![]() |
Xem phim này khoái cái tên Patrick (bên trái) dễ sợ! Nếu có ít nhất một người như vậy để bầu bạn thì cái cuộc đời chết dẫm này đã không phải kéo dài đằng đẵng nữa rồi.
Mẹ mình rất chi là ngố tàu. Hôm qua đau răng quá nên mình gọi điện rên rỉ với mẹ, mẹ cực lực an ủi và động viên mình mau mau đi khám bác sĩ. Nói chuyện một lúc mình chạy ra soi gương, tự dưng thấy nướu bớt sưng tấy, thế là vội vàng gào lên: "Ơ mẹ ơi, hay lắm này, tự dưng nó không tấy đỏ lên nữa này!". Mẹ mình cũng cuống cuồng gào to không kém: "Làm sao mà như vậy hở?!". Mình bảo là chả biết nữa, đang nói chuyện thì thấy nó vậy, thế là mẹ kết luận chắc nịch: "Biết rồi, vậy là phải nói chuyện nhiều vào, nói liên tục là nó hết sưng á!". Hô hô, mẹ nên làm nha sĩ mới phải đạo :))
Lúc nãy mẹ lại gọi mình hỏi xem tình hình như nào rồi. Mình hân hoan ra mặt, vì cái nướu của mình không còn sưng tấy lên nữa, giờ chỉ hơi đau đau thôi, có thể ăn được mấy thức ăn mềm mềm rồi. Mẹ mình sướng rơn, cười khúc khích, bảo là: "Thấy chưa, mày thấy tác dụng của việc nói chuyện với mẹ chưa. Khà khà!". Vầng, con thấy rồi, lúc nào con chả thấy thế, mẹ đúng là hết biết! :))p/s: Mẹ bảo có mấy món ngon lắm, bỏ tủ lạnh đợi mình về, không về mau là ăn hết ráng chịu. Mềnh muốn về nhà!!! :((((
Ok! Mình đang giận dữ. Cơn tức giận của mình bắt đầu từ tối qua, trước lúc mình chuẩn bị đi ngủ. Và sáng nay khi mình đang đánh răng thì nó lại bắt đầu bùng lên.
Tối qua mình đã rất vất vả để có thể chợp mắt. Mẹ thật dễ thương khi gọi điện cho mình để nói về liệu pháp chữa trị đơn giản nhất, đó là mỗi lần nóng giận mình hãy ngồi thiền, nhắm mắt lại và nghĩ về một khu vườn xuân với chim muông hót líu lo, những bông hoa tỏa hương dìu dịu, tiếng suối reo róc rách, và mình là một nàng tiên đang nhẹ nhàng bước vào trong khu vườn đó (Tiên? Tiên ư? Tưởng tượng bản thân là một nàng tiên hoàn toàn vượt ngoài khả năng của mình!). Tối qua mình đã có thử liệu pháp đó của mẹ. Mình thề là mình đã rất nghiêm túc khi bắt đầu tưởng tượng về một khu vườn. Kết quả là khu vườn xuân của mình rất đẹp, nhưng trên những cành cây mình đã treo cổ bọn khốn kiếp đang làm đầu mình nứt toác ra vì giận dữ!
Oh, come on!! Mình đã hứa là sẽ không viết những điều bậy bạ trong lúc điên tiết. Mình sẽ không viết gì cả, mình biết vậy mà. Vậy nên mình sẽ post mấy cái dòng này lên để tự nhắc mình điều đó.
Ôi trời ơi..... Não mình đang nổ thùm thụp...!
"Con bắt đầu hiểu cuộc đời, và những cảm xúc trong mỗi thời điểm khác nhau của mẹ, chỉ là chút ít thôi. Nghĩa là con không còn nhỏ nữa, phải vậy không mẹ. Nhưng con thấy lo lắng vô cùng. Con thấy mình cô quạnh khủng khiếp"
Bìa của cái cuốn này chẳng đẹp chút nào! (ít nhất là nó không đẹp so với tiêu chí của tôi) Lần đầu tiên đọc, cách đây cũng mấy năm rồi, tôi đã ngủ ngay ở trang thứ hai =.=' Nhưng sau đó nó lại trở thành một trong những cuốn sách mà tôi yêu thích.
Tôi hay đọc nó vào những lúc cảm thấy muốn nghỉ ngơi, vì câu chuyện trong đó nhẹ nhàng lắm, chỉ nói về mấy vấn đề kiểu như đồng tính nữ, thần giao cách cảm, thấu thị tâm linh, tôn giáo huyền bí, tình dục giữa các thành viên trong gia đình..... đại loại thế! Mà lại còn nhắc đến cả món bò sốt vang, một món mà tôi khoái nữa chứ! Ờ, tóm lại là còn nhiều lý do đáng để đọc N.P.
N.P là viết tắt của North Point, tên một bản nhạc buồn bã. Tôi có thử tìm nhưng không thấy bản nhạc nào như vậy cả. Tôi thì chỉ biết một bài hát cũng có tên North Point của Mike Oldfield thôi, có vẻ như là tình cờ, giai điệu bài ấy cũng man mác buồn bã như cái không khí mà tôi đã tưởng tượng ra khi đọc cuốn sách này : )