13/3/13

Mơ thấy G.lia





Tôi mơ thấy G.lia.

Nửa đêm, tôi nằm trong bóng tối ngọ nguậy không yên, vai mỏi nhừ và quạt thì quay ù ù trên đầu. Tiếng quạt nghe thật lạ, cứ như tiếng gió rít qua những tán bàng Đài Loan trên đường về nhà tôi vậy. Lát sau vì lạnh quá nên tôi vươn tay lên định tắt quạt thì thấy một bàn tay khác thò ra nắm nhẹ lấy tay mình. G.lia đang ngồi cạnh tôi tự lúc nào. Mỉm cười hiền hiền và nhìn tôi bằng đôi mắt đen láy vô cảm. Tôi lo lắng hỏi:
- G.lia đấy à, sao em chưa ngủ mà lại ngồi đây? 
Tôi nghe giọng mình có vẻ kỳ dị trong thứ bóng tối mỏng manh phảng phất. Đáng lẽ tôi muốn hỏi là làm cách nào G.lia lại ngồi đây được cơ. Cậu ấy làm sao có thể ngồi đây được. G.lia vẫn đang nhìn tôi chăm chú, vẻ mặt mỗi lúc một buồn bã hơn, rồi cậu ấy nói: 
- Chị đang ở đâu? Em sợ. 
- Chị đây mà. Ngay trước mặt em này. 
Tôi hoảng hốt ngồi bật dậy định xem G.lia có mệt không, vì mỗi lần ốm là cậu ấy đều cảm thấy sợ hãi, hay bàn tay tôi ấp vào hai má G.lia , mắt tôi cố gắng quan sát gương mặt cậu trong bóng tối. Ngay giây phút đó, từ khóe mắt G.lia chảy ra một dòng nước mắt đen ngòm, đặc quánh. Thứ chất lỏng đó loang ra biến đôi mắt đẹp của cậu thành hai hố trũng sâu hoắm. Tôi nghe văng vẳng bên tai: "Sao chị nói dối em?". Và tôi hét lên. G.lia biến mất. 
 
Tôi mở mắt đâu đó lúc gần 7 giờ, cả người ê ẩm như vừa bị ai đó vặn xoắn lại. Chẳng hiểu sao tôi lại mơ thấy cái giấc mơ kinh khủng như vậy. Liền đó, tôi mở điện thoại bấm số gọi cho G.lia để được đảm bảo rằng tôi đang có vấn đề về não. 
- Em nè! 
Cái giọng vẫn còn ngái ngủ của G.lia vang lên nhè nhẹ khiến tôi bình tâm. Tôi ngượng ngập hỏi xem G.lia dạo này có mệt hay đau ốm gì không. Đầu dây bên kia có vẻ như đang ngỡ ngàng, rồi G.lia bật cười bảo rằng cậu ấy vẫn khỏe như voi, nhưng cậu ấy đang tự hỏi xem tôi liệu có đang thật sự khỏe không. 
- Mấy tháng liền bặt vô âm tín rồi bây giờ gọi chỉ hỏi em vậy thôi đấy à? Thưa chị bé nhỏ là em không ốm nhưng nếu cứ bị gọi giật giữa lúc ngủ thế này là em sẽ ốm thật đấy nhé! 
- Ừ được rồi. Nhưng mà đừng có đành hanh kiểu đấy chứ - Tôi cười. Rồi sau khi xin lỗi vì đã phá giấc mộng đẹp của cậu bé, tôi bảo rằng tôi cúp máy đây. 
G.lia chỉ kết lại một câu: "Sang tháng Tư, hết lệnh cấm vận với cái điện thoại của chị là ngày nào em cũng gọi. Chuẩn bị tinh thần đi đấy." 
Tôi thở dài. Đến giờ vẫn còn tần ngần vì giấc mơ xấu xí vớ vẩn lúc gần sáng. Dạo này tôi hay nằm mơ quá. Và lúc nào cũng là những giấc mộng kinh hoàng.





11/3/13

Lost



Biết được mình đã đánh mất những gì... không dễ đâu.....






10/3/13

[Bookshelf] Biên niên ký chim vặn dây cót



The Wind-up Bird Chronicle by Haruki Murakami

Yup! Đây chính là cái quyển sách đáng mê muội của tôi. Là quyển mà ngày nào tôi cũng cầm vài lần và lật giở đến sờn cả giấy. Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần lắm rồi, đến nỗi thuộc lòng rất nhiều đoạn. Khoảng hơn 700 trang. Hiện giờ tôi đã chuyển sang đọc bản tiếng Anh, nhưng bực một nỗi cứ mỗi lần đọc đến đoạn nào là câu từ bằng tiếng Việt nó lại cứ hiện lên lảng vảng trong đầu, làm tôi vô cùng mất tập trung  =.='   

Cuốn này do dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng dịch đấy. Ngôn từ, câu cú không chê vào đâu được. Thế nên tôi đã vô cùng thất vọng với tác phẩm 1Q84, Lục Hương dịch. Thú thật tôi chỉ hơi cảm động vì Lục Hương đã vất vả lăn lộn với cái lượng chữ ngồn ngộn của 1Q84 thôi, chứ về chất lượng mà nói thì đó chả khác gì bản dịch thô, tôi chẳng cảm nhận được chút âm điệu nào!  =.=  Anyway, những tác phẩm của Murakami luôn đầy sáng tạo và mang những nét văn hóa của cả phương Đông và phương Tây, đó là điều tôi thích nhất. Trong cuốn này ông đã nhắc đến rất nhiều bản nhạc và bài hát hay, rất đáng để nghe. Với cả, tôi đã thử làm cái món ăn của Toru mà Kumiko ghét cay ghét đắng, thịt bò rán với ớt xanh (và một số thứ nữa), cũng thường thôi nhưng không hiểu sao nó hấp dẫn tôi ra trò. Tôi cũng có thể tự xưng mình là fan cuồng rồi đấy nhỉ. Ha ha! 





8/3/13

Women's Day




Hôm nay là Quốc tế Phụ nữ nhỉ!  :")  Thật kỳ lạ, đó là cho đến ngay lúc này tôi mới nhận ra tôi có hơi bị ít phụ nữ quanh mình. Ngoài mẹ ra, trong hơn 4 năm liền tôi chỉ có duy nhất một đứa bạn gái, là đứa trực tiếp ăn ngủ cùng và trò chuyện cùng tôi. Lạy trời, tôi thiếu hấp dẫn đến thế sao?!  (_.__)  

Yah, dù sao thì cũng muốn gửi một lời chúc thật tốt đẹp đến những người phụ nữ (và những người nghĩ mình là phụ nữ) của tôi (hay liên quan đến tôi), tôi muốn nói rằng các bạn luôn sở hữu một phần trái tim tôi, và cái phần đó sẽ cầu nguyện cho bạn mỗi ngày.

Vậy nhé!  :") 








6/3/13

Blah blap blap




Ehhhhhhhhhh...... Bây giờ là 9 giờ 50 phút tối. 
Mình đang làm đến tờ lịch tháng 11 rồi. Và mình thiệt ngu độn. Và thế là mình lượn lờ xem mấy cái linh tinh. Xong rồi mình thấy một cái câu đọc rất buồn cười. Vậy là mình mở blog ra để chép cái câu "đọc rất buồn cười" đó vào như sau: 
"Trên thế giới này có rất nhiều cảm giác tồi tệ, nhưng cô đơn là cảm giác khủng khiếp nhất" 
Giờ thì mình đang ngồi cười rất đểu và tự nhủ: "Thế chắc là chưa biết cảm giác trống rỗng nó như nào rồi. Hề hề..."





Remember The Thorn Birds





Tấm hình đẹp :")


“Truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian... Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca ấy đáng cho sơn ca và họa mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất có một không hai, bài ca phải đánh đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và thượng đế cũng mỉm cười. Bởi vì, tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại... Ít ra là truyền thuyết nói như vậy"

(Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colleen Mc Cullough)








5/3/13

Damn city, Bohemiana and me!




Sáng bảnh mắt ra là nhìn thấy cái thành phố hỗn độn này đây...




Làm trò vớ vẩn một tí! Đây là nàng Bohemiana rực rỡ của tôi.




Còn đây là tôi mỗi khi Sói bảo: "Này, lườm tớ một cái xem nào!" :))




p/s: Entry hết sức thực tế, vô cùng bám sát tiêu đề, không dài dòng văn tự. Khác hẳn cái p/s này :))







4/3/13

Phim phim phim =.=



Đang ngồi bên máy tính, mặt cực thộn vì không nghĩ nổi cái gì cho đồ án nên đành chống cằm tưởng tượng đến tháng Tư. Tháng Tư mình sẽ rảnh, rảnh thì mình sẽ xem phim, mình sẽ liệt kê ra đây những phim mình sẽ xem vào cái khoảnh khắc tự do thiên đường đó. Ta-daaaa.... 
1. Silver Linings Playbook: thích phim có nữ chính cực kỳ mãnh liệt như này (hư hỏng chút thì càng vui), ít nhất thì không phải trăm mặt như một kiểu cái bà gì đóng Bella trong Twilight ấy (không bao giờ mình ghi đúng họ tên nó =.= ) 
2. Amour: Trông khá là bi thương đây, nhưng có vẻ như sẽ làm mình quặn lòng nên phải xem mới được. 
3. The Beautiful Lies: Hê hê, từ hồi xem bộ phim Amélie tới giờ mình bị khoái cô nàng Audrey Tautou vô cùng. Mặt mũi, tóc tai, điệu cười, đôi mắt các thứ, thích hết. Mà phim hài của Pháp lại cũng nhẹ nhàng và dễ thương nữa chứ! 
4. Edward Scissorhands: Phim này thì xưa quá rồi, nhưng mà yêu Jack Sparrow và mấy phim anh này đóng  :"> 
5. A Werewolf Boy: Lâu lắm rồi chả có bộ phim Hàn nào mình nuốt trôi được cả, nhưng mà phim này thì nội dung cũng là lạ, với cả khả năng diễn của nam chính chắc cũng an ủi mình phần nào  :-< 
Và hai phim nữa mà mình đang hóng là The Great GatsbyWarm Bodies. Cái trailer của The Great Gatsby làm mình điên đảo quá!! :x 
Phim đã được chuẩn bị đâu vào đấy cả rồi nhưng đành nuốt nước bọt đợi đến lúc nghỉ ngơi. Giờ mà mở lên xem chắc mình quẫn trí mất. Mà, trời nóng như đổ lửa thế này thì học hành cái khỉ gì không biết!




3/3/13

[DIM] Book Covers




Ta-da! Hai bìa sách tôi tự bịa ra  =.= 

Có ai muốn mua mấy quyển sách có bìa như vầy không nhỉ? =.=










2/3/13

Tháng Ba không đẹp chút nào






1. Ngày của tôi 
Chính xác thì hôm nay là ngày thứ Bảy đầu tiên của tháng Ba. Phải không nhỉ? Tôi không hay để ý ngày tháng kỹ như này đâu, nên tốt nhất là đừng có sai. 
Tôi thích ngày thứ Bảy. Thích hơn Chủ Nhật. Chủ Nhật là ngày của Chúa mất rồi, và hẳn nhiên sau những gì ông ta làm cho nhân loại (ít nhất tôi cũng đọc được đâu đó như vậy) thì chẳng nên tranh chấp với ông ta làm gì, chỉ là một cái ngày trông đèm đẹp thôi mà. Nhưng thật muốn ngày thứ Bảy là của riêng mình, đó là cái ngày mà tôi có thể tung hê những mớ bòng bong ngu xuẩn của năm ngày trước đi, và vẫn có thể bình tâm vì mai mới là Chủ Nhật. Hờ hờ...
Nhưng mà, tháng Ba to đùng đang ở trước mặt, nên ngày thứ Bảy này của tôi hẳn sẽ không được đẹp như mọi lần nữa rồi. Lạy trời, sao mình chả bao giờ sở hữu nổi thứ gì trọn vẹn thế nhỉ! 


2. Đau
Không phải đau lòng đau mề gì đâu. Đau ở đây rất "vật lý", hoàn toàn không phải kiểu đau đớn cảm tính sùi sụt. Độ này tôi cứ đau luôn. Sáng nào tỉnh dậy cũng thấy đau ê ẩm hai bên mạng sườn với hai cánh tay. Ngồi trên sàn nhà độ khoảng nửa tiếng thì tôi lại đau mỏi lưng một lần. Khi nằm đọc sách thì phía sau đầu tôi đau buốt, từng điểm một, như kiểu lấy kim thọc vào vậy. Nội việc nhai thôi cũng làm hai bên hàm tôi đau nhừ, và răng thì ê buốt. Lại nữa, mắt tôi ngày càng yếu, mỗi khi muốn nhìn vật gì tôi phải đứng im, lấy hết sức thật chú tâm để định hình nó thì mới trông được. Đeo kính vào thì lại nhức đầu. Một vài vết sẹo trên người tôi cứ gặp nước là lại toác ra, mãi vẫn không chịu khỏi. Nói cho rốt ráo, từng phân vuông trên cơ thể tôi đều đang rên rỉ kêu đau.
Mới sáng nay, mẹ gọi điện hỏi tôi đã đi khám bệnh chưa. Tôi ậm ừ. Tôi thật chẳng muốn khám bệnh tí nào. Rõ là những đứa bệnh thường ngu xuẩn và lì lợm như vậy đấy. Nhưng mà không muốn đi khám bệnh. Không muốn. Không muốn. Không muốn. Aaaaaaaaaaaaaaa Blah Blah Blah.....


3. I'm the Hero of the story. Don't need to be saved...
Những lúc như thế này tôi đều rất muốn được ở một mình. Tôi hay vào nhà tắm rồi đứng nhìn vào gương hàng tiếng đồng hồ. Trong gương, tôi chẳng thấy ai, ngoài tôi (tất nhiên) trắng bệch và ướt nhép, nhàu nhĩ chẳng khác gì miếng giẻ lau. Trông tôi kinh đến mức tôi cũng không hiểu mình đã sống qua những ngày trước như thế nào. Nhưng mà thật là tôi không sợ. Cũng không thấy cô đơn. Không một chút nào. Tôi chỉ cần được yên thôi. Bởi những vết thương, dẫu cho có lạc quan đến mấy, cũng không thể tự nhiên mà khỏi được..... Thế thôi. 



Cuối cùng, với những thứ ngu ngốc như ở trên thì tháng Ba làm sao mà đẹp được. Hở? Không đẹp chút nào đâu. Đúng không?