25/10/20

...




"Anh ngại nói về mình quá đỗi 
Ngại nhưng vì em hỏi
Cơn gió vu vơ tạt ngang nỗi nhớ
Cửa sổ phòng đêm lạnh mở
Thành phố lạ, bình yên nên rất lạ
Ký ức không tên triền miên. 
Chẳng biết câu chuyện này
đã viết từ đâu
cho anh kể từ đâu. 
Chẳng biết đôi chân mỏi đường dài
đã ngồi lại nơi nào
đếm bao nhiêu sỏi đá.
Đếm những người đi qua
đời nhau
Rồi hóa thành xa lạ... 
Hay là từ chiếc khuy áo bạc màu
Anh cài then lên miệng cây đàn
Để theo anh suốt đời làm bạn
Suốt đời
Cầm tù trong câu hát.
Tình ơi... 
Hay là từ con số hai mươi
Anh chép trong nhật ký một người
Một người có tên, cố nhiên, nhưng em đừng nên biết.
Con số ấy đã chết. 
Hay là từ một ngã tư đêm hai lăm
Rẽ đời anh vào một ngõ tối tăm
Đầy gió lạnh.
Nhưng anh hiểu, những lối đi vòng quanh
Đều tìm về ngả rẽ. 
Hay là thôi, cho anh kể
Từ một đêm về cuối mùa đông
Đoạn đường không
Mưa phùn gieo hạt.
Cơn say cũ ướt mèm
Một người sang hai bảy
Liêu xiêu vấp gió trời
Từng giọt từng giọt xô nhau rơi mặn chát. 
Hay là... 
Nhưng câu chuyện ấy biết nơi nào đoạn kết
Khi lời mở đầu anh chẳng biết từ đâu 
Vụn vỡ những mảnh ghép li ti

 

Như những vì sao vụn vỡ trên đầu


 

Đêm nay sáng mãi.




Thành phố lạ chìm vào đêm sâu..."




 

21/10/20

...

 





Ngày xửa ngày xưa, có ba cái cây mọc cạnh nhau trên một triền đồi. Chúng cùng nhau nảy lộc vào mùa xuân, xanh tươi mơn mởn khi hè đến. Thu sang, chúng thong thả trút lá bên nhau, rồi khi mùa đông tới, chúng im lặng đứng cạnh nhau giữa đất trời tĩnh mịch. 
Ba cái cây ấy là ba cái cây hạnh phúc nhất thế gian.







19/10/20

...

 


Chập tối, vừa cầm điện thoại lên liền thấy rợn người. 

Tôi nhận ra mình càng lúc càng kinh hãi mạng xã hội (một cách nghiêm trọng), cụ thể là những nơi có một lô một lốc người đua nhau bình phẩm, phê phán, kể lể, nói này nói nọ... Những kẻ độc địa, trút hằn học vào những nơi mà không ai biết chúng, ẩn nấp trong một góc tối an toàn và nói cho thỏa mồm. 

Bỗng nhiên muốn hóa thành một cái cây nhỏ trên núi, chỉ để ngắm mặt trời mọc rồi lặn, và lắng nghe tiếng chim hót đâu đây...

 





15/10/20

...

 





Càng có nhiều chuyện muốn nói, tôi lại càng im lặng.

Thật chẳng hiểu tại sao.








15/9/20

...

 



Nếu thế giới này là bảo tàng của những bức tranh ghép, và mỗi con người là một bức tranh, tôi cho rằng tất cả những bức tranh đó đều không hoàn hảo. Sẽ luôn có một hoặc hai mảnh ghép mà ta không sao tìm ra được để hoàn thiện chính ta. 

Tôi nghĩ, mảnh ghép mà tôi thiếu chính là "100 tỉ".





13/9/20

5 for today

 


1. Từ ngày chuyển sang tập vào cuối chiều, tôi đâm ra lười dậy sớm. Hôm nào cũng tầm bảy rưỡi mới lóp ngóp bò dậy được.

Song cũng có hôm tôi thức dậy tầm chưa tới sáu giờ sáng, tự làm cho mình một chiếc bánh rán mật ong vàng ruộm, rồi vừa ăn vừa lững thững đi quanh vườn. Có lẽ đã hơi lâu rồi tôi mới được hít thật sâu không khí trong lành và tĩnh mịch của buổi sớm mai, ngắm nhìn một cánh chim nhỏ chao ngang khoảng trời xanh dìu dịu, và xốn xang trong lòng khi thấy những cây hồng của mẹ mơn mởn lá non. 

Những lúc như vậy thật thanh thản biết bao.

 

2. Vậy là bọn trẻ con đã bắt đầu một năm học mới. Sáng sáng lại nghe nhạc phát ra từ bên trường mầm non ngay đầu ngõ. Rồi chả mấy nữa sẽ đến Trung Thu, tiếng trống múa lân sẽ rộn ràng khắp mọi ngả. Thời gian trôi qua thật nhanh. Lắm lúc tôi chẳng còn nhận ra mình đang đứng ở đâu nữa rồi.

 

3. Tôi thấy vui vui vì những người bạn của mình đều thích tập truyện tranh mới ra (hoặc giả họ đang cố gắng an ủi và khích lệ tôi, nhưng tôi vẫn vui). 

 

4. Mua một tờ vé số, trúng 50 ngàn. Hay lắm, chả mấy chốc mà thành tỉ phú! :))

 

5. Cứ cách quãng thời gian kha khá dài chúng tôi mới lại nhìn nhau một lần. Mỗi lần video call, thấy Sói nháy mắt với mình, tôi liền cay cay mũi, như thể chúng tôi vừa trải qua một hành trình dài từ hai đầu sa mạc, rồi hội ngộ tại một ốc đảo tươi xanh vào lúc nửa đêm. Sói luôn khiến tôi có cảm giác cay mũi, cay mắt, cho dù cậu chàng chẳng làm gì cả, chỉ đơn giản là ngồi đó nhìn tôi với gương mặt lạnh lùng, kiêu ngạo bẩm sinh nhưng ánh mắt lại ngập tràn trìu mến.




28/8/20

5 for today

 


1. Hôm nay tôi ăn gì?

Ức gà trộn với rau càng cua, lá chua me đất và đọt đinh lăng. Đậu phụ trắng. Cá hấp. Và rau muống xào. Có thêm dưa leo với ổi ăn tráng miệng.

 

2. Tám Sáu chỉ cho tôi một cuốn sách nói về bí ẩn của những cái cây. Tiếc là Tám Sáu vẫn chưa hiểu được tại sao thứ Ba là ngày của biển, thứ Tư là ngày của những quả cam, thứ Năm là ngày của bầu trời và thứ Sáu là ngày của màu xanh lục.

 

3. Đương cảm thấy mình bị bỏ rơi...

 

4. Tôi đang dán miếng lột mụn trên mũi và uống được một nửa ly sữa. Tối nay thoáng đãng. Dế kêu râm ran ngoài vườn. Việc ngập đến rún nhưng chị đây chả thèm quan tâm. Đằng nào cũng chết rồi.

 

5. Thiệt ra tôi viết 4 chuyện trên đây từ hôm qua, và bây giờ vẫn còn cảm thấy mình hoàn toàn bị bỏ rơi.





23/8/20

5 for today



1. Làm quân tử tốt nhất đừng nên trả thù các vị ạ. (눈‸눈) Hôm qua lên Vincom mới hay tin rạp chiếu phim đã đóng cửa từ đầu tháng vì dịch bệnh và chưa có kế hoạch mở lại!!! ლ(¯ロ¯ლ) Thôi thế thì còn phim ảnh gì nứa ahuhu  ༼ ༎ຶ ෴ ༎ຶ ༽

 

2. Vào nhà sách mua cho thiếu niên mấy chiếc dây cột tóc, ngựa vàng và ếch xanh, xinh xắn không tả được. Xong bị chìm đắm vào gian sách thiếu nhi. Lúc ra ôm theo mấy cuốn sách tranh và cả một cục gôm nho nhỏ. Thế là người nông dân đã cảm thấy cực kỳ hài lòng.

 

3. Không dám xem phim Lấy danh nghĩa người nhà, sợ trái tim íu đúi không chống lại được sự đáng iu của hai cậu nam chính :")) 

 

4. Lại không biết viết gì ở đây... Đến khi nào tôi mới thoát được lời nguyền kinh khủng này... (╮°-°)╮

 

5. Chuyện này chuyện kia của tiểu thơ Đốm. 
Có thể mua ở đơi ~ hí hí ---> *Click to buy*










19/8/20

5 for today

 

1. Mười năm trước, vào cái ngày đầu tiên công chiếu Inception thì tôi đang ngồi ở rạp bên cạnh xem bộ phim Step up dở hơi dở hám, mắt đeo kính 3D cay xè, và cay cú hết sức vì đã nhận lời đi xem thứ phim âm nhạc chán ngắt này. Mười năm sau, nghe đồn Inception sẽ được chiếu lại trên các rạp. Ha ha, quân tử trả thù mười năm chưa muộn mà! Quả nhiên! Quả nhiên!

 

2. Bây giờ là 10 giờ 10 phút tối thứ tư. Ngoài trời đang mưa rì rầm. Mưa là tiếng thở dài của buổi đêm. Tôi ngồi đây và nghĩ vớ vẩn rằng tôi sẽ nhặt được 50 tỉ ai đó đánh rơi bên vệ đường. Bất ngờ thay, điều không thể đoán được là tôi đem trả tiền lại cho người mất. Và như một điều đã được tiên đoán, người đó cảm ơn tôi rối rít rồi tặng tôi 20 tỉ thay lời cảm ơn. Cuộc đời thật đẹp biết bao, tôi nghĩ, tình cảm giữa người với người đâu cần những lời khách sáo hàm ơn.

 

3. Vậy là tôi có thêm một cái danh nữa, đó là họa sĩ truyện tranh. Tôi chả bao giờ tưởng tượng được có ngày họ gọi tôi như vậy.

 

4. Sao cứ đến đây là tôi không biết viết gì hết thế nhỉ? Số 4 bị nguyền rủa chăng?

 

5. Thiếu niên nhìn tôi và cười. Tôi nhìn thiếu niên rồi cũng cười. Chúng tôi nhìn nhau, cười tít mắt. Thiếu niên hỏi tôi cười gì đấy, sao lại cười. Tôi bảo thiếu niên cũng cười đấy thôi, lại còn hỏi tôi. Và chúng tôi chìm vào một đoạn phim đen trắng không âm thanh nhưng ngập tràn niềm vui không-thể-diễn-đạt-bằng-lời.




17/8/20

5 for today

 

1. Tối. Đang nằm dài trong phòng thì nghe tiếng tivi ngoài phòng khách vang lên giọng ẹo ẹo của nhân vật nữ:

- Tại sao huynh lại chịu mất một cánh tay vì muội chứ?

Tôi: Tại ổng ngẫu hứng nên làm trò đó má!

- Chỉ cần muội không sao là tốt rồi. Một cánh tay này không là gì cả!

Tôi: Anh nói chí phải, một cánh tay đâu có là gì, nó chỉ là một cánh tay thoy~

Một nhân vật nam khác xen vào:

- Mau theo ta trở về!

- Không, muội sẽ ở lại bên huynh ấy!

- Muội ở lại có khiến tay hắn mọc ra không?

Tôi: Cuối cùng cũng có người tỉnh táo ở đây.

- Không! Bọn muội đã định chuyện cả đời rồi!

Tôi: Thôi, em lạy chị!

 

2. Trước mặt nhà dì tôi là một con dốc đứng. Dạo trước leo được nửa con dốc là hai đùi tôi đã run run, cổ họng cay và hơi thở bắt đầu đứt đoạn. Hôm nọ sang nhà dì, tôi leo dốc nhanh, thản nhiên như đi đường bằng, hơi thở còn không có chút loạn nào cả. Lúc ấy tôi mới thấy sự lợi hại của việc tập tành đều đặn. Lúc ấy tôi mới nhận ra mình đã trải qua một đoạn đường dài như thế nào. 

 

3. Sáng nay đi cắt tóc. Không nhận ra nổi ông anh cắt tóc nữa. Anh ta nhếch nhác đến lạ, người ngợm hôi nồng nặc mùi nhậu nhẹt và thuốc lá. Vợ anh ta ngồi gần đó, đang buôn chuyện với đám thợ phụ, nom cũng trắng trẻo xinh xinh. Nếu đặt trong bối cảnh truyện Tây du ký, cô ta chắc chắn là yêu tinh rồi, còn ông anh thảm thương kia chỉ có thể sắm vai một tên thư sinh nhẹ dạ bị yêu tinh bắt vào trong núi để hút nguyên khí thôi. Eo...

 

4. Hỏi Tê Tê nhà mình muốn viết gì ở đây không, nhưng chàng ta bảo hôm nay không biết viết gì hết. Thế nên sẽ không có gì ở đây luôn.

 

5. Thật chẳng nhớ bao nhiêu năm rồi mình không ăn lựu. Đến cảm giác ăn một quả lựu mình cũng chẳng mường tượng ra nổi nữa rồi. Bỗng nhiên thèm một quả lựu ướp lạnh đến tan nát cả cõi lòng. Trời ơi...