27/7/22

5 for today

 

 

1. Tôi mua gói âm thanh của A Soft Murmur để có thể nghe tiếng mưa giông sấm chớp kèm tiếng bếp lửa tí tách mỗi đêm. Giờ đây phải cần đến những thứ này tôi mới ngủ được. Quả là lối sống nhạt nhẽo đến đáng buồn ở thời đại công nghệ.

 

2. Tôi sẽ về Bắc dự đám cưới cô em họ vào cuối tháng 8.

Bữa trước hai mẹ con vui vẻ đi may áo dài cho mẹ. Trong một diễn biến khá liên quan, tôi mở tủ quần áo của mình rồi kinh hoảng nhận ra chiếc váy xinh đẹp tôi mặc dự đám cưới nàng Bệnh năm nào đã không còn mặc được nữa. Tôi thậm chí không kéo khóa lưng lên được vì vai tôi đã nở rộng.

Khóc không ra nước mắt.

Thằng em tôi bồi thêm: "Uống whey vào và tăng mức tạ lên, bạn trẻ sắp được làm đàn ông rồi!"

Không dám khóc nữa luôn.

 

3. Phim Good luck to you, Leo Grande hay đến bất ngờ. Hiếm thấy ai có đôi mắt hút hồn dễ sợ như nam chính. Nội dung không dễ nuốt tí nào, tôi tưởng vậy, nhưng lại được thể hiện vô cùng khéo léo khiến tôi phải chăm chú theo dõi từ đầu đến đuôi. Đáng xem!

 

4. Thú giải trí suốt tháng này vẫn là đọc Đô-rê-mon trước khi đi ngủ và mua mấy đôi hoa tai nhựa đủ màu sắc để đeo như bọn trẻ con.

 

5. Bác tác giả người Nhật, người mà năm ngoái tôi từng làm việc cùng, cũng là người mà tôi từng mô tả giống mafia, đã đột ngột qua đời vì đau tim hồi cuối tháng 6. 

Cho đến lúc nhận được tin buồn tôi mới biết bác ấy là giám đốc một công ty sản xuất đồ chơi ở Tokyo. Có rất nhiều người tôi biết luôn than vãn rằng cuộc sống của họ lúc nào cũng quay cuồng trong công việc, không có một tí thời gian nào để mà thở chứ đừng nói tới chuyện suy nghĩ điều gì khác. Thế tại sao một ông giám đốc trăm công nghìn việc vẫn kiêm được vai trò tác giả một đống đầu sách thiếu nhi? Tôi nghĩ, chẳng có gì là đáng nể ở đây cả, chỉ là khi người ta thực sự muốn làm, người ta sẽ luôn dành ra được thời gian để làm mà thôi.

Tội nghiệp bác, ra đi khi còn bao nhiêu kế hoạch đầy ý nghĩa chưa hoàn thành...




8/7/22

5 for today

 

 

Những đau khổ lớn của đời người:

 

Đã không có tiền lại còn cãi nhau với người iu 

Loại khổ này gây ra những cơn đau triền miên, dai dẳng. Người trống rỗng, bải hoải không chút sinh lực. Ngực nặng trĩu, khó thở, đầu óc tê tái. Cơ thể tồn tại nhưng ý chí sống quay về 0.

 

Chiếc váy đẹp nay đã chật, kéo lên chật mông, kéo xuống chật lưng 

Cái khổ này khiến ta sững sờ, mồm gượng cười nhưng lệ đổ trong tim. Ta xót xa, tiếc nuối, nhưng hoàn toàn bất lực. Cái khổ này chưa đi, cái khổ trên liền tới. Không có váy mặc, không thể cởi truồng, nhưng tiền đâu mà mua?

 

Còng lưng vẽ bìa sách suốt một ngày, vừa mở máy lên file hỏng toàn bộ, phải vẽ lại từ đầu

Đây là nỗi khổ thấu trời xanh, tựa sấm sét giữa trời quang, lại như đất bằng nổi sóng. Dù làm nghề gần chục năm, trải qua biết bao binh biến, khi đối mặt với đau khổ này cũng tạm coi giữ được phong thái "mặt không đổi sắc", thế nhưng cảm giác vạn tiễn xuyên tâm vẫn đủ khiến ta hóa đá trong chớp mắt. Khổ mà không thể la hét, chỉ còn biết gắng gượng cầm bút làm lại từ đầu.



 


3/7/22

5 for today

 

 

1. Đã là tháng bảy. Thành phố mùa này chỉ có mưa từng hồi từng trận - đặc sản của mùa gió tây nam.

Tôi càng lúc càng bệ rạc. Suốt một thời gian dài gần đây, tôi toàn dậy đâu đó vào quãng 8h đến 8h30 sáng. Ăn uống xong thì ngồi vào bàn làm việc với cái đầu mụ mị. Tôi chẳng còn nhớ rõ không khí buổi sớm như nào nữa. Chán ghê... (⁽⁽ ⁰ ⁾⁾ ‸ ⁽⁽ ⁰ ⁾⁾)

 

2. Đôi tai của tôi càng lúc càng nhạy cảm với âm thanh. Hồi này tôi thường xuyên phải nghe nhạc brainwave trên Spotify để đi vào giấc ngủ. Tôi còn mua luôn cả một bộ nút tai chống ồn Ohropax để đảm bảo tiếng ù ù gớm guốc từ máy sục bể cá nhà hàng xóm không đến được tai mình (feedback nhẹ là dùng nút bịt tai này sẽ không nghe âm thanh gì bên ngoài cả, nhưng lại nghe rõ tiếng tim đập bình bịch đấy nhá).

Jesus! ( ≖ _ ≖ ) Thi thoảng lại đâm ra ghen tị với đôi tai lãng nặng nề của bà già nhà kế bên chứ. 

 

3. Stranger Things mùa này kết thúc tanh bành quá, vậy là phải hóng tận mùa sau rồi.. Giờ chỉ còn biết bấu víu vào bộ Only Murders in the Building để giải trí mỗi tuần chẹp chẹp... ( •̥́ ˍ •̀⊂ )

 

4. Tôi đang đọc lại bộ Đô-rê-mon và nghe mấy bản nhạc thính phòng của ông Mozart. 

 

5. Chuyện đời bất hạnh của Đốm: 

Thị nằm dài thượt ngày qua ngày, không muốn làm việc gì, chỉ ngửa mặt lên nhìn trần nhà và thở dài từng hồi. Thị nằm ườn lâu đến nỗi thị không nhớ nổi đã bao nhiêu ngày trôi qua. Bỗng một sáng nọ, hơn trăm tỉ tiền mặt từ trên trời rơi ầm ầm vào đầu thị. Thị tối tăm mặt mũi, rách toác cả đầu, máu me bê bết. Cả nhà khóc thét đưa vội thị lên bệnh viện khâu hơn năm chục mũi. 

"Chỉ muốn nằm im xa lánh mọi sự đời mà cũng phải chịu nỗi xui xẻo này. Thử hỏi trên đời còn ai bất hạnh hơn ta nữa?" - Thị nghĩ, chực òa khóc vì tủi thân, rồi nặng nhọc nhặt từng xấp tiền bỏ vào bao tải. 





22/6/22

...

 




cảm giác bị cô lập bởi những kẻ EQ thấp

thật khó chịu

chẹp...







22/5/22

♥♥



Vậy là đã ba năm kể từ ngày đầu tiên chúng tôi gặp mặt nhau. 

 

Tôi từng mơ thấy cậu ấy nhiều lần trước cả khi tôi biết cậu ấy là ai, tên là gì. 
Chúng tôi yêu nhau trước cả khi chúng tôi biết đối phương mặt mũi ra sao. 
Cậu ấy là hình xăm nơi cổ tay trái của tôi, còn tôi là hình xăm trên ngực trái của cậu ấy. 
Chúng tôi từng là nỗi day dứt, là niềm tiếc nuối khôn nguôi của nhau cho đến ngày gặp lại.

 

Và chúng tôi đã gặp lại.

 

Cậu ấy đã đi hơn trăm km để gọi tên tôi, còn tôi đã chạy băng qua cây cầu nhỏ để lao vào vòng tay của cậu ấy ngay ngày đầu tiên gặp mặt. 
Kể từ đó, hễ cãi cọ với tôi, cậu ấy liền gặp ngay một xui xẻo nào đấy. Mặt tôi lên mụn, mặt cậu ấy cũng mọc mụn. Bọn tôi có chung kỳ dâu, chung cơn đau đầu, chung cơn buồn ngủ. Bọn tôi có cả đống lý do để cãi nhau ngay khi vừa cười đùa vui vẻ, và cũng có ngần ấy lý do để nửa ngày sau làm hòa. 
Tôi vừa ghét vừa yêu cậu ấy vô cùng. 
Còn cậu ấy, mỗi lần tôi hỏi có ghét tôi không, cậu chàng liền nhướn mày rồi lườm nguýt: "Ghét là ghét thế nào. Vớ vẩn. Yêu còn không hết nữa là!"

 

Tôi chợt nghĩ, tình yêu này của bọn tôi chẳng khác gì một bức họa của Picasso, vừa nhảm nhí, vừa dữ dội, vừa trừu tượng, nhưng vì quá đắt đỏ nên một khi có rồi thì phải gìn giữ như giữ chính mạng sống của mình vậy.

 

Thế là tình yêu chính thức kéo dài được 3 năm.

 

Và khả năng sẽ còn lâu hơn nữa. 



















29/4/22

5 for today

 

1. Các sư thầy nước ta đang (bất chấp chiêu trò) chạy đua giành nút Ruby của Youtube à?

 

2. Ông bố tôi sau khi nghỉ hưu liền xin làm bảo vệ ở trường mầm non ngay đầu ngõ.  

Lâu lâu sẽ có những chuyện kiểu này:

- Ô, anh làm gì mà tối muộn thế này mới đón con?

- Cháu quên. Nãy dọn cơm tối ra bàn, không thấy con đâu, mới sực nhớ nó còn trên trường.

- Con mà cũng quên được. Nhất anh đấy.

- Dạ, hê hê hê ~

 

3. Nhìn ông chú Johnny Depp tất bật đi kiện con quỷ Amber Heard vừa thấy đáng đời, vừa thấy buồn cười, lại vừa thấy tội tội :"))

 

4. Sống không bằng chết mới chính là loại tình trạng nguy hiểm, nhưng chả ai thèm đoái hoài. Cơ mà hễ nhắc đến chữ chết là cả bầy liền nhao nhao lên cảnh cáo ngay. Lạ thật chứ.

 

5. Người ta thường bảo "làm việc tốt sẽ được hưởng phúc, làm việc xấu phải chịu quả báo".

Tôi cật lực sống tốt (vờ như mình không mong đợi quả phúc trị giá 100 tỉ).

Kết quả, phúc mà tôi nhận được chỉ là chưa gặp quả báo.






26/4/22

5 for today



1. Mấy di chứng sau khi khỏi covid tệ hơn tôi tưởng. 
Thi thoảng tôi vẫn thở khá nặng nhọc lúc nằm nghiêng. Tối nào tôi cũng có cảm tưởng như mình bị chứng bàng quang tăng hoạt. Rồi kỳ kinh nguyệt tháng này của tôi còn chẳng thèm tới nữa.  
Tôi vẫn phải ăn cơm chan uễnh oãng nước canh chứ không ăn cơm khô với đồ ăn được. 
Tôi chẳng thích gì, chẳng ghét gì, nhưng không sao chịu nổi ánh sáng và âm thanh của dàn máy tính. 
Tôi thấy mình giống một bà cô ở thời kỳ tiền mãn kinh vậy.

 

2. Thằng cu Joe xóm tôi (con của ông anh Ba Lan) quả là một đứa bé dễ thương. 
Có lần tôi thấy nó đuổi theo một tờ giấy đang bị gió cuốn lướt trên mặt đường. Gió ngừng, giấy không bay nữa, nó liền ngỡ ngàng và tỏ vẻ thắc mắc, lại còn lẩm bẩm bảo giấy bay đi. Giọng nó ríu rít như con chim non, không hề giống thằng cu Đồng thô thiển láo lếu nhà đối diện tí nào. Trong khi Joe nói được 3 thứ tiếng lận, thì Đồng vẫn còn cái thói sủa thi với chó nhà hàng xóm.  
Tôi quyết định gọi Joe xóm ta là Tiểu Bạch Thỏ, còn thằng Đồng kia phải gọi nó là Bao Công Mặt Sắt! 
Hừm.

 

3. Hình như miền Bắc đang bắt đầu nóng dần lên. Chả biết tháng sau có đi chơi được không. Aigoo...

 

4. Hồi 10 tuổi, tôi ước mình được lười. Khi 20 tuổi, tôi ước mình có tiền. Giờ 30 tuổi, tôi ước mình lười nhưng vẫn có thật nhiều tiền. Tham muốn của con người đúng là tỉ lệ nghịch với năng lực và tỉ lệ thuận với thời gian.

 

5. Trong cuốn Cây cam ngọt của tôi có câu: 
"Ông có thể giết chết một người nào đó trong trái tim ông. Không yêu người đó nữa. Và thế là một ngày nào đó người đó sẽ chết." 
Vấn đề đặt ra là: liệu ông có thể không yêu một người đã lẻn được vào trong trái tim ông không? Ông chắc là ông sẽ làm được chứ?





13/4/22

5 for today

 


1. Tôi nghi ngờ mình mắc chứng căng thẳng lo âu khi nhìn thấy tóc trên sàn nhà.

 

2. Gã sửa quần áo ở dãy nhà trọ đầu ngõ đúng là hay nói linh tinh. Lần nào tôi mang đồ ra sửa gã cũng bảo anh là thợ may đấy, hồi trước có tiệm may ở Sài Gòn cơ, nhưng dịch bệnh kéo dài thế là mất hết, phải quay về Bảo Lộc. 

Tôi đảo mắt (một cách lén lút).

Thứ nhất, dịch bệnh đâu có lấy mất của anh vải vóc, máy móc và tay nghề.

Thứ hai, anh treo cái biển "Nhận sửa quần áo" ngoài cửa làm gì, nếu anh biết cả cắt may.

Thứ ba, mấy câu chém gió của anh không phải là thứ khiến tôi mang đồ đến đây sửa đâu. Chỉ vì tôi lười đi xa, và vì tôi chưa thấy có dấu hiệu gì của việc làm ăn cẩu thả từ anh thôi. Ây...!

 

3. Lại có thêm một series phim đáng để theo dõi, đó là Tokyo Vice. Trong phim đầy cánh nhà báo, cảnh sát và yakuza vật lộn trong những góc tối của Tokyo. Nom bối cảnh và tình tiết có vẻ thực tế chứ không phải kiểu làm-sao-để-lên-phim-cho-đẹp. 

 

4. Hồi này khó ngủ. Lại còn hay phảng phất chóng mặt. Tôi bỗng thấy mình già sọm đi cả trăm tuổi. Trời ạ, tôi còn chưa kịp trải nghiệm cảm giác làm tỉ phú mà đã bắt đầu thấy ở đây sương khói mờ tử ảnh rồi.

 

5. Ban tối ra phố mua thuốc (đến một độ tuổi nào đó, bạn sẽ chỉ còn đi qua đi lại giữa hiệu thuốc và siêu thị). 

Đang đứng thì trời bắt đầu mưa lâm thâm. Đâu đó bên kia đường có người hát karaoke bài Cơn mơ băng giá khiến tôi cảm thấy thật nhiều hoài niệm của thời sinh viên. Giọng của ông chú Bằng Kiều có thể khiến mấy bài hát lời lẽ bình thường trở nên khó quên thật đấy...









10/4/22

5 for today

 


1. Bị nấc suốt từ sáng tới giờ!

 

2. Kể từ lúc tôi đặt mục tiêu trong vòng một năm này sẽ không tiêu tiền vào quần áo, tôi đã mua 3 chiếc váy và 3 chiếc áo, đó là chưa kể đến mấy thứ lặt vặt như 2 chiếc ốp điện thoại, mấy quyển sách và lọ nước tẩy trang. Tôi không còn dám than thở mình nghèo nữa. Tôi nghèo đến mức này cũng đáng đời tôi thôi!

 

3. Hồi này có một series phim rất hay nhé, tên là Slow Horses

Phim nói về nhóm những đặc vụ phạm lỗi, kém cỏi, hết thời, bị MI5 dồn vào làm việc ở một văn phòng tồi tàn gọi là Slough House. Ông chú Gary Oldman vào vai đặc vụ đứng đầu Slough House, chính là nhân vật tôi thích nhất trong phim này vì cái tính chuyên mỉa mai sâu cay, hở ra liền mắng mỏ cấp dưới thậm tệ, nhưng thực chất ông là người rất tốt và cực kỳ tài giỏi. 

Mới ra đến tập 3. Tình tiết gay cấn và hấp dẫn lắm. Tối qua, lúc tôi xem thì có một đứa đã bị chặt bay đầu khiến tôi vô cùng hứng khởi chờ đợi tập 4 vào tuần sau.

 

4. Có kịch bản tập 3 của Chuyện Này Chuyện Kia rồi nhưng lại lười vẽ... chậc...

 

5. Ôi đau đầu quá... tôi cần ngay miếng dán hạ sốt Polymer 500... _( ∠ 、ン、)_