gió. 
Tôi bất lực nhìn nồi cháo đậu đỏ mẹ nấu nồng nặc mùi măng từ bữa ăn hôm trước. Tôi ghét mùi măng. Cuộc sống sẽ như shit nếu cứ phải chịu đựng thế này, nên tôi quyết định úp một tô mì tôm với ba cuộn thịt cuốn lá lốt và một quả trứng gà. Sau khi vắt chanh và giằm ớt cay xè, tôi bê tô mì ra góc bếp, vừa ngồi xổm vừa sì sụp ăn. 
Cuộc sống vẫn như shit, nhưng ít ra tô mì này thì không.

 

- Có khi nên đọc Phù Sinh Lục Ký.

 

- Và có lẽ phải đóng một tủ sách to.

 

- "I'll think about it tomorrow. Not anymore". 
Nếu tôi có thể như Scarlett thì tốt quá. Nhưng đau đầu là tôi thuộc thể loại nghĩ cho xong trong hôm nay để ngày mai khỏi phải nghĩ nữa.

 

- Chiếc đồng hồ tự chế trên nóc tủ buffet hình như đã được thay pin hôm qua, không hiểu sao lại phát ra tiếng kêu nghe không thật như vậy...





24/4/21

5 for today

 

 

- Tôi đang có những ngày vô định cuối tháng 4. Cứ mỗi khi cảm thấy vô định, vô nghĩa, vô nhà rồi ra ngoài mà vẫn không biết mình đang làm gì thì tôi lại xem Rick and Morty.

 

- Cuối tuần trước, tôi ở Hà Nội. Khi tôi vừa láo ngáo ra khỏi sân bay, một tên áo trắng tiến lại ấn điện thoại vào tay tôi và bảo gõ địa chỉ rồi đi theo anh này. Tôi gật gật, ừ thì đi, nhưng mà đi đâu cơ. Tên áo trắng cứ vẫy vẫy tôi theo hắn. Đi ngang qua một ông anh an ninh sân bay béo tròn như hòn bi ve, ông anh chỉ tôi hỏi: "Em đi đâu?". Tôi bảo em nào có biết, cậu kia cứ bảo em đi ấy chứ. Ông anh béo tròn ra lệnh: "Em đứng ngay đây gọi taxi, nó vào đón em, em không phải đi đâu hết. Em đi theo thằng kia là nó dắt em ra đường, nó bán em luôn đấy". Oi dzời đất oi, lại còn thế nữa ha anhhh, sao ở đây ai cũng thích buôn buôn bán bán vậyyy??? Ahuhuuu ~

 

- Người ta chi trả cho tôi mọi loại chi phí, nhưng lại không thấy nhắc đến "Phí bồi thường tổn thương tinh thần khi tham gia buổi tọa đàm" (thuật ngữ này do thiếu niên nhà tôi nghĩ ra). Không được làm chính mình trong gần hai tiếng đồng hồ cũng là một loại tổn thương, rõ như ban ngày, nhưng vì họ đã cư xử với tôi khá lịch thiệp và rộng lượng nên tôi cũng cố gắng sắm cho tròn vai trò nhỏ bé của mình. Dù sao thì tôi nghĩ mình đã học được rất nhiều điều nho nhỏ khi giao tiếp với các bác và các anh chị giỏi giang (họ trò chuyện trơn tru như thể đang được VTV ghi hình vậy =.= ). 

 

- Đôi lúc tôi thấy sợ khi phải đọc email bằng ngôn ngữ mẹ đẻ. Ở đó, tôi có thể cảm nhận rõ mồn một những lịch sự đầy xa cách, những cách chọn từ ngữ vô cùng thận trọng và những lạnh lùng quen thuộc trong sự vụ hành chính. Khi đọc email với ngôn ngữ khác (hầu hết là tiếng Anh), với trình độ ngôn ngữ còi cọc của tôi, ít nhất thì tôi còn không cảm thấy gì, do đó cũng bớt được đi vài suy nghĩ vụn vặt trong lòng, đỡ phiền não.

 

- Tin buồn: Tôi lại vừa làm thêm một chuyện mình vốn chả ưa gì mấy. Hồi này tôi càng lúc càng có xu hướng phản bội bản thân. Tôi thấy mình thiệt đáng khinh (tuy không phải mọi lúc).