30/9/13

Bye bye Sept!






Summer has come and passed
The innocent can never last
wake me up when September ends...|




p/s: Như mọi năm thôi, nghe bài này thật dễ chịu. Cái tháng 9 chết tiệt đó mà!









29/9/13

...






Nếu một người yêu bạn, chỉ cần một cái nhíu mày, họ cũng thấy lo lắng. Còn khi đã hết yêu, bạn có khóc sưng mắt cũng chẳng ai quan tâm. 
Muốn quên một mối tình thì phương pháp mãi mãi cũng chỉ là thời gianngười mới. Nếu thời gianngười mới đều không thể làm bạn quên tình cũ thì hoặc là thời gian chưa đủ dài, hoặc là người mới chưa đủ tốt.










:))





Gửi cho bạn Sói cái này,
và cậu ấy khoái đến nỗi cậu ấy muốn hôn tôi chụt choẹt luôn! :))


From tumblr diquathuongnho








28/9/13


















27/9/13

Tấm bưu thiếp của mẹ




Nhân ngày lễ Phục sinh, anh gửi tới em lời chào của những đêm anh không ngủ được. 
Em yêu quý, anh chỉ muốn hái một bông hoa đá ở đảo phương Tây xa xôi đến tặng em, nhưng xin em đừng cho anh là người mới đến mà đã bao lần đều chạy trốn như những bóng thiên thần chạy trốn sau lúc nửa đêm. 
Chào Maria của anh!


Tôi để ý, mỗi lần nhắc đến tấm bưu thiếp này, trên gương mặt lành lạnh của mẹ tôi thường sẽ nở một nụ cười dịu dàng bình thản. Nó là do một người bạn khóa trên từ thuở trung học của mẹ tặng, là người mà mỗi khi thấy bà đi ngang qua hành lang đều sẽ chẳng màng đến ai mà gọi tên bà thật to. 

Có lần tôi bảo hồi ấy người ta viết bưu thiếp có phần hơi lãng mạn quá nhỉ. Mẹ tôi cười nói thời của mẹ người ta không viết bưu thiếp bằng kiểu ngôn hành thông thường, người ta chuộng những lời lẽ trau chuốt và giàu hình ảnh hơn, bởi họ quan niệm rằng chỉ có những ngôn từ đẹp nhất mới xứng đáng với người mà họ yêu mến. 

Một lần khác, tôi hỏi vu vơ chả ra đầu ra cuối: "Nhìn tấm bưu thiếp này mẹ có hối hận không?". Chẳng ngờ, gương mặt mẹ tôi lại trở nên lành lạnh như cũ, bà nhàn nhạt trả lời: "Hối hận hay không đều chẳng có ý nghĩa gì nữa rồi."







26/9/13

...







Phong à, những lúc rất buồn, rất mệt thế này, tớ chỉ muốn nghĩ về cậu thôi,
muốn nghĩ về nụ cười hiền không gì sánh được của cậu, chỉ cần thế thôi là đủ rồi...












25/9/13

Không thể nói bằng lời





“Quỳnh thương yêu, 
Em gắng đi về bằng máy bay cho khoẻ, không mua gì cũng được. Về với anh và con, về với nhà ta đi thôi. Về với phố Huế chật hẹp, với nhà trẻ nơi ta đón Mí, với quán cà phê Nguyễn Công Trứ, nơi ta uống cà phê 2 hào buổi sáng với những gã giáo viên còm, những người công nhân lam lũ và những tay thợ làm đạo cụ sân khấu, về với những con đường chúng ta vẫn đi, những công việc, với cái thành phố nghèo, nơi người ta sống rất khổ mà vẫn luôn tìm cách để sống cho thanh thản trong nỗi khổ ấy, sống thanh thản và yên tĩnh. 
Những ngày này nhớ và thương Quỳnh lắm, không nên bực bội về Sài Gòn và người Sài Gòn làm gì. Mùa đông này, về với anh, đi bên anh, nằm bên anh trong căn phòng đầy tranh của chúng ta. Và với Mí tuyệt vời của chúng ta. Và chúng ta sẽ viết chứ, sợ gì em nhỉ? Nếu chúng ta là kẻ không có tài chí lắm, không viết được điều gì to tát, thì cũng sẽ viết được những trang sách về những năm tháng ta sống, về những cay đắng và những niềm yêu thương đơn giản của con người. 
Hôn em rất lâu.” 
— 5/6/1976, Lưu Quang Vũ







...








Có người cố tình moi hết tim mình ra cho bạn, nhưng bạn lại giả vờ không biết là vì bạn không thích.
Có người cố tình moi hết tim bạn ra, nhưng bạn lại giả vờ không đau là bởi vì bạn yêu…










24/9/13

...
















23/9/13

...










"Mẹ đã lựa chọn ở lại với bố con, vì tất cả tất cả điều ông ấy từng làm đúng. Mẹ không bỏ đi chỉ vì một lần ông ấy phạm phải sai lầm. Mẹ đã lựa chọn tha thứ cho ông ấy." 
(Phim The Vow)