28/3/15

It's ok, you have me here!



Sói à, 
Hôm qua, để quên đi cảm giác cần một điếu thuốc (sao gần đây tớ lại hay nảy ra loại cảm giác đần độn này nhỉ), tớ đã lục tủ lạnh tìm được một gói kẹo trái cây, rồi sau đó nhốt mình trong phòng xem liền tù tì bốn tập phim. Thật không may, phim buồn, nên thay vì giải khuây, tớ lại khó chịu đến không thở được. 
Lúc leo lên giường trùm chăn kín đầu, tớ cứ nghĩ mãi về những gì Nem nói, và giọng nói nghèn nghẹn của anh ấy lúc nào cũng văng vẳng đâu đó quanh tai. Tầm chiều tối, khi tớ đang ngồi ăn thịt viên sốt chua ngọt thì anh ấy đã gọi. Mồm nhét đầy thịt viên khiến tớ chẳng nói được gì, còn thì không biết do mẹ đã lén bỏ cả chục quả ớt hay do dạo gần đây tớ ăn cay kém đi mà tớ thấy cay đến đỏ cả mắt, vừa ăn nước mắt tớ vừa trào cả ra. Một người trưởng thành như thế, xuất sắc đến thế, phải cảm thấy hối hận nhường nào mới nghẹn ngào đến vậy hả Sói? Có phải Nem rất cô đơn không, vì hình như cảm giác đó tràn ra khỏi điện thoại và ngấm vào từng tấc da tớ đây này... 
Sau khi nghĩ tới nghĩ lui, tớ đã ngủ rất sâu, không mộng mị, và khi tỉnh dậy toàn thân đau chẳng chừa chỗ nào. 
Sáng nay thì ổn rồi. Tớ hùng hục lau dọn từng mét vuông nhà cửa. Thỉnh thoảng bên tai còn có tiếng chim hót và tiếng gió xào xạc trên mấy ngọn cây trong vườn. Mặc dù tớ đã làm vỡ một cái ly thủy tinh, và mẹ thỉnh thoảng khiếp đảm nhìn tớ mà nhắc "không cần lau kỹ quá đâu", nhưng tớ đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn rồi. Nắng vàng suộm Sói à, mấy ngày nữa là tháng tư rồi đấy.  
Tớ ổn. Nhưng giá được gục đầu vào lưng cậu một lát thì hay biết mấy.  
Giá như có được một vài ngày mình không cần dặn chính mình phải thật mạnh mẽ... 


 

27/3/15

...



muốn viết, mà đau lòng quá, chỉ muốn đi ngủ 
thôi đi ngủ 
ngủ rồi sẽ chóng quên...




25/3/15

Tư duy của tôi



Gián chính ra suy nghĩ rất giống người. Mỗi khi gặp một người nào đó, chúng sẽ giãy nảy rồi gào lên: "Đồ bẩn thỉu, tránh xa tao ra!". 
Nói cách khác, gián chính là con người không biết nói. 
Hoặc, con người đôi khi cũng chỉ là những con gián biết nói mà thôi.

nhưng tôi đang nói cái quái gì vậy...   



24/3/15

T.ô.i





Vì rất mệt và chán, lại chẳng nghĩ ra nổi ý tưởng gì cho trang vẽ cuối cùng nên tôi mò vào đây và viết nhảm cái gì đó về mình. 
Tôi, đại khái là luôn tự thấy mình cũng đáng yêu như bao người khác, chỉ có cái tật điêu ngoa bậy bạ thiếu đứng đắn là hơi thiếu kiểm soát một chút thôi. 
Tôi thường không thích làm theo ý người khác nếu như phát hiện ra họ có suy nghĩ huyễn hoặc về tôi, kiểu như nếu họ cho rằng tôi nên khóc thì tôi nhất định sẽ cười, còn nếu họ tưởng tôi chỉ cười thôi thì tôi sẽ cười rồi giơ thêm một ngón tay trước mặt họ. Vì thế hầu hết những người bạn của tôi đều luôn ở trạng thái thây kệ cho tôi làm những gì tôi muốn, và vì là bạn, chúng nó thỉnh thoảng sẽ liếc mắt xem tôi sắp chết vì ngu chưa để còn vớt lên. Đương nhiên sau đó chúng nó sẽ chụm đầu lại cười sằng sặc vào mặt tôi. Lũ ranh... 
Tôi không hứng thú lắm với việc được (hoặc phải) làm con gái, mặc dù số lần tôi giống một đứa con gái thực thụ không được nhiều cho lắm. Kỳ thực, nếu chỉ xét bề ngoài thì tôi cũng là một đứa con gái hơi nho nhã, cũng có tí nữ tính, áo váy các thứ trông cũng nuốt trôi được. Vấn đề ở đây chính là não tôi luôn nổ thùm thụp vì cái câu hỏi "tại sao trông mình lại ngớ ngẩn thế này không biết?". Lúc nào tôi cũng có cảm giác toàn bộ con gái đáng yêu trên thế giới đều đứng về một bên, còn tôi thì đứng ở bên còn lại cùng lũ con trai nhỏ dãi ngắm bọn họ. Thật khiếp đảm! Thật khiếp, vì tôi đã sống được hơn hai mươi năm với cái tư tưởng đó ngập ngụa trong đầu, mỗi ngày! 
Nhân nói về giới tính, tôi lại tương đối có cảm tình với người nào đồng tính (hàng thật giá thật nhé, không phải bọn tự huyễn). Anh chàng gay tôi mến nhất chính là một người bạn cũ của Nem. Anh ta đan len đặc biệt giỏi, nếu bị chọc ghẹo sẽ lườm tôi hàng giờ liền, sau đó lại dụi dụi mấy cái vào hõm vai tôi, những lọn tóc mềm mềm cứ quơ quào dưới cằm tôi ngưa ngứa. Khi anh ta chết, Nem không cho tôi đến. Chẳng hiểu sao điều đó lại đâm cho tôi một nhát thật sâu, để từ đó về sau tôi luôn phải cay đắng thừa nhận rằng "mình sẽ không thể quên được nỗi mất mát khốn kiếp đó". 
Thế đấy, tật xấu của tôi chính là hay quanh quẩn với những thứ nát bét, rồi chửi rủa chúng nó, nhưng nếu có ai đấy bảo sẽ kéo tôi ra khỏi vũng đầm lầy này thì tôi sẽ đứng đần ra không đi. Người ta gọi đó là thân làm tội đời. Tôi biết chứ. Trông tôi vậy thôi chứ là người có chút thông minh. Nhưng cái đám giẻ rách kia không phải tự nhiên mà rách toác ra đâu, tại có người cứ muốn cấu xé, cứ muốn bóc toạc ra đấy. Bóc ra từ chính tôi đây này, nên tôi thấy đau lắm. Tôi chính ra lại là một mảnh giẻ rách thảm hại mà tôi không thể vứt bỏ được. 
À, trong số lũ ngu cào toạc tôi ra, cũng có cả tôi nữa. Chết tiệt...




23/3/15

...



Hôm nọ, có người còn hỏi tôi rằng uống say thì có hết buồn thật không, kèm theo đóng mở ngoặc nhắc nhở là hỏi nghiêm túc nên không được trả lời bậy bạ. 
Tôi thấy khi nào buồn bã ấy mà, có làm gì cũng chả hết buồn ngay được đâu. Uống say thì chỉ có buồn ngủ thôi chứ hết buồn cái nỗi gì.  
Thế xong lại hỏi tôi phải làm như nào cho quên nỗi buồn đi.  
Tôi bảo, cứ ăn ngủ điều độ, rồi đợi. Đợi nó chán nó bỏ mình đi. Thế thôi.

p/s: Tôi rất thích cái lời nhắc nhở trong ngoặc đó nha!  =))




22/3/15

...




Chân lý của cuộc sống nằm ở chỗ cầm lên được, bỏ xuống được. 
Lúc cầm lên phải dũng cảm và quyết đoán, không lùi bước trước gian khổ, không dừng bước trước lời mỉa mai, gánh trên vai trọng trách tiến bước, sinh mệnh mới có cảm xúc. 
Lúc bỏ xuống phải quyết tâm và gan dạ sáng suốt, không câu nệ được mất, không e ngại thành bại, hành trang gọn nhẹ tiến bước, linh hồn mới có thể nhẹ nhõm. 
Rất nhiều lúc, không thể nói là cầm lên được, buông xuống được, những thứ có thể cầm lên cuối cùng phải buông xuống, chẳng có gì là không thể quên. 
(From web - Jini dịch)



20/3/15

Chẳng có chuyện gì gọi là vui



- Mấy hôm rồi bị ốm, sốt mê man. Đêm nào cũng nằm mơ thấy P chơi đùa với quả bóng năm màu trong vườn. Rồi quả bóng lăn đi mất, cậu ấy cứ thế đuổi theo, không sao gọi quay lại được, sau đó thì có tiếng bác gái ở trong nhà vọng ra, vừa gọi vừa khóc, khóc mãi. Tôi đứng chôn chân dưới bóng cây sấu, cứ ngơ ngẩn nhìn quả bóng bị kẹt nơi hàng rào. Còn cậu ấy chẳng biết đã chạy đi mãi đâu.

- Tóc độ này dài chờm vai rồi. Vướng víu quá. Mỗi lần bị bệnh nằm đó là chỉ muốn cắt tóc cho thật ngắn đi. Bọn tóc, chúng rắc rối như những câu chuyện cũ buồn hiu vậy.

- Càng lúc càng nhận rõ một sự thật, rằng chỉ có mẹ là người chịu đựng được cái bản thể cáu gắt xấu xa nhất trong con người tôi. Hay một cái là bà không hề ghét nó. Mà có khi bà cũng ghét, nhưng bà vẫn có cách chấp nhận sống chung với điều này.

- Trong số những người họ hàng của gia đình tôi, có những người diễn vai của họ đạt tới mức đáng sợ. Để đáp lại sự cố gắng đó, chúng tôi luôn tỏ ra yêu quý lẫn nhau đến là chân thành. Trước đây tôi còn hay tự hỏi thế nào là giả dối, nhưng bây giờ tôi bắt đầu nghi ngờ về cái gọi là chân thật, liệu nó tồn tại ở đâu khi người ta không bao giờ cần dùng tới nó đây?

- Mấy người bạn của tôi đang xôn xao về chuyện một cô bé sinh viên bị mất tích trên đường đi thực tập. Thật ra, giữa cuộc sống bạo lực và hỗn loạn này, mỗi ngày, từng phần trong con người ta đều dần bị mất đi. Có điều chẳng mấy ai để ý, cho đến khi người ta mất đi hẳn. Cũng là mất tích đấy...

- Khi tôi cười nói: "Cậu thì hiểu gì về tôi cơ chứ?", cậu ấy đã đáp lại rằng: "Cậu có cho tôi cơ hội được hiểu cậu bao giờ đâu". Lúc đó, nom cậu ấy thật buồn...
 
- Đầu tháng tới đi Hội An, ăn bánh mì, ngồi Reaching Out. Cầu trời cho tôi sống sót đến lúc ấy.




18/3/15

[13.25..19.21.14]






Sáng nay, trên Instagram, Sói đăng tấm hình cậu ấy và Kyu chụp hôm đi chùa Boriam, hai người cùng nhau cười toe toét. 
Cậu ấy viết: "His smile is my sun!". 
Vậy mà tôi cũng cảm thấy được bình yên theo. Thế đó...




17/3/15

...






blog mình... thật buồn

nãy thò tay bốc mấy lát ớt trong ổ bánh mì

giờ lại quơ quào dụi mắt

cay quá...

con nhỏ ngu ngốc này!





16/3/15

...




Sau cả tuần công việc ngập mặt, bạn Sonata dịu dàng đáng yêu quyết định tặng cho mình một buổi sáng thứ hai thảnh thơi... ta-daaa...