17/1/26

tại sao...

 




Tôi đã nghiêm túc nghĩ về lời của cô Kira mấy hôm nay.  
tại sao hồi nay tôi ít viết? 
Cuối cùng, sáng nay tôi đã tìm được một nguyên nhân khả dĩ. 
Tôi từng chứng kiến người bị đột quỵ mất đi khả năng nói và viết. Người đó vẫn nhận thức tốt, song muốn nói mà không phát ra được từ có nghĩa, muốn viết cũng không viết được đúng từ. 
Và tôi chợt nhận ra mình đã bị đột quỵ. Một cơn đột quỵ tinh thần. 
Tôi rất muốn viết về những tổn thương cảm xúc của mình, nhưng hễ chuẩn bị viết, chữ nghĩa đều tắc tị ở đâu đó nơi mười đầu ngón tay. Tôi đâm sợ chữ nghĩa khi biết chúng có thể tập hợp lại với nhau và cho tôi thấy những tổn thương mà tôi cố tình lẩn tránh. Vì tôi rất thành thật với ngôn từ của mình, nên tôi vừa khát khao có thể viết hết ra những khổ tâm, vừa sợ hãi khi phải nhớ lại từng chuyện từng chuyện một.  
Sáng nay tôi đã biết mình đang bị tổn thương tinh thần nghiêm trọng. Những tổn thương xảy ra ở tầng sâu nhất và tối tăm nhất của ý thức khiến tôi cạn kiệt cảm xúc, mất cả những ngôn từ đẹp đẽ mà tôi vẫn thường dùng. Tôi chỉ có thể dùng vài chữ nghĩa vô thưởng vô phạt, để tạo ra những câu vô dụng như đống thực phẩm chức năng vẫn thường quảng cáo trên tivi. Tôi không thể viết chính xác những đau đớn tinh thần của mình, bởi việc phải nhìn vào những từ ngữ đó sẽ khiến tôi càng đau đớn thêm.  
Vậy là, 
tôi có thể viết về đủ thứ này nọ, chỉ không thể viết nổi về tổn thương tinh thần của chính mình. Tôi không dám viết, và sự hèn nhát này đã khiến tôi đôi khi chán đến nỗi không muốn dùng ngôn từ.  
Người ta thường thương xót người bị đột quỵ gặp di chứng thể chất. Chả mấy ai quan tâm đến một người bị đột quỵ tinh thần. Đến một lúc nào đó, họ chỉ khẽ băn khoăn: "sao tự nhiên nó lại phát điên thế nhỉ?". Câu hỏi vô cảm nhẹ bẫng ấy rồi sẽ tan dần vào thinh không...





20/12/25

là lá la






(ノ´ヮ´)ノ*:・゚✧ ~(‾▿‾~ )










12/12/25

9 năm . 6 năm . 3 năm

 



♥。゚.(*♥´◡` 人´◡` ♥*)゚♥ °・







6/11/25

tôi

 


bao năm nhìn lại vẫn thấy giống thế nhỉ :")))



Tibetan Fox