31/12/13

A New Year, A Dream









Happy New Year!








Vẽ












30/12/13

...





Buổi sáng đầy nắng thế này, nên nghe một chút giai điệu của Charles Aznavour : )












...









“Tôi không phải người kiên nhẫn nhặt những mảnh vỡ, đem gắn lại với nhau rồi tự nhủ rằng một vật chắp vá cũng coi như mới. Cái gì đã vỡ là đã vỡ. Và tôi thà nhớ lại khi nó tốt đẹp nhất, còn hơn chắp vá lấy được để rồi suốt đời cứ phải thấy những chỗ vỡ…” 
(Cuốn theo chiều gió - Margaret Mitchell )







25/12/13

SG 200km








Merry Christmas!  ♥








23/12/13




Dễ thương quá xá!
Trước giờ chỉ có bạn Sói là biết cách cư xử với tôi như này thôi à!
(dĩ nhiên là trừ cái hình cuối cùng :]] )









19/12/13

...





gần đây, không có nhiều lời để nói, cũng không có nhiều từ để viết

trong tiềm thức, mọi thứ đều chông chênh, lấp lóa...










18/12/13

Something old







Thỉnh thoảng tôi vẫn nghe Molly Drake hát, chỉ để hồi tưởng lại ngày bé, bọn chúng tôi nằm cuộn trên ghế, tựa đầu vào nhau mà nghe thứ âm thanh có phần mơ hồ phát ra từ chiếc máy quay đĩa cổ của mẹ P. 
Hình như bây giờ không nhiều người nghe những ca khúc như thế này nữa, không ai từng nhắc với tôi "cậu có nghe Molly Drake hay Chet Baker không?", điều đó khiến tôi có phần lạc lõng, lại có phần muốn chôn giấu sâu thêm những kỷ niệm cũ kỹ của mình. 
Lòng người thật kỳ lạ, có một vài thứ thật sự đều đã rất cũ, bụi đến mù mờ, nhưng vẫn cứ giữ lại ở đâu đó, không có lý do nào sâu xa, chỉ đơn giản là muốn có cái gì đó để vỗ về những trống vắng đôi khi nhói lên trong lòng...









15/12/13

...





*listen*

Tôi không biết liệu đó có gọi là đa cảm hay không, khi bước qua một ngã tư đường, lướt ngang một nơi chốn từng thân quen, nhìn thấy một ký hiệu, gọi tên một thức uống, xem lại một bộ phim một cách vô tình. Tôi đều dễ dàng nhớ về một ai đó, cùng những kỷ niệm xưa cũ phủ mờ dưới lớp bụi của thời gian... 
Tôi cứ giữ trong tim một hoài niệm, một nỗi nhớ như thế. Tôi nhớ một người mà không cần biết là họ có nhớ mình không. Và thậm chí có khi họ chẳng bao giờ nghĩ đến việc tôi có thể nhớ họ nhiều đến thế, bởi những thứ nhỏ đến như vậy. 
Tôi nghĩ, bản thân nỗi nhớ là rất đẹp. Chỉ có điều, có cái đẹp khiến ta mỉm cười, có cái đẹp khiến ta phải rơi nước mắt, cũng có cái đẹp khiến ta chỉ biết thở một hơi rất dài và nhón chân qua. 
(st)