"Thật khó an ủi một niềm đau thương mà người ta không biết rõ."
(Alexandre Dumas - Trà Hoa Nữ)
Ngày hôm nay đúng là thậm tồi thậm tệ.
Mình làm hỏng đủ thứ việc suốt từ sáng đến giờ. Người này khiển trách, người kia nhắc nhở. Ấy vậy mà mình còn không giữ nổi bình tĩnh để xin lỗi, mình còn định cãi lại nữa cơ đấy. Thật không thể tin được... Mình lại đi phạm cái sai lầm cơ bản đó là tỏ thái độ khó chịu khi người khác phê bình mình. Từ khi nào mình lại mất hết phép tắc mà hành xử như phường du thủ du thực kiểu đấy nhỉ...
Giờ thì mình cảm thấy thật xấu hổ vì mình chẳng làm được trò trống gì ra hồn hết.
Thật chán.
Thật chán mà...
Người ta đang bàn tán về một vụ cháy ở chợ trung tâm thành phố.
Lúc ấy tôi đang ngồi ở Lotteria trên tầng hai siêu thị.
Nghe đâu có ba gian kios của một chủ kinh doanh tạp hóa bị thiêu rụi lúc nửa đêm. Nguyên nhân không rõ. Chỉ biết khi người dân xung quanh phát hiện ra vào lúc hai giờ sáng thì mọi thứ đều đã thành tro. Cái gã đang ngồi cùng bàn với tôi nói linh tinh về tên tuổi gì đó của người chủ cửa hàng xấu số, hóa ra tôi cũng biết cửa hàng của họ, ngày xưa khi còn là con bé học cấp hai, đã có vài lần tôi ghé qua chỗ họ mua khi thì đôi xăng-đan, khi thì vài cái kẹp tóc bằng nhựa hoa hòe hoa sói.
- Lão đó mập ù ấy mà, nhìn như đồ tể vậy! - Cái tên ngồi cùng bàn với tôi tiếp tục nói - Chắc cũng chả ra cái gì nên mới gặp xui xẻo.
Tôi liếc nhìn cái bản mặt xem chừng hả hê rất không đúng lúc đúng chỗ đang lắc lư trước mắt mình, cảm thấy không muốn phải tiếp tục nghe về chuyện này, liền nhếch miệng cười nhạt. Thật không may, kiểu cười của tôi rơi vào trong mắt tên này lại mang thông điệp cổ vũ hay sao đó, thế nên tên này liền cười híp mắt với tôi nói:
- Nghĩ cái mặt lão đó mà nhìn thấy đống rác cháy đen thui chắc mắc cười lắm! Sau vụ này mất ăn, coi chừng còn giảm được cân đó chứ, ha ha!
Lần này thì tôi không cười, chỉ nhàn nhạt hỏi:
- Có gì buồn cười vậy?
Tên ngồi cùng bàn không ngờ vẫn tiếp tục cười khan thêm hai, ba tiếng mới ngừng, vui vẻ trả lời:
- Thì muốn nói mấy câu giải trí, cho em vui ấy mà.
Lần này tôi càng không muốn cười, mà cũng chẳng nói gì thêm, chỉ thong thả uống hết chỗ cacao nóng trong cốc. Sau đó tôi lau miệng bằng khăn giấy, cẩn thận thả chỗ khăn giấy đã vo tròn vào thùng rác nhỏ tí dưới gầm bàn, rồi tôi rời bàn bỏ đi, cảm thấy tốt nhất là không nên quay lại nhìn và cũng không nên lãng phí thêm một lời nào với thứ rác rưởi đang ngồi ở cái bàn đó.
Khi ra khỏi cổng siêu thị, chẳng hiểu thế nào trong đầu tôi còn thoáng hiện lên bản mặt trơn bóng của cái tên chết tiệt ấy. Thế là tôi đột nhiên lợm giọng. Thật không nghi ngờ gì nữa, điều khiến tôi buồn nôn không phải là chỗ cacao ngọt đến khé cổ của siêu thị mà chính là cái vẻ điển trai trên bộ mặt trơn bóng kia.
Quả là một cuộc hẹn tởm lợm làm nát bét cả buổi sáng. Tuyệt nhiên không có gì hay ho.
![]() |
Đời rộng quá mà vẫn có những người tìm ra được nhau ♥ |
(From tumblr humansofhanoi )
(English caption below)
"Chuyện của chúng tôi bắt đầu rất ngộ. Anh ngồi ghế đá, thấy tôi mặc bộ quần áo đỏ hồng trông cũng xinh gái nên ngỏ lời muốn đi chơi với tôi. Từ lúc đó chúng tôi cứ cuốn lấy nhau như keo dính chuột. Đến lúc phải xa anh, anh thơm lên má tôi một cái và tôi đã khóc, nước mắt của một người phụ nữ phải chia tay một người bạn, người chồng vì tôi đã trót yêu anh ấy mất rồi.
Chúng tôi đều là người khuyết tật, thần kinh tôi không ổn định vì di chứng viêm não hồi bé, chân tay cứ bủn rủn, lên Hà Nội tiền không có nên đành hành nghề mại dâm ở vườn hoa, ghế đá này. Anh ấy lớn tuổi rồi, ngay cả nắm lấy tay tôi mà tay cứ run hoài. Buồn cười nhất là khi nói thương tôi cũng không được tròn và rõ tiếng. Nhưng chính vì vậy mà chúng tôi càng thương nhau và thông cảm cho nhau nhiều hơn. Anh ấy đã vứt bỏ tất cả để yêu một con người như tôi thì tôi cũng có thể vứt bỏ tất cả để yêu một người như anh ấy. Đời tôi cũng chẳng tốt đẹp gì mà sao anh vẫn có thể tha thứ và thương yêu tôi. Bây giờ tôi không chỉ sống cho bản thân tôi mà cho cả bản thân anh ấy. Dù sống hay chết, dù nghèo khổ bao nhiêu tôi cũng không làm cái nghề này nữa.
Đêm nay tôi thao thức cả đêm không ngủ được vì mai anh ấy sẽ đến và đưa tôi về nhà anh chơi. Tình yêu này chính là cơ hội để tôi bước sang một trang mới, một trang khác hoàn toàn.”
"Our story started out in a funny way, kind of. I was wearing a pink dress that day. We were sitting on the same park bench when he talked to me and asked me out for a date. We’ve been glued together since that moment. I can recall everything about that day, that I cried when he kissed me goodbye. I cried like a woman whose best friend or husband is never going to be seen again. I loved him too much.
We both have disabilities. I have a mental illness resulted from brain inflammation when I was young. I came to Hanoi with no money and turned to prostitution to survive; my area is around here. He’s older than me, his hands shake when he holds my hands and his “I love you”s always come out incoherently. But it’s exactly why we love and absolutely sympathize with each other. He loves me for who I am, knowing full well I don’t have a normal life; he threw away everything he had to be with me and I’m willing to do the same for him. I’m living my life for the both of us now and I can’t continue with this anymore. If I have to choose between death and doing this, it won’t be the latter.Right now I can’t sleep. He invited me to visit his house and for the first time, I’m coming over tomorrow. Our love is an opportunity for me to open a new chapter of my life, a completely different one."
Hồi xưa, có lần vòi vĩnh đòi Sói khi nào về nước thì phải mang một ít tuyết ở bên đấy về để xem thử. Cậu ta nghe thế thì cứ ấm a ậm ừ bảo "chắc không được đâu". Sau tôi cứ nằng nặc đòi thế là cậu ta cũng gật.
Mùa hè đó Sói về, đưa cho tôi một chai thủy tinh bé tí đặt trong lòng bàn tay, gãi gãi đầu nói: "Tuyết của bé đấy!". Tôi cầm chai lên, trân trân nhìn thứ chất lỏng trong suốt, mà chắc chắn 100% là không mùi không vị, giang hồ nó gọi là "nước" đó. Nhìn mấy giây liền, rồi sau đó tôi với Sói ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Tự hỏi, tôi với cậu ta, chả biết đứa nào mới ngốc hơn đứa nào...