30/9/22

5 for today

 

 

1. Mưa lớn. Khi mùa gió tây nam ở Tây Nguyên và mùa mưa lũ tại miền Trung hợp làm một, thành phố nhỏ tí này chẳng có gì ngoài mưa. Ở đây, chúng tôi chẳng bao giờ có thiên tai gì, ngoài mưa. 

Mong rằng miền Trung sớm ổn. Mùa mưa lũ nơi đó chỉ mới bắt đầu...

 

2. Tôi đọc cuốn Tôi đi học của thầy Nguyễn Ngọc Ký vào khoảng đâu đó năm lớp 4.

Hồi ấy, tôi thích cuốn sách này ngay từ cái tiêu đề ngắn gọn và mộc mạc. Thầy Ký trong cuốn tự truyện như người bạn thân của tôi. Chưa từng thấy ai ham học và chăm chỉ đến vậy. Mặc dù thầy-trong-cuốn-sách-của-thầy chả giúp tôi yêu trường lớp bạn bè thêm tí nào (do thế giới học đường như shit của tôi thôi, chứ sách thầy viết thật sự rất cảm động), nhưng chí ít tôi vẫn cảm thấy nể phục những con người giàu nghị lực, và tôi học được cách không bao giờ bạc nhược yếu hèn.

Hóa ra thầy và gia đình đã sinh sống ở Thủ Đức từ rất lâu. Tôi cũng lê la ở Thủ Đức suốt trong những năm tháng sinh viên. Nói theo ngôn ngữ của bọn trẻ bây giờ, tôi đã may mắn được "hít chung bầu không khí của quận" với thần tượng. Thế là đủ may mắn rồi, nhỉ.

 

3. Tôi rất thích các sản phẩm từ trứng và sữa. Tôi mê ăn bánh bông lan và các loại bánh kem. Chính vì thế, u tôi đã cho tôi bộ gen dễ-phát-phì-sau-tuổi-30. Thật hâm mộ những người được uống 3 cốc sữa một ngày.

 

4. Mẹ là fan bự của mọi chứng ung thư và bệnh tiểu đường. Tức là, hễ bất kỳ ai trong nhà có một sự khó chịu nào đó trong người, bà liền quy mọi triệu chứng về hai loại bệnh này. Thằng em tôi khó nuốt cơm, khả năng nó bị ung thư thực quản. Mẹ bỗng dưng sụt mất một cân, rất có thể đã mắc tiểu đường. Tôi đau họng không dứt, khéo bị ung thư vòm họng rồi. Ông già tôi hút thuốc, chắc chắn bị ung thư phổi, không lệch đi đâu được (cái này có thể đúng đấy).

Và thế là người phụ nữ đáng thương sống trong nỗi lo ngay ngáy thường trực, rằng một ngày nào đó chúa tể ung thư (hay ác ma tiểu đường gì đó) sẽ đậu trên mái nhà tôi và thò tay xuống nhón một trong bốn người (hoặc cả bốn) đi mất. Chị ta gần như quên mất một chuyện: vui vẻ chính là thứ vũ khí đầu tiên giúp chúng ta chống lại bệnh tật, sau nữa là tiền. Tiền đã luôn không có rồi, vậy chúng ta chỉ còn cái tinh thần này thôi. Mau cười lên đi, còn chần chừ gì nữa.

 

5. Ừm... khá lắm, Terry!

 

- Bây giờ tôi đang yêu Terry.

- ... anh ấy có làm em cười không?

- Anh ấy không làm tôi khóc.

- ...





24/9/22

5 for today

 


1. "Giết người cũng giống như hút thuốc vậy, chỉ có lần đầu là khó làm thôi" - từ phim Decision to leave.

 

2. Thằng em tôi vừa đi phẫu thuật nâng mũi. Nhờ hóng hớt thông tin từ nó mà giờ đây tôi cũng biết kha khá kiến thức về mấy vụ phẫu thuật làm đẹp. Nhưng có thể tóm lại là, tôi thích để mặt xấu như vầy hơn là đi mổ xẻ :"))

 

3. Hễ phải ngồi xe ô tô là tôi lại ngậm một hoặc hai viên kẹo cà phê Kopiko. Riết rồi tôi đâm ra ghiền kẹo này. Thậm chí tôi còn có hẳn một hộp thiếc đựng kẹo đặt ngay trên bàn làm việc, để mỗi cuối chiều sẽ nhón một viên ngậm cho vui. Tôi cảm thấy đỡ cô đơn hơn mỗi lúc ngậm kẹo cà phê Kopiko. Hình như vậy.

 

4. Lần đầu tiên tôi trải nghiệm loại phòng ở nhà nghỉ "đèn mờ" là vào đợt mùa hè.

Tất nhiên không phải tôi hành nghề gái điếm. Chỉ là bữa đấy bọn tôi không muốn cách rách phiền toái nên đã thuê phòng ở nhà nghỉ để ngủ tạm một đêm. Tôi không hề biết rằng "nhà nghỉ" ở làng quê là một khái niệm rất hiếm hoi và hơi bị "lệch lạc". Nhờ vậy, tôi đã có dịp cảm nhận cảm giác về những căn phòng nơi nhà nghỉ tồi tàn vẫn hay được mô tả trong tiểu thuyết.

Mọi thứ trong phòng hơi dơ một chút, lại hơi móp méo chút nữa (như thể chúng hiện lên trong ảo giác của một gã nghiện rượu). Phảng phất mùi đắng gắt của thuốc lá rẻ tiền trộn lẫn với mùi khai khai từ phòng vệ sinh. Tấm trải nệm mỏng dính, ram ráp, thủng lỗ chỗ. Gối có mùi "người" và mang một loại hơi ấm đáng ngờ (mà sau khi cân nhắc, tôi quyết định không cố gắng truy tìm nguồn gốc của thứ hơi ấm này làm gì cho thêm phần căng thẳng). Chiếc quạt gắn tường bị hỏng cần cổ, phát ra tiếng rè rè như máy xay sinh tố. Thứ duy nhất trông có vẻ không tồi tàn chính là cái điều hòa nhiệt độ, song chiếc điều khiển máy điều hòa lại cũ kỹ đến đáng ngạc nhiên.

Tối đó, vừa nằm tôi vừa nghĩ đến khách sạn Cá Heo cổ lỗ sĩ trong cuốn Cuộc săn cừu hoang - nơi anh ta và cô bạn gái lưu trú, và anh ta còn nhặt được hai sợi lông mu ở cạnh chân giường. Thật kỳ diệu vì có ngày tôi cũng nằm ở một nơi mang bầu không khí tương tự.

Tôi lại nghĩ tiếp đến chuyện nếu tôi là gái điếm, hẳn là tôi sẽ khó mà tập trung công tác được ở môi trường không sạch sẽ thế này. Rất có khả năng tôi phải yêu cầu khách hàng của mình ngồi đợi, trong lúc đó tôi cật lực lau chùi và dọn dẹp phòng một lượt (loại dọn dẹp giúp ta có thể tự tin cạ mũi vào cái bồn cầu sạch như lau như li). Với độ bẩn của căn phòng, và sự cầu tiến của tôi trong quá trình dọn dẹp, khả năng khách của tôi sẽ lăn quay ra ngủ trước cả khi tôi làm xong. Vậy lúc ấy ai sẽ là người trả tiền cho tôi? Khách mua dâm hay chủ nhà nghỉ?

Tôi cứ miên man nghĩ cho đến khi chìm vào giấc ngủ nặng nhọc đêm hè tự lúc nào không hay.

Sáng sớm hôm sau, bọn tôi rời khỏi nhà nghỉ. Chưa bao giờ tôi xúc động khi hít một ngụm không khí sớm mai tinh khôi đến vậy.

Một đêm không tồi.

 

5. Hồi này tôi đang mê nhân vật Daemon Targaryen. Đúng kiểu thích ngay từ cái nhìn đầu tiên luôn ahihi~

 

Thị Đốm đã tiêu cả 10 năm thanh xuân để theo series này:



Giờ đây, nàng ta khả năng sẽ tiêu xừ nó 10 năm tuổi trẻ nữa cho series này:


Xem xong hết thì đến trung niên là vừa luôn :"))





7/9/22

*:・゚✧ ๐*˟ ˚





một thương

hai nhớ

ba trông này


từng canh

từng phút

bao đêm ngày


hỏi trăng, trăng có mấy hao gầy

mà sao trăng cứ khuyết lại đầy

















31/8/22

!

 





(。•ˇ‸ˇ•。)











23/8/22

ahuhu~







nhân gian tươi đẹp đều nhờ các cô cả a.. ~( ´༎ຶ ㅂ༎ຶ` )~












11/8/22

5 for today



1. Ước có vài trăm tỉ thì cấm bao giờ được toại nguyện. Vừa than béo ngơi mồm, trời liền đổ cho một rổ bệnh vào đầu.

Bữa giờ tôi làm bạn với đống thuốc. Hết sốt siêu vi lại tới viêm mũi, ù tai, chóng mặt. Ốm đau cứ gọi là ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng. Tôi đang gõ những dòng này trong cơn chóng mặt ngầy ngật và một bên tai u u như có con dế gảy đàn đây. Chẹp... đường khỏi bệnh sao mà mông lung... _( ∠ 、ン、)_

 

2. Đã đang lo ngại chất lượng khám chữa ở cái bệnh viện thảm hại nơi đây thì tay bác sĩ lại còn cười hê hê hỏi: "Em mấy đứa con rồi?".

Tôi nhíu mày ngờ vực: "Dạ, chưa lập gia đình".

Tay bác sĩ "chà" một tiếng nghe cực kỳ khả nghi rồi bảo: "Thế là hơi kén chọn đấy nhé! Hê hê, bệnh này của em không có gì nghiêm trọng đâu, bệnh này phải lấy chồng vào mới khỏi được, hê hê hê ~"

Phải ngày thường tôi vui khỏe thì tôi cũng cố gắng vỗ tay động viên khiếu hài hước khả ố nhạt nhẽo của tay này. Nhưng hôm nay chị đang ốm đến ngu người, chị thực chỉ muốn tháo giày ra ném cho phát vào đầu. Ông là bác sĩ khoa tai mũi họng hay là bác sĩ khoa sản lạc sang đây vậy? Ngữ như ông mà làm bác sĩ sản khoa thì cũng chỉ là Donald Cline phiên bản 2 thôi.

(╯‵□′)╯︵┻━┻

 

3. Cậu shipper hú gọi thằng em tôi ra nhận hàng. Nó ngơ ngác hỏi hàng gì, cậu shipper liền ngọt ngào đáp: "Kem dưỡng mi của anh tới đây này anh Hoàng Gia". Thằng em tôi thiếu điều khóc thét. Nó một mực thề rằng nó không hề mua cái của nợ đấy, và rằng chắc chắn ai đó đã giao nhầm. Cậu shipper phụng phịu như thể bị tổn thương tinh thần, dùng dằng kiểm tra lại thông tin mãi rồi mới chịu mang hàng đi.

Thằng em tôi vào nhà, toát mồ hôi hột.

 

4. Nghe đâu phim mới của Châu Tấn sắp ra rạp: Thế gian có cô ấy.

Thoáng thấy lời giới thiệu "Thế sự vô thường, bạn kiên cường hơn những gì bạn nghĩ", tự nhiên mắt mũi cay cay...

 

5. Ốm... ốm đến đầu gối rồi... ốm nghĩ đến đất chẳng muốn ăn... hừ hừ... _(꒪བ꒪」∠)_






3/8/22

5 for today

 


1. Cầu trời cho bó hoa khô xinh đẹp lãng mạn của tôi đừng bị mốc. 

 

2. Bà bác hàng xóm than thở về việc có một ông con rể người Ba Lan và đứa cháu trai mang hai dòng máu đôi lúc không dễ chịu chút nào. Bà bác không thể ra lệnh cho thằng cu Joe (thực ra nó là Theo nhưng bác ta không nhớ được cái tên này) phải ngoan ngoãn ra trường mẫu giáo đi học được, vì có những lúc nó bảo tâm trạng không vui nên không muốn đi học :")) Xong bác ta lại hỏi con có nghe lời ngoại không, ngoại là ngoại của con cơ mà. Nó liền đáp: "Với con, ngoại chỉ là một người bạn mà thôi" :)))

Bà bác chép miệng kết luận với bố tôi: "Khác biệt văn hóa quá em ạ!"

 

3. Bạn biết bạn thực sự yêu một người khi có kẻ nào đó bảo "hai người không hợp mệnh", thì bạn - người chỉ muốn dành sự nghiệp trọn đời để săn lùng và tiêu diệt lũ bói toán - vâng, chính bạn, đã ngay lập tức google 7-7-49 trang xem tử vi các kiểu, rồi cầm kết quả hợp nhau đến tốt đẹp của hai bạn và nhếch mép cười: "Này thì không hợp, nhìn đi nhé, nhìn thật kỹ vào!" (˵¯͒ བ¯͒ ˵)

 

4. Và cũng chính bạn, thay vì phải làm việc từ 20 phút trước thì lại lục blog ra gõ những dòng này cho bõ ghét, cho hả dạ! Muahahaaaaaaaaaaa

 

5. Tôi đúng là con khùng phù phiếm mà, ahuhuuuuu ~







27/7/22

5 for today

 

 

1. Tôi mua gói âm thanh của A Soft Murmur để có thể nghe tiếng mưa giông sấm chớp kèm tiếng bếp lửa tí tách mỗi đêm. Giờ đây phải cần đến những thứ này tôi mới ngủ được. Quả là lối sống nhạt nhẽo đến đáng buồn ở thời đại công nghệ.

 

2. Tôi sẽ về Bắc dự đám cưới cô em họ vào cuối tháng 8.

Bữa trước hai mẹ con vui vẻ đi may áo dài cho mẹ. Trong một diễn biến khá liên quan, tôi mở tủ quần áo của mình rồi kinh hoảng nhận ra chiếc váy xinh đẹp tôi mặc dự đám cưới nàng Bệnh năm nào đã không còn mặc được nữa. Tôi thậm chí không kéo khóa lưng lên được vì vai tôi đã nở rộng.

Khóc không ra nước mắt.

Thằng em tôi bồi thêm: "Uống whey vào và tăng mức tạ lên, bạn trẻ sắp được làm đàn ông rồi!"

Không dám khóc nữa luôn.

 

3. Phim Good luck to you, Leo Grande hay đến bất ngờ. Hiếm thấy ai có đôi mắt hút hồn dễ sợ như nam chính. Nội dung không dễ nuốt tí nào, tôi tưởng vậy, nhưng lại được thể hiện vô cùng khéo léo khiến tôi phải chăm chú theo dõi từ đầu đến đuôi. Đáng xem!

 

4. Thú giải trí suốt tháng này vẫn là đọc Đô-rê-mon trước khi đi ngủ và mua mấy đôi hoa tai nhựa đủ màu sắc để đeo như bọn trẻ con.

 

5. Bác tác giả người Nhật, người mà năm ngoái tôi từng làm việc cùng, cũng là người mà tôi từng mô tả giống mafia, đã đột ngột qua đời vì đau tim hồi cuối tháng 6. 

Cho đến lúc nhận được tin buồn tôi mới biết bác ấy là giám đốc một công ty sản xuất đồ chơi ở Tokyo. Có rất nhiều người tôi biết luôn than vãn rằng cuộc sống của họ lúc nào cũng quay cuồng trong công việc, không có một tí thời gian nào để mà thở chứ đừng nói tới chuyện suy nghĩ điều gì khác. Thế tại sao một ông giám đốc trăm công nghìn việc vẫn kiêm được vai trò tác giả một đống đầu sách thiếu nhi? Tôi nghĩ, chẳng có gì là đáng nể ở đây cả, chỉ là khi người ta thực sự muốn làm, người ta sẽ luôn dành ra được thời gian để làm mà thôi.

Tội nghiệp bác, ra đi khi còn bao nhiêu kế hoạch đầy ý nghĩa chưa hoàn thành...




8/7/22

5 for today

 

 

Những đau khổ lớn của đời người:

 

Đã không có tiền lại còn cãi nhau với người iu 

Loại khổ này gây ra những cơn đau triền miên, dai dẳng. Người trống rỗng, bải hoải không chút sinh lực. Ngực nặng trĩu, khó thở, đầu óc tê tái. Cơ thể tồn tại nhưng ý chí sống quay về 0.

 

Chiếc váy đẹp nay đã chật, kéo lên chật mông, kéo xuống chật lưng 

Cái khổ này khiến ta sững sờ, mồm gượng cười nhưng lệ đổ trong tim. Ta xót xa, tiếc nuối, nhưng hoàn toàn bất lực. Cái khổ này chưa đi, cái khổ trên liền tới. Không có váy mặc, không thể cởi truồng, nhưng tiền đâu mà mua?

 

Còng lưng vẽ bìa sách suốt một ngày, vừa mở máy lên file hỏng toàn bộ, phải vẽ lại từ đầu

Đây là nỗi khổ thấu trời xanh, tựa sấm sét giữa trời quang, lại như đất bằng nổi sóng. Dù làm nghề gần chục năm, trải qua biết bao binh biến, khi đối mặt với đau khổ này cũng tạm coi giữ được phong thái "mặt không đổi sắc", thế nhưng cảm giác vạn tiễn xuyên tâm vẫn đủ khiến ta hóa đá trong chớp mắt. Khổ mà không thể la hét, chỉ còn biết gắng gượng cầm bút làm lại từ đầu.