Sáng nay mẹ liếc nhìn tôi rồi bảo tóc tôi dạo này đen và mượt lắm. Tôi đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mới vừa vặn xòa xuống bờ vai, vẫn còn lâu lắm mới đủ dài.Từ ngày còn bé, Nem luôn thích mái tóc dài mềm mại và đen bóng của tôi. Mỗi lần những ngón tay thon mảnh rất đẹp của Nem lùa vào tóc, tôi đều cảm thấy vô vàn dịu dàng từ đâu ùa cả vào mình. Vào một ngày đẹp trời năm tôi mười mấy tuổi đấy chả nhớ, tôi chậm rãi bước vào phòng Nem với cái đầu xoăn tít ngổ ngáo. Lúc ấy trong lòng kỳ thực sợ hãi khi nghĩ đến phản ứng của Nem, nhưng rồi lại tự mãn trấn an bằng tình thương yêu từ trước đến nay luôn thuộc về mình ấy. Tôi rất nhớ khoảnh khắc đó, dáng người cao rất cao của Nem tựa nghiêng vào thành ban công, tay cầm ly brandy (hay bourbon gì đấy chả rõ) đang uống dở, gương mặt thanh tú hướng về phía vòm cây xanh rì sà vào mái nhà. Bất giác Nem quay về phía tôi, tôi vừa kịp nhận ra một thoáng nụ cười vụt tắt thì đôi mắt đen lạnh ấy đã xuyên qua người tôi rồi như cắm sâu vào một điểm nào đấy sau lưng tôi cả vạn dặm. Tôi chưa bao giờ là đứa biết xoa dịu cơn giận của người khác, mà còn tệ hơn, tôi vô tình lại làm được rất khéo cái động tác đổ dầu vào lửa, có nghĩa là tôi đã làm như không nhận ra ánh mắt đó của Nem, thản nhiên nói: "Tóc mới này, trẻ hơn bao nhiêu, không nhàm chán như tóc cũ, đúng không... Nem?". Một (hay hai gì đấy) giây yên lặng, rồi Nem cười một nụ cười rất mỏng, quay người đi buông một câu nhẹ tênh: "Ừ. Sau này sẽ không vuốt tóc em nữa."Tôi nghe lành lạnh như gặp phải cơn gió chiều luồn qua khe đá, cảm thấy môi đang dần run lên nhưng ngay cả bản thân cũng không ngờ lại có thể lạnh nhạt đáp trả: "Em lớn rồi!", thế là quay người đi ra.Thật ra cái câu chuyện mà tôi nhớ như in từng chi tiết ấy nghe hoành tráng vậy thôi, nhưng sau rốt vẫn chỉ là một sự cố nho nhỏ, làm sao ảnh hưởng được đến tình thương yêu chúng tôi dành cho nhau. Tôi đã tự an ủi mình như vậy. Có điều Nem luôn có một trí nhớ cực kỳ siêu việt, và lại được rèn luyện rất tốt cái thói quen "đã nói là làm". Quả nhiên từ đó Nem không bao giờ nhắc đến mái tóc của tôi nữa, miệng không nói, tay không chạm vào và mắt cũng không hề nhìn đến. Tình thương yêu tất nhiên không hề bị sứt mẻ. Tôi lại tiếp tục an ủi mình rằng cơn gió nào đó đã vô tình cuốn phăng mất mái tóc tôi và tôi trở thành cô em đầu trọc mất rồi.Mãi về sau này tôi mới nghe G.lia kể lại, có lần cậu ấy vô tình nghe thấy Nem và Susi cãi nhau. Nem gằn giọng cảnh cáo Susi đừng có dùng tôi để chọc tức anh ấy, biết điều thì phải tránh xa tôi ra. Susi cũng không vừa, thét lên: "Để xem con bé sẽ ghét tôi hay là ghét cậu!". Nói thật thì khi nghe xong tôi chả có cảm giác gì sất, tôi chả thấy cần phải ghét ai, chỉ đột nhiên nghĩ rằng mình thật ngớ ngẩn.Một thời gian dài về sau tôi đã không cho phép tóc mình dài ra. Tôi cắt liên tục. Nhưng cuối cùng tôi phát hiện ra cắt tóc rồi thì chỉ có tóc là ra đi thôi, còn bao nhiêu thứ ngổn ngang ngu xuẩn buồn bã vẫn cứ chình ình ra đấy. Thậm chí chúng có vẻ còn cười khẩy trước sự dở hơi của tôi hay sao ấy. Thế là tôi bắt đầu bỏ quên những lọn tóc đen bóng của mình. Tuy vậy, tận sâu trong đáy lòng tôi vẫn thầm mong khi tóc tôi dài ra, tôi sẽ đem được một thứ trở về, đó là những ngón tay thanh mảnh đã từng mang bao nhiêu dịu dàng lùa vào trong tóc...
30/4/13
Tự kể tự nghe
29/4/13
In another world
27/4/13
Tháng Tư, mẹ và tôi
![]() |
| Vẫn là bầu trời trước ngõ, mây hồng rực, trời sẽ nắng to... |
. Tháng Tư trôi qua với những buổi sáng chạy bộ bở hơi tai và những bình minh mỗi ngày mỗi khác. Chạy bộ về thì ra vườn tưới cây và tưới vườn rau của mẹ. Mẹ kỳ công làm cái nhà lưới thấp thấp để ngăn sâu bọ nên rau cứ lên xanh mơn mởn. Ăn sống, làm salad, luộc, xào, nấu canh, làm nộm, ăn chả kịp mà rau vẫn tốt bời bời.
. Tôi bắt đầu lại thói quen ăn sáng bằng dăm bảy cái cracker vị rau cải, một cốc sữa đậu nành ít đường và nửa quả bơ, đại khái vậy, thỉnh thoảng bổ sung ít đạm bằng một món bún nào đấy. Mẹ đôi lúc ăn cùng tôi, còn thì lại ăn món ngũ cốc tự làm từ đậu nành, đậu xanh, đậu đỏ, vừng đen và gạo lức. Mẹ ăn không nhiều lắm, sợ mập.
. Tôi từ chối tất cả những cuộc hẹn, quanh quẩn ở nhà với mẹ. Có lần đang nằm xoài ra ngắm vòm lộc vừng xanh biếc ngoài cửa sổ thì nghe mẹ thở dài, nói nhỏ: "May có mày ở nhà, không thì cứ rối bời, chả biết dựa vào đâu". Tôi nhắm mắt, cảm thấy không khí quanh mình mỏng manh đến tội nghiệp.
. Cảm ơn Sói ngày nào cũng gửi mail cho tôi thủ thỉ kể đủ thứ chuyện, G.lia thì suốt ngày nhắn tin chọc ghẹo, còn nàng Bệnh hâm hâm thỉnh thoảng lại gửi một cái tin điên khùng đúng phong cách của nó làm tôi phì cười. Bọn họ làm tháng Tư của tôi lốm đốm nắng vàng.
. Hình như tôi chưa bao giờ có những ngày nắng trọn vẹn. Dẫu cho mặt trời tháng Tư vẫn luôn nóng bỏng từ năm này qua năm khác.
26/4/13
25/4/13
Thể dục buổi sáng (hồi 4)
23/4/13
21/4/13
Sea of Cloud
Có một sự thật khá phũ phàng đó là buổi sáng mình chạy bộ chẳng hề thấy bóng dáng một nam thanh nữ tú nào, toàn là mấy ông bà lão tay chân run lẩy bẩy hoặc mấy bác trung niên béo trắng béo tròn. Lẽ nào nền kinh tế nước nhà đã ngày một tiến triển khả quan, đến độ các nam nữ thanh niên trẻ trung và hiện đại đều hiên ngang đi tập gym ở mấy trung tâm thể thao sáng choang cả rồi? Lẽ nào thể dục buổi sáng theo phong cách bình dân như mình đã trở nên lỗi mốt rồi sao?? T^T
20/4/13
Say Hello to Summer!
Hê hê, mặc dù đối với bạn Say Hello thì ngày nào cũng là mùa hè, nhưng để hưởng ứng niềm vui hè về cùng với các anh bạn/ chị bạn/ iêm bạn, bạn S.Hello đã cho fb của bạn ý diện mạo mới. Sau khi nhìn ngang ngắm dọc một hồi, chỉ có điều duy nhất khiến bạn ý không hài lòng đó là số lượng Bạn Bè :-< Chậc, sau nhiều đợt thanh trừng quy mô lớn, bạn S.Hello vẫn không thể giảm số bạn bè xuống dưới 50 được, trong khi đó những mối giao hảo ngày càng nhiều khiến bạn ý không dám từ chối add .__. Thôi thì thuận theo thời thế vậy! T^T
Nói gì thì nói, hè đến là cứ phải vui trước đã, nhẩy! :))
19/4/13
18/4/13
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






















