31/1/16

5 for today


1. Để tỏ vẻ trẻ con (nổi loạn), tôi mới đặt mua một chiếc áo khoác màu hồng baby có đính đầy những logo pop art phía sau lưng. Phụ nữ là vậy, các nàng bắt đầu tìm cách vãn hồi tuổi trẻ ngay khi đặt chân vào lãnh địa của nó. Tôi hơi ngạc nhiên vì mình cũng (giả bộ) không nằm ngoài quy luật này.

2. Gần đây đang có một thằng điên nào đó (hình như là tiến sĩ gì đấy học ở bên Nga thì phải) liên tục đăng đàn fb những bài viết mang tính khích bác và khinh thường phụ nữ. Chính ra thì tôi cũng không biết đâu, ngặt một nỗi, vài chị phụ nữ bên fb tôi lại rất cay cú gã này, ngày nào mở lên cũng thấy đang share và cãi nhau ỏm tỏi. 
Ầy, cãi nhau với những đứa não tàn làm gì, không giành được huy chương của chúng nó đâu, vì chúng đã có cả một trường kinh nghiệm. Các chị biết bọn rác rưởi cần gì nhất không? Đó là giá trị. Chúng thèm những thứ chúng không có. Vì thế hãy lơ tịt chúng nó đi, hãy coi chúng không tồn tại (mà đúng là bọn này không tồn tại thật, không-thể-tồn-tại), hãy dùng lòng vị tha của bậc trí giả để giết ngay không cho chúng đẻ trứng. Thế là nhẹ nợ. 
Tất nhiên, có rất nhiều chị không biết (hoặc không chịu biết) điều này, cho nên các chị vẫn đang miệt mài tranh đấu cho phụ nữ đến ngập cả fb của cô gái hiền ngoan. Ôi...  _(´□`」 ∠)__

3. Nàng Bịnh vừa gửi mấy tuýp keo thổi bong bóng làm quà Tết cho tôi. Vầng, chính là món keo thổi bong bóng huyền thoại của bọn học sinh tiểu học :)) Bây giờ thì biết Sonata đáng yêu thường chơi với loại bạn gì rồi chứ? :))

4. Chị không có bệnh. Chị xin lặp lại là chị không có bệnh. 
"Làm người, đôi khi chỉ được làm chủ một nửa cuộc đời mình, nửa kia phải dành cho cha mẹ, họ hàng, bạn bè, còn có rất nhiều việc khác mà mình cần phải quan tâm, lo lắng nữa, trong đó có cả những người không quen biết mà vẫn xỉa xói tới mình ngoài kia. Mà cũng lạ, có rất nhiều người chuyện nhà mình còn lo chưa xong lại cứ thích đi nhòm ngó vào chuyện của người khác.
Con cái nhà ai mà ngoài ba mươi tuổi chưa lấy chồng, lấy vợ là nhất định phải có vấn đề. Thi trượt đại học cũng phải có vấn đề gì đó, rồi thì cưới mà không sinh con cũng phải có vấn đề… Tóm lại là họ nghĩ cứ phải bị một thứ bệnh gì đó thì người ta mới làm những chuyện kể trên chứ không bao giờ nghĩ rằng người trong cuộc lại rất thích, rất hài lòng và muốn có một cuộc sống như vậy."

5. Hô hô, ngày mai là ngày ông Công ông Táo. Thế là Tết rồi đấy cả nhà ợ! Cả nhà nghỉ lễ vui vẻ nhớ! ー( ´ ▽ ` )ノ



30/1/16

...




Photo by Khánh Hmoong





29/1/16

28/1/16

☆.•° *


Giambattista Valli Couture mùa xuân này trông ngọt ngào và đáng yêu ghê! (*´▽`*)






Armani Privé thì đẹp và ảo tung chảo  ( ̄▿ ̄)





Còn Elie Saab, vẫn tinh tế như mọi khi, nhưng trông cứ như Valentino cải trang ấy ╮[╯▽╰]╭









27/1/16

...



Một ngày nọ Thomas Edison về nhà và đưa cho mẹ 1 tờ giấy. Ông ấy bảo rằng: "Thầy giáo đưa cho con tờ giấy này và bảo chỉ đưa cho mẹ". Đôi mắt bà mẹ đẫm lệ khi đọc to bức thư cho con trai: "Con của bà là một thiên tài. Trường này quá nhỏ cho cậu ấy và không đủ giáo viên giỏi để đào tạo cháu. Bà hãy tự giáo dục cháu nhé."
Nhiều năm sau khi bà mẹ qua đời và ông trở thành một nhà phát minh lớn nhất của thế kỷ. Một ngày kia ông xem lại đồ đạc cũ của gia đình, đột nhiên ông thấy một mảnh giấy cũ gập lại dưới góc của ngăn kéo bàn. Trên mảnh giấy có ghi: "Con của bà bị đần, chúng tôi không cho nó tới trường nữa đâu."
Edison đã khóc hàng giờ liền và ông ấy đã viết những dòng này lên nhật ký: Thomas Alva Edison là một thằng đần được sinh ra bởi một người mẹ anh hùng. Và ông ta đã trở thành một thiên tài thế kỷ.




25/1/16

5 for today


1. Trời xanh, mây trắng, nắng vàng. Mỗi tội lạnh đến cứng cả người.

2. Hôm qua Sói mới chỉ cho cách nướng sườn heo kèm lá hương thảo và húng tây, với cả gà nhồi oải hương nướng nữa. Xong hai đứa đều gật gù tổng kết lại là món nướng kiểu Châu Âu còn xa mới hấp dẫn bằng món nướng truyền thống của Việt Nam mình. Gì chứ ẩm thực Việt Nam là siêu tuyệt hảo luôn rồi. Nói đây mới nhớ, mùa này nên đọc cuốn Thương nhớ Mười HaiMón ngon Hà Nội của nhà văn Vũ Bằng, sẽ thấy ấm lòng lắm. 

3. Thằng em tôi có một thằng bạn chơi từ hồi cấp I. Thằng nhóc này có một chị và một em gái. 
Con bé em năm rồi được đưa xuống học nội trú ở Sài Gòn. Thằng em tôi là đứa đưa con bé đi đăng ký nhập học, rồi gặp thầy giám thị để đăng ký làm người giám hộ, cứ mỗi cuối tuần thì đưa đón con bé về nhà, chở nó đi hội sách (nếu có) hoặc chở nó đến những nơi có sách hay (vì con bé này thích đọc sách). 
Nếu con bé lười học, thầy giám thị sẽ gửi điểm vào điện thoại của thằng em tôi. Nếu con bé trốn học, thầy giám thị cũng gọi điện hỏi thằng em tôi. Còn nếu gia đình con bé mà muốn gặp nó cũng phải liên lạc qua thằng em tôi, vì cả nhà đấy chả ai có số điện thoại của nhau cả. 
Có lần con bé bảo thằng em tôi giống anh ruột của nó hơn. Tôi cũng thấy thế thật. Có lẽ tôi nên bàn với thằng em tôi, lừa bán con bé đi để lấy tiền, thời buổi bây giờ một quả thận cũng bán được 262.000 USD đấy, chả ít ỏi gì đâu.

4. Nàng Aryn nói tôi là một nguyên bản cô đơn. Tôi cảm thấy thích khái niệm mới này.

5. Nhìn tấm hình mà lại nhớ đến Brokeback Mountain mới lạ chứ...





24/1/16

...







Đã thấy xuân về với gió đông. 
Với trên màu má gái chưa chồng 
Bên hiên hàng xóm cô hàng xóm 
Ngước mắt nhìn giời đôi mắt trong. 

Từng đàn con trẻ chạy xun xoe 
Mưa tạnh trời quang nắng mới hoe 
Lá nõn nhành non ai tráng bạc 
Gió về từng trận gió bay đi 

Thong thả dân gian nghỉ việc đồng 
Lúa thì con gái mượt như nhung 
Đầy vườn hoa bưởi hoa cam rụng 
Ngào ngạt hương bay, bướm vẽ vòng. 

Trên đường cát mịn một đôi cô 
Yếm đỏ khăn thâm trảy hội chùa 
Gậy trúc giắt bà già tóc bạc 
Lần lần tràng hạt niệm nam vô.







23/1/16

5 for today


1. Trăng tháng Chạp đẹp thật.

2. Tuần tới phải mua một hộp mochi, hai lọ đậu phộng rang tỏi ớt, sổ sketch canson, bốn quyển sách... à, mấy cái bánh bao nữa nhỉ, dạo nọ ăn vài món dim sum, trót mê mấy cái bánh bao xíu xiu ấy rồi  T^T  Cô gái nhận ra cách tiêu tiền hiệu quả nhất là mua một lô những thứ lặt vặt "trông có vẻ không đắt tiền"  ╮[╯▽╰]╭

3. Thẳng thắn mà nói, tôi là thể loại già nua khó chịu, lựa chọn môi trường tiếp xúc rất kỹ. Tôi chỉ thoải mái giao tiếp khi biết chắc xung quanh đều là những người đàng hoàng lịch thiệp, còn không thì tôi sẽ im lặng và tìm cách để tránh xa ra chỗ khác. Đó là lý do tại sao tôi rất ghét phải đi mua đồ ở siêu thị, mua vé xem phim hay đến bất kỳ chỗ nào cần xếp hàng mua vé. Chẳng ai biết xếp hàng là cái quái gì cả, thậm chí có người còn xô tôi sang một bên để chen vào! Xin hỏi chư vị, làm người khó đến thế cơ à? ( ̄▿ ̄)

4. Con bạn bảo tôi chính là thánh phá hỏng hình tượng. Chuyện là bữa nọ đi dự tiệc cưới, nó bảo đứng từ xa thấy tôi đang một mình dựa vào cửa sổ nhìn xuống đường trông rõ trang nhã cun ngầu băng giá. Thế xong có thằng nhóc trong đám bưng mâm quả đi qua cười cười chọc gì tôi đấy, tôi liền nhếch mép cười đểu, bộ dáng chả khác gì bọn buôn trai bao xuyên biên giới. Con bạn tôi thề là nó sụp đổ hoàn toàn với cái bản mặt sở khanh mất nết của tôi luôn :)) Đấy, các cụ đã dạy cấm có sai mà, đừng có trông mặt bắt hình dong, các người lại cứ thích "thánh mẫu hóa" tôi cơ!  :))

5. Ầy, nhìn tóc này, mũi này, xương hàm này, giống y bạn Sói luôn. Lúc lướt qua tấm ảnh thấy giật cả mình, tới hồi ngó kỹ lại mới biết đây là nữ. Quá nhọ cho bạn Sói sinh đệp!  =))






22/1/16

...



Cuộc sống thiên nhiên tao nhã dạo nầy của cô gái  :">




























20/1/16

...





Sông Hô-nô-xê nước rất nông

Lội giữa dòng vẫn không ướt váy

Nếu lòng người cũng nông như vậy

Thì làm sao tôi có thể yêu sâu...



Đời mình đã đến cái đoạn chỉ vài câu thơ nguệch ngoạc trong mẩu giấy nát trên gác xép thôi cũng khiến mình bần thần cả người. Chẹp... sáng nay dọn gác xép đón Tết đây...