4/1/23

5 for today

 


1. hôm nay là ngày Trái Đất nằm gần Mặt Trời nhất.

trời âm u. có lẽ nắng vẫn nằm đâu đó ngoài những tầng mây xám tẻ nhạt kia. nằm ngoài đôi mắt cận và cái đầu mờ mịt sương của tôi.

 

2. sáng sớm nay dậy, lúc đang uống viên rabicad tráng dạ dày, tôi nghe tay thợ xây ở nhà bên cạnh hát vu vơ một đoạn nhạc rất quen. ngẫm một hồi thì ra bài Vùng trời bình yên. bài này lời hơi sến sẩm, nhạc cũng không phải đặc sắc gì, nhưng bất ngờ nghe lại khiến tôi nhớ nhung những ngày đi học khôn nguôi. đó là những ngày cuối cấp hai, sổ lưu bút nhằng nhịt chữ nghĩa và những lời bài hát, chúng tôi hoang mang và bải hoải trước viễn cảnh thi tốt nghiệp, phải rời khỏi trường cấp hai, không còn gặp lại 'người hay viết thư trong ngăn bàn cùng mình' nữa... ký ức thật xa xôi.

 

3. hồi này tôi ngủ suốt. ngủ bất kỳ khi nào rảnh. mụ mị như bị đánh thuốc. tôi lục mấy hộp thuốc đang uống ra, đúng là bị đánh thuốc thật, có tận mấy viên gây rối trí và buồn ngủ. bác sĩ cho thuốc này để tôi quên đi nỗi khổ sở trong đời sống thường ngày chăng? suy cho cùng bệnh tật nào đáng sợ hơn việc phải sống đâu, nhỉ. hừm...

 

4. thế mà sắp Tết rồi đấy. nghĩ đến bánh chưng, giò bò, giò lụa, giò thủ, củ cải muối, chân gà sả tắc, gỏi cuốn, rượu nho, tự nhiên thấy thèm thèm vui vui.

 

5. trong cuốn Biên niên ký Chim vặn dây cót, May kể về ông bố bà mẹ của cô nàng và mô tả họ chả khác gì lũ ếch ộp. mô tả rất 'trẻ trâu', nhưng đúng một cách đầy bất mãn. 

lắm khi, tôi nghĩ, bố mẹ mình cũng thế, đích thị là ếch ộp. tôi ghét họ, họ ghét tôi, chúng tôi ghét nhau, trong mắt phe kia thì phe này chính là đồ ếch ộp ngớ ngẩn. song vẫn là những người cùng một nhà, nên chúng tôi là lũ ếch ộp đáng ghét nhưng không thù hằn.

chúng tôi bị ràng buộc

ôi mẹ kiếp, phải nghe nhạc gì đó để xua tan đi những nỗi ngán ngẩm này










20/12/22

5 for today

 

 

1. tháng mười hai, thứ ba.

sáng nay tôi làm cho mình một chiếc bánh mì kẹp hai thanh trứng cuộn to ù, vài lát chả giò, một nhúm ruốc tôm mẹ chồng làm cho và một ít dưa chuột lục được trong tủ lạnh (vỏ dưa chuột hơi héo một chút, nhưng được cái vẫn giòn).

một buổi sáng nắng đẹp. bánh mì của tôi chả hiểu sao lại ngon hơn những ngày âm u mấy phần. tôi đứng trong sân, ăn bánh mì, tắm nắng, ngắm bầu trời xanh biếc trải dài hàng dặm, và chẳng nghĩ ngợi điều chi.

 

2. vẫn là tháng mười hai.

chớp mắt đã là tháng mười hai vậy mà tôi chẳng nhận ra. chỉ khi cơn gió đông bắc đầu tiên lay bóng nắng xào xạc bên ô cửa sổ, tôi mới ngẩn ra: mùa khô đến rồi. 

năm nay tôi không mua giày, cũng chẳng sắm áo len. tôi toàn mua thuốc để trị mấy căn bệnh ủ từ thời trẻ trâu phá sức khỏe, đến giờ mới phát. ngoài chuyện tiêu tiền vào chuyện vô bổ chán phèo ấy thì tôi vẫn ăn khỏe, ngủ thi thoảng không ngon, tập thể dục thể thao nâng cao sức khỏe, và vẫn điệu mỗi khi ra đường.

 

3. lâu rồi không xem phim, cũng không đọc sách. vì tôi đang vẽ mấy thứ trong đầu mình. tôi để chúng ở đây: behance.net/ddooms

 

4. để làm rõ cho hai từ mẹ chồng (mà với tôi vẫn còn chút mới lạ), tôi đăng lên đây tấm ảnh nhỏ.

ừ, tôi đã đính hôn với cậu thiếu niên - người mà tôi thà không yêu ai chứ nhất định không quên cậu ấy.

buổi sáng hôm ấy, một buổi sáng như buổi sáng ở mục số 1, chúng tôi ghé sang ủy ban phường nộp đơn đăng ký kết hôn. rồi hai đứa sang nhà cậu nhóc sinh năm 95 để xăm đôi nhẫn cưới. rồi chúng tôi lại lòng vòng quanh Đà Lạt chụp độ ba chục kiểu ảnh (một cách rất nghiệp dư, thoáng chút gượng gạo của mấy kẻ anti xã hội chưa bao giờ làm dáng trước ống kính, nhưng vui).

rồi chúng tôi trở thành vợ chồng.

vậy mà cậu ấy vẫn sụt sịt mũi mỗi khi trời trở khô lạnh, còn tôi vẫn ngồi bôi kem chống nẻ gót chân.

vậy mà cậu ấy vẫn có thể thao thao nói về nhện và sâu nho, còn tôi vẫn ngửa mặt nhìn trời đuổi theo những cụm mây rực rỡ.

vậy mà chúng tôi vẫn định đi tắm suối nước nóng và mặc quần đùi lượn xe đạp điện quanh thành phố.

tôi vẫn là Đốm. cậu ấy vẫn là Tê Tê.

và chúng tôi vẫn cứ yêu nhau thế thôi.



Yêu
 là gì? Là việc hoặc là không làmhoặc là làm đến tận cùng.



5. cái văn minh của một cá thể đang tập làm người và đang viết blog chính là vui chuyện mình nhưng cũng không quên ngó chuyện người. haha.  
gửi một bài hát be bé xinh xinh ở đây dành cho các đồng chí đang đọc những dòng này. dù có bao muộn phiền thì cũng đừng quên tự mình vui vì mình tồn tại trong đời này nhé (bởi vì tôi cũng đang vui vì có các đồng chí trong đời đấy).











9/12/22

đá tan






muốn

rút bao thuốc nhàu nát

châm một điếu

gió tầng thượng hiu hiu

nhưng mà chỉ muốn thế thôi

chứ tôi

đâu còn 19 nữa

nên

thơ tôi

quá dở hơi

như một đoạn rap không lời














6/12/22

một ngày mãi mãi







dành cho thiếu niên của tôi

vào một ngày buồn tênh

và nhẹ tênh...














23/11/22

❄︎ ☃️ ❄︎







Vẫn nghe nhạc Giáng Sinh nè các đồng chí :"))













20/11/22

✧*:・゚♥˵∗*✿







Chúc mừng sanh nhựt con nhỏ nào đó :))








15/11/22

❄︎







Tôi trồi lên, bới list nhạc cũ để nhắc các chị em
nghe nhạc Giánh Sinh dần đi nhá :"))













2/11/22

!

 






i dont care what the fuck u are

don't shout at me when my whole world is full of bitches!