26/4/22

5 for today



1. Mấy di chứng sau khi khỏi covid tệ hơn tôi tưởng. 
Thi thoảng tôi vẫn thở khá nặng nhọc lúc nằm nghiêng. Tối nào tôi cũng có cảm tưởng như mình bị chứng bàng quang tăng hoạt. Rồi kỳ kinh nguyệt tháng này của tôi còn chẳng thèm tới nữa.  
Tôi vẫn phải ăn cơm chan uễnh oãng nước canh chứ không ăn cơm khô với đồ ăn được. 
Tôi chẳng thích gì, chẳng ghét gì, nhưng không sao chịu nổi ánh sáng và âm thanh của dàn máy tính. 
Tôi thấy mình giống một bà cô ở thời kỳ tiền mãn kinh vậy.

 

2. Thằng cu Joe xóm tôi (con của ông anh Ba Lan) quả là một đứa bé dễ thương. 
Có lần tôi thấy nó đuổi theo một tờ giấy đang bị gió cuốn lướt trên mặt đường. Gió ngừng, giấy không bay nữa, nó liền ngỡ ngàng và tỏ vẻ thắc mắc, lại còn lẩm bẩm bảo giấy bay đi. Giọng nó ríu rít như con chim non, không hề giống thằng cu Đồng thô thiển láo lếu nhà đối diện tí nào. Trong khi Joe nói được 3 thứ tiếng lận, thì Đồng vẫn còn cái thói sủa thi với chó nhà hàng xóm.  
Tôi quyết định gọi Joe xóm ta là Tiểu Bạch Thỏ, còn thằng Đồng kia phải gọi nó là Bao Công Mặt Sắt! 
Hừm.

 

3. Hình như miền Bắc đang bắt đầu nóng dần lên. Chả biết tháng sau có đi chơi được không. Aigoo...

 

4. Hồi 10 tuổi, tôi ước mình được lười. Khi 20 tuổi, tôi ước mình có tiền. Giờ 30 tuổi, tôi ước mình lười nhưng vẫn có thật nhiều tiền. Tham muốn của con người đúng là tỉ lệ nghịch với năng lực và tỉ lệ thuận với thời gian.

 

5. Trong cuốn Cây cam ngọt của tôi có câu: 
"Ông có thể giết chết một người nào đó trong trái tim ông. Không yêu người đó nữa. Và thế là một ngày nào đó người đó sẽ chết." 
Vấn đề đặt ra là: liệu ông có thể không yêu một người đã lẻn được vào trong trái tim ông không? Ông chắc là ông sẽ làm được chứ?





13/4/22

5 for today

 


1. Tôi nghi ngờ mình mắc chứng căng thẳng lo âu khi nhìn thấy tóc trên sàn nhà.

 

2. Gã sửa quần áo ở dãy nhà trọ đầu ngõ đúng là hay nói linh tinh. Lần nào tôi mang đồ ra sửa gã cũng bảo anh là thợ may đấy, hồi trước có tiệm may ở Sài Gòn cơ, nhưng dịch bệnh kéo dài thế là mất hết, phải quay về Bảo Lộc. 

Tôi đảo mắt (một cách lén lút).

Thứ nhất, dịch bệnh đâu có lấy mất của anh vải vóc, máy móc và tay nghề.

Thứ hai, anh treo cái biển "Nhận sửa quần áo" ngoài cửa làm gì, nếu anh biết cả cắt may.

Thứ ba, mấy câu chém gió của anh không phải là thứ khiến tôi mang đồ đến đây sửa đâu. Chỉ vì tôi lười đi xa, và vì tôi chưa thấy có dấu hiệu gì của việc làm ăn cẩu thả từ anh thôi. Ây...!

 

3. Lại có thêm một series phim đáng để theo dõi, đó là Tokyo Vice. Trong phim đầy cánh nhà báo, cảnh sát và yakuza vật lộn trong những góc tối của Tokyo. Nom bối cảnh và tình tiết có vẻ thực tế chứ không phải kiểu làm-sao-để-lên-phim-cho-đẹp. 

 

4. Hồi này khó ngủ. Lại còn hay phảng phất chóng mặt. Tôi bỗng thấy mình già sọm đi cả trăm tuổi. Trời ạ, tôi còn chưa kịp trải nghiệm cảm giác làm tỉ phú mà đã bắt đầu thấy ở đây sương khói mờ tử ảnh rồi.

 

5. Ban tối ra phố mua thuốc (đến một độ tuổi nào đó, bạn sẽ chỉ còn đi qua đi lại giữa hiệu thuốc và siêu thị). 

Đang đứng thì trời bắt đầu mưa lâm thâm. Đâu đó bên kia đường có người hát karaoke bài Cơn mơ băng giá khiến tôi cảm thấy thật nhiều hoài niệm của thời sinh viên. Giọng của ông chú Bằng Kiều có thể khiến mấy bài hát lời lẽ bình thường trở nên khó quên thật đấy...









10/4/22

5 for today

 


1. Bị nấc suốt từ sáng tới giờ!

 

2. Kể từ lúc tôi đặt mục tiêu trong vòng một năm này sẽ không tiêu tiền vào quần áo, tôi đã mua 3 chiếc váy và 3 chiếc áo, đó là chưa kể đến mấy thứ lặt vặt như 2 chiếc ốp điện thoại, mấy quyển sách và lọ nước tẩy trang. Tôi không còn dám than thở mình nghèo nữa. Tôi nghèo đến mức này cũng đáng đời tôi thôi!

 

3. Hồi này có một series phim rất hay nhé, tên là Slow Horses

Phim nói về nhóm những đặc vụ phạm lỗi, kém cỏi, hết thời, bị MI5 dồn vào làm việc ở một văn phòng tồi tàn gọi là Slough House. Ông chú Gary Oldman vào vai đặc vụ đứng đầu Slough House, chính là nhân vật tôi thích nhất trong phim này vì cái tính chuyên mỉa mai sâu cay, hở ra liền mắng mỏ cấp dưới thậm tệ, nhưng thực chất ông là người rất tốt và cực kỳ tài giỏi. 

Mới ra đến tập 3. Tình tiết gay cấn và hấp dẫn lắm. Tối qua, lúc tôi xem thì có một đứa đã bị chặt bay đầu khiến tôi vô cùng hứng khởi chờ đợi tập 4 vào tuần sau.

 

4. Có kịch bản tập 3 của Chuyện Này Chuyện Kia rồi nhưng lại lười vẽ... chậc...

 

5. Ôi đau đầu quá... tôi cần ngay miếng dán hạ sốt Polymer 500... _( ∠ 、ン、)_











8/4/22

...





giang thuỷ xuân trầm trầm,

thượng hữu song trúc lâm.

trúc diệp hoại thuỷ sắc,

lang diệc hoại nhân tâm...











7/4/22

...

 


Nghe nói năm nay mùa mưa đến sớm, đâu như giữa tháng Tư.

Tôi chép miệng thở dài.

Nhớ trước kia, những ngày tháng Tư luôn rực rỡ nắng. Tôi trải chiếu ra sàn, nằm sấp đọc cuốn Nắp Biển. Ngủ trưa dậy liền hì hục làm kem ăn. Thi thoảng mang ghế ra ngồi dưới bóng cây, nhắm mắt lim dim nghe tiếng gió xào xạc. 

Hôm nay ngồi nhìn bầu trời âm u, tôi chán chẳng muốn ăn cơm. Nếu có thể quay về sáu hay bảy năm trước một lúc thì tốt biết bao...

 






21/3/22

5 for today

 


1. Tôi sốt mất hai hôm vì nhiễm covid. 
Tối qua, lúc ngắm mình trong gương, tôi quyết định kẻ lông mày. Sau khi chấm một xíu má hồng và tô son dưỡng môi, tôi thấy tinh thần khá hơn hẳn. Không việc gì phải để bản thân sa sút mất đẹp vì đau ốm, dẫu cho ngày thường tôi cũng chả phải đẹp đẽ gì cho cam, hehe.

 

2. Sáng nay trời mưa và âm u nhưng lại có ba điều tốt đẹp đến với tôi: 
Một chiếc ôm qua tin nhắn của T - chú bé tóc xoăn. Có lẽ hôm qua là ngày quốc tế hạnh phúc nhưng lại thấy tôi đau bệnh nên chú bé muốn động viên tôi đây. Chú bé tóc xoăn tuy trưởng thành hơn nhiều rồi nhưng vẫn đáng yêu như cậu sinh viên mà năm ấy tôi quen biết. 
Một tin nhắn dài thật dài của Thắm nhắn nhủ tôi cách chăm sóc sức khỏe. Thắm tình cảm quá, làm tôi cay cả mũi, tự nhiên chỉ muốn nắm đôi bàn tay nhỏ xíu lành lạnh của Thắm mà tần ngần một lúc thôi. 
Một nụ hôn xòe cả môi của thiếu niên. Môi thiếu niên hồi này càng lúc càng cong, khéo khi dính được lên tới chóp mũi rồi đới :"))

 

3. Tôi đang ngồi trong phòng, nghe tivi ngoài phòng khách chiếu phim Ấn Độ (bộ phim kinh khiếp lâu nay u tôi vẫn theo dõi miệt mài gần trăm tập): 
- Bác sĩ à, khi nào thì tôi mới truyền nước xong dzậy hả?
- Khi nào bình nước này hết thì cô đã truyền nước xong! 
Ừm, quả là một kiến thức mới mẻ. Quả là rất mới...

 

4. Vậy là chúng tôi đã mua một chiếc xe đạp điện! 
Tôi sướng rơn cả người mỗi khi nhìn chiếc xe và nghĩ rằng đây chính là tài sản chung của hai đứa (mà hôm nọ giận dỗi, tôi còn định trả tiền lấy xe). Lần đầu tiên chở thiếu niên, tôi đi với tốc độ 8km/h, sau đó còn tăng lên được 13km/h - một tốc độ mà tôi cảm thấy thiệt ngầu và đáng nể. 
Chúng tôi còn có một buổi hẹn hò đậm chất học sinh, khi hai đứa mặc quần đùi, áo phông, đi giày thể thao và chở nhau trên chiếc xe đạp điện mới toe. Sau hai chầu rượu soju, chúng tôi đánh võng trên những cung đường vắng và cùng cười vang dưới vầng trăng tháng Giêng tròn vành vạnh.  
Ngày hôm ấy hạnh phúc đến khó tả luôn đó.

 

5. Dzui cô-dzít không quên nhiệm vụ. Tôi vẫn đọc sách đều đặn. Hồi này tôi có hai cuốn:
Một nghệ thuật sống
Trang Tử Nam Hoa Kinh
Cả hai cuốn này đều của cụ Thu Giang Nguyễn Duy Cần, một học giả mà tôi cực kỳ hâm mộ. 
Thế nhé, mong mọi người giữ sức khỏe thể chất và tinh thần thật tốt. Mấy hôm ốm tôi đã nhớ những người bạn nơi blog này rất nhiều đó (っ˘◡˘)˘ω˘ς)






18/3/22

...

 




Hôm đó, tôi chỉ thấy buồn buồn.

Tôi thu vào trong mắt mình cái nhìn khinh khỉnh, cái nhìn như muốn thẳng thắn nói rằng lời của tôi chỉ là lời hăm dọa điên rồ của một đứa vùng vằng gây chuyện.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy mình bị đánh bật ra khỏi thế giới đó. Tôi chợt nghĩ, con người này, vừa bận rộn hơn một chút, vừa kiếm thêm được chút tiền, thái độ liền thay đổi. Giả mà có thành tựu, không biết sẽ còn cho tôi những ánh mắt khinh miệt và lạnh nhạt đến thế nào. Nghĩ đến đấy lại thấy buồn buồn.

Thiệt tình tôi chẳng tự ái. Tôi biết mình. Tôi không kém, cũng không bám người, cũng chưa từng đánh mất lòng tự trọng. Lòng tôi chỉ rối như tơ vò vì không biết phải làm sao khi áp lực thời gian và tiền bạc như những quả bi sắt người ta ném vào cái thế giới mà tôi nghĩ là của tôi. Nhiều thứ đổ vỡ liểng xiểng. Tôi lúng túng nghĩ, hình như mình đứng nhầm chỗ. Và tôi hơi hoảng nhẹ, chỉ muốn tìm lại thế giới của mình để mà chạy về.

Đây không còn là thế giới của tôi. Tôi rầu rầu đoán vậy.

 

Nhưng thế giới của tôi đang ở đâu?


 

Nghĩ thế, tôi lại buồn...





13/3/22

...

 







đôi mắt em ngày mười bảy tuổi

nuôi hồn anh

xua đi ba mươi năm bóng chim tăm cá