31/8/13

My desktop, today ♥







In the secret garden of Rapunzel










...
















29/8/13

...




Thằng em họ lớp 4: Hồi bé anh thích làm gì nhất? 
Thằng em ruột Đại học: Ờ... thích làm nhiều thứ lắm! 
Thằng em họ lớp 4: Vậy á? Hồi bé em chỉ thích nhất là được tự tử thôi!


Bọn trẻ con bây giờ... tụi nó nghĩ cái quái gì trong đầu vậy??!  .







27/8/13

:")








Cập nhật vài câu hỏi dễ thương...|




Làm gì sướng nhất vào mấy ngày mưa tầm tã hả Sonata?
→ Ngồi cuộn chăn, vừa đọc truyện trên máy tính vừa gặm bánh bao nhân thịt nóng hổi :">



Chị có thường uống rượu lúc buồn không?
→ À, chị không. Chỉ uống rượu lúc vui thôi, lúc buồn thì đắp chăn ngủ :">



Hơi tò mò... Nem là ai vậy Sonata?
→ Là anh. Anh họ :-) (chậc... không nghĩ bạn chú ý tới entry của S tới vậy. Ngại... :">)



Đoạn giới thiệu trong hồ sơ của Sonata nghe quen quen...
→ À, trong tập Người làm vườn của Tagore đó bạn :")



Em nên làm gì ở tuổi 20 đây chị?
→ Làm những gì em đam mê ^^



Ta muốn hỏi ngày sinh nhật của nàng.
→ 21/10 (hỏi để tặng quà à, yêu thế! :">)



Nếu cậu phát hiện ra mình bị người ta lừa dối bao lâu nay thì cậu sẽ làm gì đây?
→ Ờ... chẳng nói gì cả, kéo ghế ngồi ngắm người ta tiếp tục nói dối vậy! :">



Anh Sói là người Việt hở chị?
→ Ừ, bạn S quốc tịch Việt Nam, cơ mà sinh ra ở Hàn Quốc, với cả bà ngoại bạn S là người Nga... Nhưng nói chung tên đó chỉ có thể là người Việt thôi, khà khà...

Chị có muốn mình yêu anh ấy không? (rất thích câu này ^^)
→ Chị xin mượn một đoạn trích này để trả lời:
"Thực ra, yêu, luôn có thương đồng hành. Thương chưa chắc đã yêu. Nhưng yêu, chắc chắn luôn có thương ở đâu đó, vào thời điểm nhất định, nó sẽ thành hình. Ví dụ như khi hai người nhìn thấy nỗi cô độc trong nhau, hiểu thấu rằng người kia thèm được nương náu… Ví dụ như khi bên bạn có một người đồng hành, vừa là bạn, vừa là người tình, vừa là tri kỉ…"
Thương thì rất lớn, yêu thì rất nhỏ. Mà chị luôn muốn dành cho bạn S một phần lớn... ^^



Chị có tin vào tình yêu không? Chị có tin vào con người không? Nếu không thì chị tin tưởng vào điều gì, ngoại trừ bản thân?
→ Chị chỉ tin tưởng vào một điều: Sự công bằng của cuộc sống.



Chị có muốn giàu có không? Có phấn đấu làm việc để giàu có không?
→ Thành thật mà nói, chị không có cảm giác nhiều với tiền bạc hay sự giàu có cho lắm :)) Chị thường hướng đến cuộc sống thanh thản về nội tâm hơn :D



Hãy thử miêu tả một viễn cảnh tương lai khi chị đã về già.
→ À... có lẽ chị muốn viễn cảnh đó giống như viễn cảnh của nhân vật Meggie Cleary trong trang cuối cuốn tiểu thuyết Tiếng chim hót trong bụi mận gai ấy, chị muốn mình được cô đơn trong bình thản :)



Chị sẽ đánh giá một con người qua những tiêu chí gì?
→ Chị ít khi đánh giá người khác, nhưng nếu có người khiến chị chú ý thì chị thường muốn biết: Niềm đam mê mãnh liệt nhất trong cuộc sống của họ là gì?, ngoài ra, chị có phần thích dùng cảm giác của bản thân để quyết định mối quan hệ với người khác :))



Chị có thích sự lãng mạn không?
Câu hỏi khó trả lời nhất trong ngày :"> Chị chỉ thích một tí tẹo lãng mạn thôi, đối với chị, sự lãng mạn phải đem lại cho chị cảm giác tao nhã tự nhiên, chứ không phải là cảm giác muốn nôn ra hết thức ăn trong một ngày :))



Sonata ghét loại người nào nhất?
Kẻ đi bằng đầu gối nhưng cứ nghĩ rằng mình có thể giẫm đạp lên người khác.



Em nghĩ nên chọn người yêu mình hay chọn người mình yêu?
Dùng lý trí mà nói, chị nên chọn người yêu mình. Nhưng nếu còn nghĩ đến cảm xúc của mình thì chẳng nên chọn ai cả, cơ bản đều sẽ là bi kịch. 





*888: ầy, S tự thú, cơ mà người ta toàn hỏi về Sói, có một chút ghen tị nhẹ ở đây nha  :"> *






...






Sinh Mễ: "Thục Phạn, nếu một người phụ nữ không muốn trở thành xương sườn thì sẽ thế nào?" 
Thục Phạn: "Vậy có nghĩa là, trên thế giới này sẽ có một người đàn ông vĩnh viễn không thể trở nên hoàn thiện được." 
(Khi gạo sống gặp cơm chín - Tam Mộc Mục)






26/8/13

...













...




 

Ngày trước, mỗi lúc buồn thì ầm ĩ để ai cũng phải biết, có nỗi đau thì rên rỉ để người ta thấy mình phải chịu đựng như thế nào, khi vui nổ trời lại khéo giả vờ như đó chỉ là chút hạnh phúc cỏn con, thích được dỗ dành chiều chuộng, muốn mình luôn có được vị trí quan trọng trong lòng người khác, cũng muốn tỏ ra mình là người sâu sắc đến thế nào. 
Bây giờ thì sao, vui buồn hay đau khổ cơ bản chẳng đáng để nhắc đến, vui thì cười một cái, buồn thì cười hai cái, đau xót quá thì trùm chăn ngủ chả thèm nghĩ nữa. Bây giờ, lời nói của người khác chỉ như gió thổi qua tai, yêu ghét của người ta đều bị đem vứt ra sau lưng, thứ duy nhất có thể làm là tách mình ra khỏi thế giới của người khác, nhàn nhạt mà nhìn họ. 
Từng nghe mẹ nói, khi tuổi đời mỗi lúc một nhiều lên, người ta sẽ càng cảm thấy dửng dưng với mọi chuyện, chuyện to biến thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ coi như không có. Đến một lúc nào đó, hết thảy những buồn vui hờn giận đều trở nên nhẹ nhàng thoáng qua. Đến một lúc nào đó, khi đã thoát ra khỏi những xúc cảm của riêng mình, người ta sẽ biết mình luôn có thể tha thứ cho tất cả.




25/8/13

...





"Và sau đó tôi nhận ra một điều: Phụ nữ là sự phản chiếu của người đàn ông họ yêu.
Nếu bạn yêu nàng đến phát điên, nàng cũng sẽ trở nên như thế." 
-Brad Pitt-







23/8/13

:))




My Neighbors the Yamadas (Studio Ghibli)
















20/8/13

...







Giày có hợp hay không, chỉ có chân mới biết được, người đứng ngoài nhiều nhất cũng chỉ có thể phán xét đôi giày đó có đẹp hay không mà thôi, có phù hợp với bộ quần áo mà chủ nhân của đôi chân đó đang mặc trên người hay không thôi. 
Con người sống trên đời phải là vì bản thân mình có thấy thoải mái hay không, chứ không phải là vì sự đánh giá tốt xấu của người khác. 
(Biến Yêu Thành cưới - Lục Xu)