6/3/13

Remember The Thorn Birds





Tấm hình đẹp :")


“Truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian... Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca ấy đáng cho sơn ca và họa mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất có một không hai, bài ca phải đánh đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và thượng đế cũng mỉm cười. Bởi vì, tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại... Ít ra là truyền thuyết nói như vậy"

(Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colleen Mc Cullough)








5/3/13

Damn city, Bohemiana and me!




Sáng bảnh mắt ra là nhìn thấy cái thành phố hỗn độn này đây...




Làm trò vớ vẩn một tí! Đây là nàng Bohemiana rực rỡ của tôi.




Còn đây là tôi mỗi khi Sói bảo: "Này, lườm tớ một cái xem nào!" :))




p/s: Entry hết sức thực tế, vô cùng bám sát tiêu đề, không dài dòng văn tự. Khác hẳn cái p/s này :))







4/3/13

Phim phim phim =.=



Đang ngồi bên máy tính, mặt cực thộn vì không nghĩ nổi cái gì cho đồ án nên đành chống cằm tưởng tượng đến tháng Tư. Tháng Tư mình sẽ rảnh, rảnh thì mình sẽ xem phim, mình sẽ liệt kê ra đây những phim mình sẽ xem vào cái khoảnh khắc tự do thiên đường đó. Ta-daaaa.... 
1. Silver Linings Playbook: thích phim có nữ chính cực kỳ mãnh liệt như này (hư hỏng chút thì càng vui), ít nhất thì không phải trăm mặt như một kiểu cái bà gì đóng Bella trong Twilight ấy (không bao giờ mình ghi đúng họ tên nó =.= ) 
2. Amour: Trông khá là bi thương đây, nhưng có vẻ như sẽ làm mình quặn lòng nên phải xem mới được. 
3. The Beautiful Lies: Hê hê, từ hồi xem bộ phim Amélie tới giờ mình bị khoái cô nàng Audrey Tautou vô cùng. Mặt mũi, tóc tai, điệu cười, đôi mắt các thứ, thích hết. Mà phim hài của Pháp lại cũng nhẹ nhàng và dễ thương nữa chứ! 
4. Edward Scissorhands: Phim này thì xưa quá rồi, nhưng mà yêu Jack Sparrow và mấy phim anh này đóng  :"> 
5. A Werewolf Boy: Lâu lắm rồi chả có bộ phim Hàn nào mình nuốt trôi được cả, nhưng mà phim này thì nội dung cũng là lạ, với cả khả năng diễn của nam chính chắc cũng an ủi mình phần nào  :-< 
Và hai phim nữa mà mình đang hóng là The Great GatsbyWarm Bodies. Cái trailer của The Great Gatsby làm mình điên đảo quá!! :x 
Phim đã được chuẩn bị đâu vào đấy cả rồi nhưng đành nuốt nước bọt đợi đến lúc nghỉ ngơi. Giờ mà mở lên xem chắc mình quẫn trí mất. Mà, trời nóng như đổ lửa thế này thì học hành cái khỉ gì không biết!




3/3/13

[DIM] Book Covers




Ta-da! Hai bìa sách tôi tự bịa ra  =.= 

Có ai muốn mua mấy quyển sách có bìa như vầy không nhỉ? =.=










2/3/13

Tháng Ba không đẹp chút nào






1. Ngày của tôi 
Chính xác thì hôm nay là ngày thứ Bảy đầu tiên của tháng Ba. Phải không nhỉ? Tôi không hay để ý ngày tháng kỹ như này đâu, nên tốt nhất là đừng có sai. 
Tôi thích ngày thứ Bảy. Thích hơn Chủ Nhật. Chủ Nhật là ngày của Chúa mất rồi, và hẳn nhiên sau những gì ông ta làm cho nhân loại (ít nhất tôi cũng đọc được đâu đó như vậy) thì chẳng nên tranh chấp với ông ta làm gì, chỉ là một cái ngày trông đèm đẹp thôi mà. Nhưng thật muốn ngày thứ Bảy là của riêng mình, đó là cái ngày mà tôi có thể tung hê những mớ bòng bong ngu xuẩn của năm ngày trước đi, và vẫn có thể bình tâm vì mai mới là Chủ Nhật. Hờ hờ...
Nhưng mà, tháng Ba to đùng đang ở trước mặt, nên ngày thứ Bảy này của tôi hẳn sẽ không được đẹp như mọi lần nữa rồi. Lạy trời, sao mình chả bao giờ sở hữu nổi thứ gì trọn vẹn thế nhỉ! 


2. Đau
Không phải đau lòng đau mề gì đâu. Đau ở đây rất "vật lý", hoàn toàn không phải kiểu đau đớn cảm tính sùi sụt. Độ này tôi cứ đau luôn. Sáng nào tỉnh dậy cũng thấy đau ê ẩm hai bên mạng sườn với hai cánh tay. Ngồi trên sàn nhà độ khoảng nửa tiếng thì tôi lại đau mỏi lưng một lần. Khi nằm đọc sách thì phía sau đầu tôi đau buốt, từng điểm một, như kiểu lấy kim thọc vào vậy. Nội việc nhai thôi cũng làm hai bên hàm tôi đau nhừ, và răng thì ê buốt. Lại nữa, mắt tôi ngày càng yếu, mỗi khi muốn nhìn vật gì tôi phải đứng im, lấy hết sức thật chú tâm để định hình nó thì mới trông được. Đeo kính vào thì lại nhức đầu. Một vài vết sẹo trên người tôi cứ gặp nước là lại toác ra, mãi vẫn không chịu khỏi. Nói cho rốt ráo, từng phân vuông trên cơ thể tôi đều đang rên rỉ kêu đau.
Mới sáng nay, mẹ gọi điện hỏi tôi đã đi khám bệnh chưa. Tôi ậm ừ. Tôi thật chẳng muốn khám bệnh tí nào. Rõ là những đứa bệnh thường ngu xuẩn và lì lợm như vậy đấy. Nhưng mà không muốn đi khám bệnh. Không muốn. Không muốn. Không muốn. Aaaaaaaaaaaaaaa Blah Blah Blah.....


3. I'm the Hero of the story. Don't need to be saved...
Những lúc như thế này tôi đều rất muốn được ở một mình. Tôi hay vào nhà tắm rồi đứng nhìn vào gương hàng tiếng đồng hồ. Trong gương, tôi chẳng thấy ai, ngoài tôi (tất nhiên) trắng bệch và ướt nhép, nhàu nhĩ chẳng khác gì miếng giẻ lau. Trông tôi kinh đến mức tôi cũng không hiểu mình đã sống qua những ngày trước như thế nào. Nhưng mà thật là tôi không sợ. Cũng không thấy cô đơn. Không một chút nào. Tôi chỉ cần được yên thôi. Bởi những vết thương, dẫu cho có lạc quan đến mấy, cũng không thể tự nhiên mà khỏi được..... Thế thôi. 



Cuối cùng, với những thứ ngu ngốc như ở trên thì tháng Ba làm sao mà đẹp được. Hở? Không đẹp chút nào đâu. Đúng không?





27/2/13

.







Nếu không kể đến hậu quả, thì khả năng tin tưởng người khác một cách trọn vẹn
là một trong những phẩm chất cao đẹp nhất của con người - The Wind-up Bird Chronicle


Trong một cuộc hội thoại ngắn ngủi (như trước giờ vẫn thế) giữa tôi và bố, tôi nhớ lúc đó ông đang cố sức nhắc nhở tôi phải luôn tin tưởng những người khác, đặc biệt là bạn bè, vì "không ai có thể sống mà không có bạn bè mình". Ông đã nói như vậy. Và trong lúc gay gắt, ông đã gần như ném thẳng vào tôi câu này:
"Đừng có nghĩ ai cũng xấu xa, đừng có đem mình ra mà gán cho người khác!". 
Đó là vào một buổi tối mùa mưa, mặt sân xi-măng xám lạnh buồn tẻ, và tôi thì đứng nhìn chằm chằm vào nó như thể đấy là lần cuối tôi được nhìn một cái sân ướt nhẹp nước mưa.
Sau lần đó, tôi hầu như không nói gì về quan điểm của mình với bố, và cũng không bao giờ hé nửa lời bình luận về các mối quan hệ của ông nữa. Tôi, khi ấy chỉ mới mười mấy tuổi đầu, cũng không có đủ lý lẽ mà lý giải được tại sao tôi lại hay nghi ngờ người khác đến vậy. Nhưng đến hôm nay thì tôi nghiệm ra, tôi đã lớn lên trong một môi trường toàn những kẻ trí thức giảo hoạt, tôi luôn chứng kiến và tiếp xúc với những người có khả năng đâm người khác bằng lời nói, ở một nơi như vậy thì thật khó lòng tôi có thể ngây ngô tròn mắt mà tin tưởng được ai. Bố tôi thì không vậy, ông chưa bao giờ nghi ngờ một ai, ông tin mọi người trừ vợ con mình. Thật buồn khi phải khẳng định điều đó, nhưng những bài học mà ông nhận được vô hình chung đã biến thành một lớp bảo vệ để tôi giữ lấy bản thân mình.
Tôi không dám chắc giữa tôi và bố ai đúng, ai sai. Thậm chí cũng không dám chắc rằng có cái gọi là đúng hay sai ở đây không nữa, nhưng giờ đây tôi một lần nữa lại phải chứng kiến bố tôi một thân một mình giữa đám bạn bè hai mặt. Còn tôi, đã qua cái tuổi mười mấy từ lâu, vẫn hoàn toàn không giúp được gì.




22/2/13

Thì đành vậy







"Cho dù có muốn chết cả nghìn lần, nhưng rốt cuộc vẫn sống, đó chính là cuộc đời."






20/2/13

Tôi nên làm gì...




... nếu một buổi sáng giật mình tỉnh dậy bởi tiếng nức nở của mẹ ngoài phòng khách? Cái âm thanh nghèn nghẹn đó, kết quả của những lo lắng dồn nén hàng nhiều năm trời, đang từ đầu dây điện thoại bên này nặng nề trôi đến đầu dây ở một nơi khỉ gió chết tiệt nào đó bên kia.

Người đàn ông ở đầu dây bên kia đã vung vãi tiền đi khắp nơi để chi trả cho cái sĩ diện của mình, đặt người đàn bà tội nghiệp ở đầu dây bên này vào giữa những khoản nợ nần quá lớn và những áp lực xã hội đầy mệt mỏi, sau đó thì phủi tay mặc kệ mọi thứ rồi trốn đi. Khốn một cái là, ông ta trốn đi, không phải vì sợ không trả nổi nợ nần, mà vì sợ cái sĩ diện cuối cùng của mình bị sứt mẻ. Vâng, ở đầu dây bên kia chính là ông bố bạc nhược của tôi.

Tôi nên làm gì, khi mẹ tôi đã đủ dũng cảm đến nỗi không cần một lời động viên hay một cái vỗ vai an ủi nào cả. Sau những cuộc điện thoại ngắn ngủi như thế, bà vẫn bông đùa với tôi, chỉ có đôi mắt ráo hoảnh là hướng về một nơi nào đó mờ mịt tít phía xa. Cho nên, sau khi đã nằm nhìn những đốm nắng ban mai rung rinh trên trần nhà dễ đến hai chục phút, cuối cùng tôi đã bước xuống giường, thay đồ, đánh răng rửa mặt, rót cho mình một cốc sữa đậu nành rồi đi xuống bếp, tôi cười toe hỏi mẹ: "Mới sáng sớm ra đã làm gì mà trông mặt mũi nàng sưng húp thế kia?".

Vậy đấy, điều duy nhất tôi có thể làm tốt đó là cố biến mình trở thành một khoảng bình yên nhất có thể bên cạnh người phụ nữ nhỏ bé tội nghiệp đó. Bởi cái thế giới tĩnh lặng lúc 6 giờ sáng ấy đã vỡ vụn ra thì mãi mãi cũng chẳng thể hàn lại được, mà nhà này thì đã có đủ những cơn giông tố rồi.

Nói ra thì cũng thật đau lòng, nhưng thà cứ cười một cách ngốc nghếch còn hơn ôm nhau mà khóc nỉ non. Phải vậy không, mẹ?





19/2/13

Đường về nhà






Cuộc đời bạn có thể quên hàng vạn con đường

Nhưng có một con đường mà bạn ko được phép quên...

Đường về nhà..!








15/2/13

Bởi vì cần phải thế





Đôi khi một cô gái sẽ dùng nhiều cách, hi sinh nhiều thứ để chứng minh tình cảm của mình. Còn người đàn ông sẽ dùng chính những thứ mà cô đã làm để chỉ rõ cho cô thấy rằng cô đã quá khờ dại.