21/08/2017

Sarahah








Một chỗ kín như bưng, người gửi chỉ có thể gửi, người đọc chỉ có thể đọc, chẳng ai biết ai là ai...












18/08/2017

5 for today



1. Ầy...


2. Lũ mắc dịch nào cứ làm rò rỉ Game of Thrones vậy? Đúng là bọn thô bỉ vô văn hóa!

3. Phim The Salesman khiến tôi thật sự lay động. 

4. Tôi hay có một vài thứ nhạc chỉ nghe vào những lúc xấu trời, kiểu như mưa gió từ ngày này sang tháng khác chẳng hạn. Mấy bài pop của Nhật những năm 80 lúc nào cũng khiến tôi liên tưởng đến những tòa nhà cao vút và rực rỡ ánh đèn của chốn thành thị. Chúng đẹp và buồn tẻ, đứng lặng lẽ dưới cơn mưa bụi. Mặt đường nhựa loang loáng nước. Những cột đèn thì nhấp nháy nhấp nháy. Cửa hàng tiện lợi gác đầy ô nhựa và áo mưa bám đầy giọt nước trong veo. Tôi lọ mọ lục mì ly, kim chi và mơ đóng hộp. Còn đôi giày của tôi thì ướt nhẹp và cô đơn. 



5. Ok. We are food. :)) We are salad. The salad of nothing but parsley, sage, rosemary and thyme. I will wear a cambric shirt without no seams nor needlework, and we will go to Scarborough Fair. Would you go with me...







15/08/2017

Gọi bạn




Từ xa xưa thuở nào
Trong rừng xanh sâu thẳm
Đôi bạn sống bên nhau
Bê vàng và dê trắng

Một năm trời hạn hán
Suối cạn cỏ héo khô
Lấy gì nuôi đôi bạn
Chờ mưa đến bao giờ

Dê trắng đi tìm cỏ
Lang thang quên đường về
Bê vàng thương bạn lắm
Chạy khắp nẻo tìm dê

Đến bây giờ Dê trắng
Vẫn gọi hoài "Bê! Bê..."







13/08/2017

5 for today



1. Không gì đáng yêu bằng sáng Chủ Nhật đẹp trời, người nông dân vừa gặm bánh nướng vừa xem Porco Rosso
Hồi này, đầu tuần có Game of Thrones, cuối tuần có Hà Thần. Hôm nọ còn xem cả phim Gifted và cảm thấy Chris Evans cũng không đến nỗi nhạt nhẽo như tôi vẫn nghĩ. Lại còn phim A nail clipper romance nữa chứ, không thể tin được lại có thể loại gọi là ma ăn đồ cắt móng tay... eo ôi...

2. Từ khi nào mà mấy món quần áo vải lanh, thô, đũi các thứ lại đắt đỏ quá vậy? Có cái áo hai dây mặc mùa hè, ngắn cũn, mỏng như giấy poluya mà hơn 400k là sao... huhu... T^T

3. Gần đây tôi thấy mình càng lúc càng ích kỷ và ngu ngốc. Thế quái nào mà tôi lại xuống cấp như vậy nhỉ? Tôi thiệt sự khinh bỉ mình.

4. Nếu con bé Bịnh mà đọc được cái số 3, hẳn nó sẽ lập tức đâm chọt: "Lẽ nào đến giờ mày mới thấy được điều đó hả Đốm? Hê hê hê!"

5. Sau khi đã chứng kiến quá nhiều trò trẻ con và màu mè, giờ đây tôi thấy cuộc đối thoại thế này mới chính là hiện thực. Hiện thực mãnh liệt.







10/08/2017

5 for today



  

1. Đã là tháng Tám. Trời dạo này không còn mưa nhiều như trước. Đôi lúc sẽ có những buổi sáng mơ màng và xinh đẹp như ánh nắng trong tranh của Claude Monet, còn một số buổi tối thì trong lành và ngập tràn ánh trăng. Tôi, vẫn cô đơn như mọi khi, thi thoảng học vài thứ tao nhã trên kênh youtube của chị Lý Tử Thất, thi thoảng trèo lên sân thượng ngắm trăng và mấy vạt sao mỏng tênh đến tận nửa đêm. Những lúc thế này, tôi thường nhớ tháng ngày đứng một mình trên sân thượng, hút thuốc và nhìn từng góc Sài Gòn lên đèn. Giờ mới thấm thía sự cô đơn của Phương Khải hồi đó, khi cậu ta nói với tôi: "Muốn đứng giữa những chỗ chật chội và ồn ào. Ở đó cảm thấy an toàn và ít cô độc hơn."

2. Vào một ngày đẹp trời, tự dưng tôi thấy chán dùng instagram. Mọi thứ ở đấy bỗng trở nên nhạt nhẽo một cách kỳ lạ. Mới đây khi vào instagram của mình và lăn lăn nhìn ngắm, tôi còn cảm thấy hơi kinh ngạc, không hiểu tại sao mình đăng được ngần ấy tấm hình lên nữa. Đành vậy, đôi khi người ta phải chấp nhận sự thật rằng niềm vui sẽ có những lúc bỏ ta mà đi, không một tiếng động, không một lý do, cứ thế mà đi. Tôi đoán mình nên dừng sử dụng instagram là được rồi. Dừng ở đây thôi.

3. Cập nhật mới nhất về em Bơ Mỡ: nó đã khiến cho mẹ nó mất đi vòng eo 56 trứ danh và biến mẹ nó thành con mập ăn hại nhứt nhà :))

4. Tôi vừa mua được một chiếc váy màu vàng tươi mới và có hàng nút chạy dọc sau lưng. Tôi lúc nào cũng thích áo và váy có nút cài phía sau bởi chi tiết đó toát lên một vẻ gì đó rất cổ điển và lãng mạn. Bỗng nhiên nhớ ra nàng Bịnh cũng có chiếc áo in hoa màu tím dìu dịu có hàng nút cài sau lưng. Năm đó, khoảnh khắc nó vòng tay ra sau khéo léo cài từng chiếc nút áo là một trong những điều dịu dàng nhất mà tôi từng được thấy.  

5. Tôi có một anh bạn mà cứ hễ tôi gặp chuyện buồn không giải quyết được liền đến gặp anh ta, hút cùng anh ta một điếu thuốc, trò chuyện tán gẫu vài câu chả ăn nhập gì với nhau rồi về. Hôm nọ tôi ghé qua nhà anh, anh cười cười và khuyên:
- Này, anh bảo, nếu mày cảm thấy buồn bã thì thử kiếm một đứa mà ngủ với nó xem, có khi lại vui lên đấy.
- Anh nói thật không? Đơn giản vậy thôi à?
- Thật. Nhiều khi vấn đề về tâm lý có thể giải quyết theo kiểu vật lý được mà.
- Nếu mỗi lần gặp chuyện buồn em lại đi ngủ với một đứa thì có khi em chuyển sang hành nghề gái điếm cho rồi, vừa vui lại vừa kiếm được tiền. Hê hê...
- Em gái, mày có muốn thuê quản lý riêng không?
- Câm ngay!
- *cười điên dại*