16/10/2018

5 for today



1. Google "Zao Dao art" để xem tranh của Zao Dao thì thấy ra một kết quả là Cụ bà đứt khí quản vì ngã vào dao mổ gà... ô kê am fai...  (⊙‿⊙"")

2. Khi bạn là trùm giang hồ thì bạn nói gì cũng đúng cũng phải... ô kê am fai ờ gain... 
_( ∠ 、ン、)_ 









3. Nay thấy trên tivi có tin về đường dây buôn bán thận. Theo đó, người bán thận thường được tầm 200 triệu, còn người mua phải mua với giá khoảng 450 triệu, khoản chênh lệch là tiền lời cho đám môi giới. Tôi vốn định bán thận để trang trải tiền thuốc men, nhưng giờ nghĩ lại, có khi nên làm môi giới vẫn hơn ấy nhỉ...  ( ˵¯͒ ⌄ ¯͒˵)

4. Tôi mua 10 nghìn được 7 quả thanh long to. Vậy ra người ta trồng thanh long để cho vui à?

5. Một đoạn phỏng vấn anh Lu trên trang longandshort.vn, trích ra đây mấy điều hợp ý: 
Sau này anh muốn có một gia đình như thế nào? 
Thỉnh thoảng anh cũng thích cưới vợ, đẻ con đấy. Nhưng anh cảm thấy anh không phù hợp để làm bố lắm. Có thể vài năm nữa anh sẽ nghĩ khác, nhưng anh không hiểu tại sao người ta lại phải cưới nhau. Anh với bạn gái anh sống với nhau không muốn cưới xin gì cả. Tiền làm đám cưới đi chơi một năm có phải sướng hơn không. Đẻ con ra vất vả lắm, nếu mà đẻ ra nó đi học luôn thì còn được.
Cưới nhau là một lời hứa rất hão huyền, giống như trao nhau một cái ảo tưởng. Tình yêu ở đó khi người ta thôi cố gắng gán cho nó những định nghĩa, quan điểm hay những lời hứa hẹn. 
Liệu có phải biến cố gì quá lớn xảy ra khiến anh muốn tự tử? 
Không có biến cố gì cả. Mọi người nghĩ tự tử rất kinh khủng nhưng anh thấy rất bình thường. Lúc đó anh đang ngồi chơi, và anh muốn đi chết. Nhân viên của anh thấy anh chuẩn bị đi đâu nên tiện bảo anh đi mua hộ lọ sữa đặc. Anh đi mua lọ sữa đặc rồi anh đi chết tiếp. Thực sự lúc đó anh thấy cuộc sống rất buồn cười, rất vui.
Ngày xưa anh rất ghét những người tự tử nhưng giờ anh thấy rất thông cảm với họ vì anh đã trải qua những điều đó rồi. Trầm cảm, hay tự tử, những cái đấy rất bình thường, không cần sự xúc tác, không có một khuôn mặt. 
Dường như anh không nghĩ “cái chết” là một việc gì quá to tát, vậy anh nghĩ thế nào về hạnh phúc? 
Anh thấy rất bình thường. Tất cả những điều diễn ra trên đời này đều rất bình thường, cái chết, tình yêu,… Anh không thích phải định nghĩa thế nào là yêu, thế nào là hạnh phúc. Hạnh phúc là một khái niệm mơ hồ. Anh đang cảm thấy vui với công việc của mình vì anh yêu thích những gì anh đang làm hàng ngày, nó đem lại cho anh cảm giác mình sống đúng với bản thân mình và đóng góp được những giá trị có thực, dù nhỏ bé.





15/10/2018

5 for today


1. Khi tôi có nhỏ bạn là fan bự của Mike Angelo:
- Nè, tháng sau qua Thái đúng hong?
- Ờ...
- Trời, vậy là mày được hít chung bầu không khí với Mike của tao rồi đấy!!! 
(˵¯͒ བ¯͒ ˵) Vầng thưa chị, em thật vinh dự lắm!

2. Phim Girls in the dark nhìn chung là câu chuyện về mấy con bé nữ sinh không thấy học hành gì, toàn tụ tập ăn bánh uống trà đọc thơ, làm như mình quyền lực với cả quý tộc lắm, rồi đến lúc mâu thuẫn với nhau thì chọn một con ra xẻ thịt nấu lẩu ăn. Thiệt hết nói nổi bọn này. (눈‸눈)

3. Hôm nay nghi Chrome có vấn đề nên cài Cốc Cốc để xem thử có bị lỗi vậy không. Vốn không thích không ghét Chrome, chả qua hồi nào đến giờ xài rồi nên không buồn đổi cái khác. Thử Cốc Cốc xong định gỡ ra thì thấy bảng Cốc Cốc hiện con chim cú mèo mếu máo kèm dòng chữ "chúng tôi rất tiếc, xin hãy cho chúng tôi thêm một cơ hội", tự nhiên thương quá chừng, thế là không nỡ bỏ Cốc Cốc ra nữa. Thương nhau để đó nhe Cốc Cốc.

4. "Roy Kim often has a sad aura in his songs. But it's not that kind of sadness that makes you cry and break down. It's that kind of sadness you can feel at the end of the day, when you're on your way home and you're simply tired. Your day has been fine but the moment you leave work or school you just feel drained. I often feel as if I've forgotten something important or as if something is missing. I'm not the only one who experience this, right?"




5. Mèo vằn mặt cau có đột ngột chết lúc nửa đêm. Sáng sớm phát hiện thấy xác nó nằm co cuộn dưới cổ Bớp. Ra là Bớp không biết mèo con đã chết, nửa đêm quờ chân sang bên cạnh thấy người mèo lạnh ngắt nên chỉ nghĩ phải kéo mèo lại gần để ủ ấm cho mèo. Bớp đã ôm xác mèo cả đêm. Thương quá...




13/10/2018

5 for today






1. Sói trầm lắng mất một thời gian khi không còn Kyu ở bên cạnh nữa. Ai cũng nghĩ cậu chàng buồn vì phải rời xa đứa trẻ mình chăm sóc mấy năm nay, nhưng tôi nghĩ Sói buồn phần nhiều vì chính cậu ấy cũng cảm thấy cần phải làm như vậy. Sói cô đơn như HongKong1 với Trùng Khánh Sâm Lâm trộn vào nhau vì cuộc sống quá hoa lệ và hiện đại của cậu ấy.

2. Tối qua mơ thấy mình giữa Sài Gòn, đang nằm trong căn phòng ở ngôi nhà nhỏ của chị bé Heo. Sàn gỗ ram ráp. Không khí thoang thoảng mùi sách. Tiếng máy lạnh rù rì và sự nhỏ bé của căn phòng khiến tôi cảm thấy yên tâm vì mình không quá cô đơn. Rồi tôi nghe đám trẻ ngồi trò chuyện những điều trên trời dưới bể với nhau. Tôi nghĩ chúng đang cố lơ mình đi vì mình là người lạ, nhưng hóa ra không phải thế, bọn trẻ đơn thuần coi sự có mặt của tôi là điều gì đó rất tự nhiên, giống như chiếc gối hay con mèo quanh đấy thôi. Tôi thấy nhẹ nhõm và ấm lòng khi người ta coi mình như một thứ thân thuộc và không cảm thấy cần phải cố bắt chuyện với mình. Một giấc mơ dễ chịu biết bao.

3. Cảm giác thật xa lạ khi mấy năm trước thấy cô bạn mình yêu vô cùng một người, rồi mới đây nàng mời tôi dự đám cưới nàng với một người hoàn toàn khác. Như thể chính mình là người bị phản bội. Nghĩ lắm lúc mình cũng kỳ cục và dị hợm thiệt.

4. Lần đầu tiên trong đời tôi hối hận vì mình không tập đi xe máy.

5. Thấy thương ghê hà... :"<















thích khoảnh khắc 3:14 đến 3:20 này ♥










06/10/2018

...



Sau 25, thế giới của tôi thu nhỏ về hình dạng như thuở cậu ấy còn tồn tại trên đời.
Một vài người không hiểu cho rằng tôi cứ bó mình vào một góc như thế sẽ càng trở nên ủ dột. Thực ra thế giới nhỏ bằng quả chanh thế này mới chính là thế giới của riêng mình tôi.
Đã từ rất lâu, khoảng không rộng như phố Nguyễn Huệ hay góc nhỏ hẹp như nhà tắm nhà tôi đều chẳng còn nghĩa lý gì nữa, vì tôi đứng ở đâu cũng chẳng còn nghĩa lý gì nữa, lòng tôi đã lạc đến một nơi nào đó rất xa rồi. 
Ngày trước, tôi từng ra siêu thị với một người bạn trai cũ. Chúng tôi mua mấy quả cam. Siêu thị trưa đầy những bà nội trợ. Trong lúc anh chàng ấy chọn cam, tôi đi loanh quanh một vòng và cảm thấy thật thú vị khi đứng ở mỗi góc khác nhau, trông anh chàng ấy lại khác đi một tí. Cho đến lúc anh chàng ngẩng lên và không thấy tôi đâu, gương mặt lộ rõ vẻ lo sợ, tôi liền cảm thấy lòng mình chùng xuống. Lúc đó tôi đã nghĩ, nếu không còn mình nữa thì con người này phải làm sao đây. Tôi nghĩ thế, và tôi đã bỏ đi...

Tôi đã chẳng còn tâm trạng nào mà chen chân vào thế giới của bất kỳ ai.

Vì thế giới nào cũng thế cả,

có khác gì nhau đâu...